Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Bạo hành - Tham
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Bạo hành - Tham

Image result for greedy person 

Bạn bạo hành và bạn cố gắng là bất bạo hành, cho nên bạn chấp nhận và nói, "Được, tôi bạo hành. Hôm nay tôi bạo hành, tuy nhiên ngày mai tôi sẽ bất bạo hành." Làm sao bạn sẽ trở thành bất bạo hành được? Bạn trì hoãn hình ảnh tự tạo này vào tương lai. Bạn không nghĩ về bản thân bạn trong hiện tại. Bạn bao giờ cũng nghĩ dưới dạng lí tưởng - về bất bạo hành, yêu và từ bi. Thế thì bạn ở trong tương lai. Hiện tại này chỉ để trở thành quá khứ, cái ta thực của bạn là ở trong tương lai, cho nên bạn liên tục đồng nhất bản thân bạn với các lí tưởng. Những ý tưởng đó cũng là cách không chấp nhận thực tại. Bạn bạo hành - đó là hoàn cảnh. Và hiện tại là điều duy nhất có tính tồn tại; tương lai không hiện hữu. Lí tưởng của bạn chỉ là mơ. Chúng là những thủ đoạn để trì hoãn tâm trí, để hội tụ tâm trí vào đâu đó khác.

Bạn bạo hành: đây là hoàn cảnh, cho nên chấp nhận nó đi. Và đừng cố là bất bạo hành. Tâm trí bạo hành không thể trở thành bất bạo hành được. Làm sao điều này là có thể được? Nhìn sâu vào trong nó đi. Bạn bạo hành, cho nên làm sao bạn có thể là bất bạo hành được? Bất kì cái gì bạn làm sẽ được làm bởi tâm trí bạo hành - bất kì cái gì! Ngay cả trong khi cố gắng là bất bạo hành, nỗ lực này sẽ được làm bởi tâm trí bạo hành. Bạn bạo hành, cho nên bằng việc cố là bất bạo hành, bạn sẽ bạo hành. Trong chính nỗ lực để là bất bạo hành, bạn sẽ thử mọi kiểu bạo hành.

Đó là lí do tại sao bạn đi tới những nỗ lực này vì bất bạo hành. Họ có thể không là bạo hành với người khác, nhưng họ là bạo hành với bản thân họ. Họ là rất bạo hành với bản thân họ - sát hại bản thân họ. Và họ càng phát điên chống lại bản thân họ, họ càng được nổi tiếng hơn. Khi họ trở thành điên, tự tử hoàn toàn, thế thì xã hội nói, "Đây là những hiền nhân." Nhưng họ chỉ đã biến đổi đối thể của bạo hành, không gì khác. Họ đã bạo hành với ai đó khác, giờ họ bạo hành với bản thân họ - nhưng bạo hành có đó. Và khi bạn bạo hành với ai đó khác luật pháp có thể bảo vệ, toà án có thể giúp đỡ, xã hội sẽ lên án bạn. Nhưng khi bạn bạo hành với bản thân bạn không có luật pháp. Không luật nào có thể bảo vệ bạn chống lại bản thân bạn.

Khi một người chống lại bản thân mình, không có bảo vệ, không cái gì có thể được làm. Và không người nào chăm nom vì đó là việc của bạn. Không người nào khác được tham gia vào trong nó: nó là việc của bạn. Cái gọi là sư, cái gọi là thánh nhân, họ là bạo hành chống lại bản thân họ. Không người nào quan tâm. Họ nói, "Được! Tiếp tục làm nó đi. Đó là việc của ông."

Nếu tâm trí bạn là tâm trí của tham, làm sao bạn có thể là không tham được? Tâm trí tham sẽ vẫn còn tham. Bất kì cái gì được làm bởi nó để đi ra ngoài tham sẽ không giúp ích. Tất nhiên, chúng ta có thể tạo ra tham mới. Hỏi tâm trí tham, "Anh đang làm gì khi chỉ tích luỹ của cải? Anh sẽ chết và anh không thể đem của của của anh đi cùng anh được." Đây là logic của cái gọi là người thuyết giảng tôn giáo - rằng bạn không thể mang của cải của bạn đi cùng bạn. Nhưng nếu ai đó có thể lấy nó, thế thì toàn thể logic này sẽ sai.

Tất nhiên người tham cảm thấy logic này. Người đó hỏi, "Làm sao tôi có thể đem của cải đi cùng tôi?" Nhưng người đó thực sự muốn mang nó. Đó là lí do tại sao tu sĩ trở thành có ảnh hưởng. Ông ta chỉ cho người đó rằng điều vô nghĩa là tích luỹ mọi thứ mà không thể được mang ra bên ngoài chết. Ông ta nói, "Tôi sẽ dạy ông cách tích luỹ các thứ mà có thể được mang đi. Đức hạnh có thể được mang đi, punya - hành vi thiện - có thể được mang đi, điều tốt có thể được mang đi, nhưng không phải của cải. Cho nên cúng dường của cải đi."

Nhưng điều này là sự hấp dẫn cho tham của người đó. Điều này đang bảo người đó, "Bây giờ chúng ta sẽ cho anh những thứ tốt hơn mà có thể được mang ra ngoài cái chết." Sự hấp dẫn thu được kết quả. Người tham cảm thấy, "Ông đúng. Chết có đó và không cái gì có thể được làm về nó, cho nên mình phải làm cái gì đó mà có thể được mang ra ngoài. Mình phải tạo ra một loại số dư ngân hàng nào đó trong thế giới bên kia nữa. Thế giới này, số dư ngân hàng này, không thể ở cùng mình mãi mãi được." Người đó liên tục nói theo những lời này.

Đọc qua kinh sách mà xem... chúng hấp dẫn tham của bạn. Chúng nói, "Bạn đang làm gì mà phí hoài thời gian của bạn vào những vui thú nhất thời?" Nhấn mạnh là vào ‘nhất thời'. Cho nên tìm thú vui vĩnh hằng nào đó đi; thế thì nó là được. Họ không chống lại vui thú, họ chỉ chống lại việc là nhất thời. Nhìn vào tham đi!

Đôi khi điều xảy ra là bạn có thể tìm thấy người không tham, người đang tận hưởng những thú vui nhất thời, nhưng bạn không thể tìm được trong số các thánh nhân một người không đòi hỏi, yêu cầu về thú vui vĩnh hằng. Tham trong họ thậm chí còn nhiều hơn. Bạn có thể tìm ra người không tham trong số những người thường, nhưng bạn không thể tìm ra người không tham trong số những cái gọi là thánh nhân. Họ cũng muốn vui thú, nhưng họ tham hơn bạn. Bạn được thoả mãn với thú vui nhất thời còn họ thì không. Tham của họ là lớn hơn. Tham của họ chỉ có thể được thoả mãn bằng vui thú vĩnh hằng.

Tham vô hạn đòi hỏi vui thú vô hạn - nhớ điều này. Tham hữu hạn được thoả mãn với vui thú hữu hạn. Họ sẽ hỏi bạn, "Anh đang làm gì khi yêu người đàn bà? Cô ấy không là gì ngoài xương và máu. Nhìn sâu vào bên trong người đàn bà anh yêu đi. Cô ấy là gì?" Họ không chống lại người đàn bà, họ chống lại xương, chống lại máu, chống lại thân thể. Nhưng nếu người đàn bà bằng vàng, thế thì được. Họ đang đòi hỏi người đàn bà bằng vàng.

Những người đó không có trong thế giới này, cho nên họ tạo ra thế giới khác. Họ nói, "Trên cõi trời có các thiếu nữ vàng - apsaras - người đẹp và không bao giờ già." Trong cõi trời Hindu các apsaras, những cô gái cõi trời, bao giờ cũng vẫn còn ở mười sáu tuổi. Họ không bao giờ già hơn, họ bao giờ cũng mười sáu tuổi - không bao giờ kém hơn, không bao giờ nhiều hơn. Cho nên bạn đang làm gì khi phí thời gian vào những người đàn bà bình thường này? Nghĩ về cõi trời đi. Họ không chống lại vui thú. Thực sự, họ chống lại vui thú nhất thời.

Nếu, qua ý thích nhất thời nào đó, Thượng đế cho thế giới này vui thú vĩnh hằng, toà dinh thự tôn giáo của bạn sẽ sụp đổ ngay lập tức; toàn thể hấp dẫn sẽ bị mất. Nếu bằng cách nào đó số dư ngân hàng có thể được mang ra ngoài chết, không ai sẽ quan tâm tới việc tạo ra số dư ngân hàng trong thế giới khác. Cho nên chết là giúp đỡ lớn cho các tu sĩ.

Người tham bao giờ cũng bị hấp dẫn bởi tham khác. Nếu bạn bảo người đó và thuyết phục người đó rằng tham của người đó là nguyên nhân cho khổ của người đó, và rằng nếu người đó bỏ tham người đó sẽ đạt tới trạng thái phúc lạc, người đó có thể cố - vì bây giờ bạn không thực sự chống lại tham của người đó. Bạn đang cho tham của người đó bãi cỏ mới. Người đó có thể di chuyển vào chiều hướng mới của tham.

Cho nên mật tông nói rằng tâm trí tham không thể trở thành không tham được, tâm trí bạo hành không thể trở thành bất bạo hành được. Nhưng điều này dường như rất vô vọng. Nếu đây là hoàn cảnh, thế thì không cái gì có thể được làm. Thế thì mật tông đại diện cho cái gì? Nếu tâm trí tham không thể trở thành không tham, và tâm trí bạo hành không thể trở thành bất bạo hành, và tâm trí bị ám ảnh dục không thể được biến đổi ra ngoài dục, nếu không cái gì có thể được làm thế thì mật tông đại diện cho cái gì? Mật tông không nói rằng không cái gì có thể được làm. Cái gì đó có thể được làm chứ, nhưng chiều hướng là khác hoàn toàn.

Tâm trí tham phải hiểu rằng nó là tham và chấp nhận điều đó - không cố là không tham. Tâm trí tham phải đi sâu vào bên trong bản thân nó để nhận ra chiều sâu của tham của nó. Không chuyển xa khỏi nó, nhưng vẫn còn với nó; không chuyển vào lí tưởng - vào những lí tưởng mâu thuẫn, những lí tưởng đối lập - mà vẫm còn trong hiện tại, chuyển vào trong tham, biết tham, hiểu tham, và không cố trốn khỏi nó theo bất kì cách nào. Nếu bạn có thể vẫn còn với tham của bạn, nhiều điều sẽ xảy ra. Nếu bạn có thể vẫn còn với tham của bạn, với dục của bạn, với giận của bạn, bản ngã của bạn sẽ tan biến. Đây sẽ là điều đầu tiên - và nó là phép màu lớn làm sao!

Nhiều người tới tôi và họ liên tục hỏi cách là vô ngã. Bạn không thể là vô ngã chừng nào bạn chưa nhìn vào nền tảng của bản ngã của bạn để tìm nó. Bạn tham và bạn nghĩ bạn không tham - đây là bản ngã. Nếu bạn tham và bạn biết và chấp nhận một cách toàn bộ rằng bạn tham, thế thì bạn có thể cho phép bản ngã của bạn đứng ở đâu? Nếu bạn giận và bạn nói rằng bạn giận - bạn không nói điều đó cho người khác, nhưng bạn cảm thấy nó từ sâu bên dưới, bạn cảm thấy không tự lực được - thế thì giận của bạn có thể đứng được ở đâu? Nến bạn dâm dục, chấp nhận nó. Bất kì cái gì có đó, chấp nhận nó.

Việc không chấp nhận tự nhiên tạo ra bản ngã, việc không chấp nhận sự như vậy của bạn - tathata của bạn, cái bạn đang là, tạo ra bản ngã. Nếu bạn chấp nhận nó, bản ngã sẽ không có đó. Nếu bạn không chấp nhận nó, nếu bạn bác bỏ nó, nếu bạn tạo ra các lí tưởng ngược với nó, sẽ có bản ngã. Lí tưởng là chất liệu tạo nên bản ngã.

Chấp nhận bản thân bạn đi. Nhưng thế thì bạn sẽ có vẻ giống con vật. Bạn sẽ không giống con người vì khái niệm của bạn về con người là ở trong lí tưởng của bạn. Đó là lí do tại sao chúng ta liên tục dạy người khác đừng giống như con vật, và mọi người đều là con vật. Bạn có thể làm được gì? Bạn là con vật đấy. Chấp nhận tính con vật của bạn đi. Và khoảnh khắc bạn chấp nhận tính con vật của bạn, bạn đã làm điều đầu tiên để đi ra ngoài con vật - vì không con vật nào biết rằng nó là con vật, chỉ con người có thể biết. Đó là đi ra ngoài. Bạn không thể đi ra ngoài bằng việc phủ nhận.

Chấp nhận đi! Khi mọi thứ được chấp nhận, đột nhiên bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đã siêu việt. Ai đang chấp nhận? Ai chấp nhận cái toàn thể? Cái mà chấp nhận đã đi ra ngoài. Nếu bạn bác bỏ, bạn vẫn còn trên cùng bình diện. Nếu bạn chấp nhận, bạn đi ra ngoài. Chấp nhận là siêu việt. Và nếu bạn chấp nhận bản thân bạn một cách toàn bộ, đột nhiên bạn được ném về trung tâm của bạn. Thế thì bạn không thể di chuyển đi bất kì chỗ nào. Bạn không thể di chuyển từ cái như vậy của bạn, từ bản tính của bạn, cho nên bạn được ném về trung tâm của bạn.

Mọi kĩ thuật mật tông này mà chúng ta đang thảo luận và cố hiểu đều là những cách khác nhau của việc ném bạn về trung tâm của bạn, của việc ném bạn từ ngoại vi. Và bạn đang cố trốn khỏi trung tâm theo nhiều cách. Lí tưởng là việc trốn thoát tốt. Các nhà lí tưởng là những kẻ bản ngã tinh vi nhất.

Nhiều điều xảy ra.... Bạn bạo hành và bạn tạo ra lí tưởng về bất bạo hành. Thế thì bạn cần không đi vào bản thân bạn, không đi vào bạo hành của bạn; không có nhu cầu. Thế thì đây là nhu cầu duy nhất - liên tục nghĩ về bất bạo hành, đọc về bất bạo hành, và cố thực hành bất bạo hành. Bạn tự nhủ mình, "Không chạm vào bạo hành," và bạn bạo hành. Cho nên bạn có thể trốn khỏi bản thân bạn, bạn có thể đi tới ngoại vi, nhưng thế thì bạn sẽ không bao giờ tới trung tâm. Đó là một điều.

Thứ hai, khi bạn tạo ra lí tưởng về bất bạo hành, bạn có thể kết án người khác. Bây giờ điều đó trở thành rất dễ dàng. Bạn có lí tưởng để phán xét mọi người, và bạn có thể nói với bất kì người nào, “Anh là bạo hành." Ấn Độ đã tạo ra nhiều lí tưởng; đó là lí do tại sao Ấn Độ liên tục kết án toàn thế giới. Toàn thể tâm trí của Ấn Độ mang tính kết án. Nó liên tục kết án toàn thế giới: mọi người khác là bạo hành, chỉ Ấn Độ là bất bạo hành. Không ai dường như là bất bạo hành ở đây, nhưng lí tưởng là tốt để kết án người khác. Nó không bao giờ thay đổi bạn, nhưng bạn có thể kết án người khác vì bạn có lí tưởng, tiêu chí. Và bất kì khi nào bạn bạo hành bạn có thể hợp lí hoá nó - bạo hành của bạn là thứ khác hoàn toàn.

Hai mươi nhăm năm quá khứ này chúng ta đã bạo hành nhiều lần, nhưng chúng ta không bao giờ kết án bạo hành của chúng ta. Chúng ta bao giờ cũng bào chữa và hợp lí hoá nó bằng những từ đẹp đẽ. Nếu chúng ta bạo hành ở Bengal, ở Bangladesh, thế thì chúng ta nói rằng đó là để giúp mọi người ở đó giành lấy tự do. Nếu chúng ta bạo hành ở Kashmir, đó là để giúp cho người Kashmir. Nhưng bạn biết, tất cả những kẻ gây chiến đều nói cùng một điều. Nếu Mĩ bạo hành ở Việt Nam, nó là vì “những người nghèo đó." Không người nào bạo hành vì bản thân người đó; không người nào đã từng vậy. Chúng ta bao giờ cũng bạo hành để giúp ai đó. Cho dù tôi giết bạn đó cũng chỉ vì cái tốt riêng của bạn, nó là để giúp bạn. Và cho dù bạn bị giết, cho dù tôi giết bạn, cứ nhìn vào từ bi của tôi đi. Ngay cả vì cái tốt riêng của bạn tôi có thể giết bạn. Cho nên liên tục kết án toàn thế giới.

Khi Ấn Độ tấn công Goa, khi Ấn Độ đi vào chiến tranh với Trung Quốc, Bertrand Russell đã phê phán Nehru, nói, "Bây giờ bất bạo hành của các ông ở đâu? Các ông toàn là người theo Gandhi. Bây giờ bất bạo hành của ông ở đâu?" Nehru đáp lại bằng việc cấm sách của Bertrand Russell ở Ấn Độ. Sách của Russell viết đã bị cấm. Đây là tâm trí bất bạo hành của chúng ta.

Đây đã là thảo luận hay. Cuốn sách này đáng phải được phân phát tự do, vì ông ấy đã tranh cãi hay. Ông ấy nói, "Các ông là những người bạo hành. Cái bất bạo hành của các ông chỉ mang tính chính trị. Gandhi của các ông không phải là hiền nhân, ông ấy chỉ là một tâm trí ngoại giao. Và tất cả các ông đều nói về bất bạo hành, nhưng khi khoảnh khắc tới các ông trở nên bạo hành. Khi người khác tranh đấu, các ông đứng trên bệ thờ cao và các ông kết án toàn thế giới là bạo hành."

Với các cá nhân, với các xã hội, với các nền văn hoá, với các quốc gia, điều này xảy ra. Nếu bạn có lí tưởng, bạn không cần biến đổi bản thân bạn. Bạn bao giờ cũng có thể hi vọng được biến đổi trong tương lai bởi bản thân lí tưởng, và bạn có thể kết án người khác rất dễ dàng.

Mật tông nói vẫn còn với bản thân bạn đi. Dù bạn là bất kì cái gì, chấp nhận nó. Không kết án bản thân bạn, không kết án người khác. Kết án là vô tích sự, năng lượng không bị thay đổi bởi điều đó.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập