Các khái niệm trong cuộc sống

Giận - Sợ

Image result for angry 

Bước đầu tiên là chấp nhận. Vẫn còn với sự kiện - điều này là rất khoa học - vẫn còn với sự kiện giận, tham và dục. Và biết sự kiện này trong tính sự kiện toàn bộ của nó. Không chỉ chạm vào nó từ bên trong, từ bề mặt. Biết sự kiện này trong tính toàn bộ của nó, trong tính sự kiện toàn bộ của nó. Chuyển vào trong nó tới gốc rễ. Và nhớ, bất kì khi nào bạn có thể chuyển tới gốc rễ của bất kì cái gì, bạn siêu việt trên nó. Nếu bạn có thể biết dục của bạn tới chính gốc rễ, bạn trở thành người chủ của nó. Nếu bạn có thể biết giận của bạn tới chính gốc rễ của nó, bạn trở thành người chủ của nó. Thế thì giận trở thành chỉ là công cụ - bạn có thể dùng nó.

Tôi nhớ nhiều điều về Gurdjieff. Gurdjieff đã dạy cho đệ tử của ông ấy về chính giận. Chúng ta đã nghe về lời của Phật: chính thiền, chính tư duy và chính suy ngẫm. Chúng ta đã nghe nói về giáo huấn của Mahavir về chính nhìn và chính tri thức. Gurdjieff dạy chính giận và chính tham, và giáo huấn này đã bị ảnh hưởng bởi truyền thống mật tông cổ. Gurdjieff đã bị kết án rất nhiều ở phương Tây, vì ở phương Tây ông ấy đã là biểu tượng sống của mật tông.

Ông ấy sẽ dạy chính giận; ông ấy sẽ dạy bạn cách giận một cách toàn bộ. Nếu bạn giận ông ấy sẽ bảo bạn, "Tiếp tục đi. Không kìm nén nó, để nó đi ra trong tính toàn bộ của nó. Di chuyển vào trong nó. Trở thành giận. Không kìm giữ lại, không đứng sang bên. Lấy cú nhảy sâu vào trong nó. Để toàn thân ông trở thành bốc lửa, ngọn lửa."

Bạn đã không bao giờ di chuyển vào điều này sâu và bạn không bao giờ thấy bất kì người nào làm như vậy, vì mọi người ít hay nhiều đều có văn hoá. Không ai là nguyên bản; mọi người đều ít nhiều bắt chước. Không ai là nguyên bản! Nếu bạn có thể di chuyển vào trong giận một cách toàn bộ, bạn sẽ trở thành chỉ là lửa, lửa bùng cháy. Lửa sẽ sâu, ngọn lửa sẽ sâu tới mức quá khứ và tương lai cả hai sẽ dừng lại ngay lập tức. Bạn sẽ trở thành chỉ là ngọn lửa hiện tại. Và khi mọi tế bào của bạn đều cháy, khi mọi phần thân thể đã trở thành bốc lửa và bạn đã trở thành chỉ là sự giận dữ - không cáu kỉnh - thế thì Gurdjieff sẽ nói, "Bây giờ nhận biết. Không kìm nén. Bây giờ nhận biết. Bây giờ đột nhiên nhận biết về điều ông đã trở thành, về giận là gì."

Trong khoảnh khắc này của sự hiện diện toàn bộ người ta có thể đột nhiên trở nên nhận biết, và bạn có thể bắt đầu cười vào cái ngớ ngẩn của toàn thể sự việc, vào cái ngu xuẩn, và cái ngu si của toàn thể sự việc. Nhưng đây không phải là kìm nén; đây là tiếng cười. Bạn có thể cười vào bản thân bạn vì bạn đã siêu việt trên bản thân bạn. Không bao giờ giận sẽ có khả năng làm chủ bạn lần nữa.

Bạn đã biết giận trong tính toàn bộ của nó, và dầu vậy bạn có thể cười và dầu vậy bạn có thể đi ra ngoài nó. Bạn có thể thấy từ bên ngoài giận của bạn. Một khi bạn đã thấy tính toàn bộ của nó, bạn biết giận là gì. Và bây giờ bạn cũng biết rằng cho dù toàn thể năng lượng biến đổi thành giận, dầu vậy bạn vẫn có thể là người quan sát, nhân chứng. Cho nên không có sợ. Nhớ điều này: rằng cái không được biết bao giờ cũng tạo ra sợ. Cái là bóng tối bao giờ cũng tạo ra sợ. Bạn sợ giận riêng của bạn.

Cho nên mọi người liên tục nói rằng chúng ta kìm nén giận vì giận là không tốt, nó có thể làm hại người khác. Nhưng điều đó không phải là nguyên nhân thực. Nguyên nhân thực là ở chỗ họ sợ giận của họ. Nếu họ thực sự nổi giận, họ không biết cái gì có thể xảy ra. Họ sợ bản thân họ. Họ không bao giờ biết giận. Nó là điều rất đáng sợ, ẩn bên trong, cho nên họ sợ nó. Đó là lí do tại sao họ làm theo xã hội, văn hoá, giáo dục, và họ nói, "Chúng ta phải không giận, Giận là xấu. Nó làm hại người khác."

Bạn sợ giận của bạn, bạn sợ dục của bạn. Bạn đã không bao giờ trong dục một cách toàn bộ. Bạn đã không bao giờ trong dục một cách toàn bộ tới mức bạn có thể đã quên đi bản thân bạn. Bạn bao giờ cũng có đó; tâm trí bạn bao giờ cũng có đó. Và nếu tâm trí có đó trong hành động dục, thế thì hành động này chỉ là rởm, hư huyễn. Tâm trí phải tan biến; bạn phải trở thành chỉ thân thể. Phải không có bất kì suy nghĩ nào. Nếu suy nghĩ có đó, bạn bị phân chia. Thế thì hành động dục không là gì ngoài việc xả năng lượng tràn ngập ra. Nó là việc xả ra, không gì khác. Nhưng bạn sợ là toàn bộ trong dục. Đó là lí do tại sao bạn làm theo, tại sao bạn tuân theo mệnh lệnh xã hội và nói rằng dục là xấu. Bạn sợ!

Tại sao bạn sợ? Vì nếu bạn di chuyển vào trong dục một cách toàn bộ, bạn không biết bạn có thể làm gì, bạn không biết cái gì có thể xảy ra, bạn không biết lực con vật nào có thể trồi lên, bạn không biết vô thức của bạn có thể ném bạn vào cái gì. Bạn không biết! Thế thì bạn sẽ không là người chủ; bạn sẽ không trong kiểm soát. Hình ảnh tự tạo của bạn có thể bị phá huỷ. Do vậy bạn kiểm soát hành động dục. Và cách để kiểm soát nó là vẫn còn trong tâm trí. Để cho hành động dục có đó, nhưng cục bộ.

Cố hiểu cái ‘cục bộ’ và ‘tổng quát’ này. Mật tông nói hành động dục là cục bộ khi chỉ trung tâm dục của bạn được tham gia vào. Nó là cục bộ; nó là việc xả ra cục bộ. Trung tâm dục luôn tích luỹ năng lượng. Khi nó tràn đầy bạn phải xả nó ra; bằng không nó sẽ tạo ra căng thẳng, nó sẽ tạo ra nặng nề. Bạn xả nó ra, nhưng nó là xả cục bộ. Toàn thân bạn, toàn thể cái ngã không tham gia. Sự tham gia toàn bộ, phi cục bộ nghĩa là mọi thớ thịt của thân thể, mọi tế bào của thân thể, dù bạn là bất kì cái gì, đều ở trong nó. Toàn thể con người bạn đã trở thành mang tính dục. Không chỉ trung tâm dục của bạn, toàn thể con người bạn đã trở thành mang tính dục.

Nhưng thế thì bạn sợ vì thế thì bất kì cái gì cũng đều là có thể. Và bạn không biết cái gì có thể xảy ra vì bạn không bao giờ biết tính toàn bộ. Bạn có thể làm những thứ nào đó mà bạn không thể quan niệm nổi.

Vô thức của bạn sẽ bùng nổ. Bạn sẽ trở thành không phải là một con vật, mà nhiều con vật, vì bạn đã trải qua nhiều kiếp sống, qua nhiều thân thể con vật. Bạn có thể bắt đầu gào rú, bạn có thể bắt đầu la hét, bạn có thể bắt đầu gầm gừ như sư tử. Bạn không biết.

Bất kì cái gì cũng là có thể - điều đó tạo ra sợ. Bạn cần ở trong kiểm soát để cho bạn không bao giờ đánh mất bản thân bạn vào bất kì cái gì. Đó là lí do tại sao bạn không bao giờ biết bất kì cái gì. Và chừng nào bạn chưa biết, bạn không thể siêu việt lên được.

Chấp nhận, di chuyển sâu, đi tới chính gốc rễ. Đây là mật tông. Mật tông đại diện cho những kinh nghiệm sâu. Bất kì cái gì được trải nghiệm đều có thể được siêu việt; bất kì cái gì bị kìm nén không bao giờ có thể được siêu việt.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập