Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Hình thành bản ngã trẻ em
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Hình thành bản ngã trẻ em

Image result for ego development age

 

Bản ngã là vấn đề cơ bản, cơ bản nhất. Và chừng nào bạn chưa giải quyết được nó, không cái gì được giải quyết. Chừng nào bản ngã chưa biến mất, điều Tối thượng không thể xuyên thấu bạn được.

Bản ngã giống như chiếc cửa đóng. Khách đang đứng bên ngoài. Khách đã từng gõ cửa, nhưng cửa bị đóng. Không chỉ cửa bị đóng, mà bản ngã còn liên tục diễn giải. Nó nói: Không có ai ở ngoài cả, không khách nào tới, không ai đã gõ cửa, chỉ gió lớn đập cửa thôi. Nó liên tục diễn giải từ bên trong, không nhìn vào sự kiện. Và cửa vẫn còn bị đóng. Bằng diễn giải, ngay cả khả năng của việc mở nó cũng trở thành ngày một ít đi. Và một khoảnh khắc tới khi bạn hoàn toàn bị đóng trong bản ngã riêng của bạn. Thế thì mọi sự nhạy cảm bị mất. Thế thì bạn không là lối mở, và bạn không thể có gặp gỡ với sự tồn tại. Thế thì bạn gần như chết. Bản ngã trở thành nấm mồ của bạn.

Đây là vấn đề cơ bản nhất. Nếu bạn giải nó, mọi thứ được giải. Không có nhu cầu đi tìm Thượng đế. Không có nhu cầu đi tìm Chân lí. Nếu bản ngã không có đó, đột nhiên mọi thứ được tìm thấy. Nếu bản ngã không có đó bạn đơn giản đi tới biết rằng Chân lí bao giờ cũng ở quanh bạn, bên ngoài và bên trong. Chính bản ngã sẽ không cho phép bạn thấy nó. Chính bản ngã che kín mắt bạn và bản thân bạn. Cho nên điều đầu tiên cần được hiểu là bản ngã này là gì.

Đứa trẻ được sinh ra. Đứa trẻ được sinh ra không có tri thức nào, không có ý thức nào về cái ngã riêng của nó. Và khi đứa trẻ được sinh ra điều đầu tiên nó trở nên nhận biết không phải là bản thân nó. Điều đầu tiên nó trở nên nhận biết là về người khác. Điều đó là tự nhiên, vì mắt mở hướng ra ngoài; tay chạm người khác, tai nghe người khác, lưỡi nến thức ăn và mũi người từ bên ngoài. Tất cả những giác quan này đều mở ra ngoài.

Đó là điều sinh ngụ ý. Sinh ngụ ý đi vào trong thế giới này, thế giới của cái bên ngoài. Cho nên khi đứa trẻ được sinh ra, nó được sinh ra trong thế giới này. Nó mở mắt, thấy những người khác. 'Người khác' ngụ ý ngươi.

Nó trở nên nhận biết về người mẹ trước hết. Thế rồi, dần dần, nó trở nên nhận biết về thân thể riêng của nó. Cái đó nữa cũng là cái khác, cái đó nữa thuộc vào thế giới. Nó đói và nó cảm thấy thân thể; nhu cầu của nó được thoả mãn, nó quên thân thể. Đây là cách đứa trẻ lớn lên. Đầu tiên nó trở nên nhận biết về bạn, ngươi, người khác, và thế rồi dần dần trong tương phản với bạn, ngươi, nó trở nên nhận biết về bản thân nó. Nhận biết này là nhận biết được phản xạ. Nó không nhận biết về nó là ai. Nó đơn giản nhận biết về người mẹ và điều người mẹ nghĩ về nó. Nếu nó mỉm cười, nếu mẹ khen con, nếu cô ấy nói: Con đẹp con xinh; nếu cô ấy ôm và hôn nó, đứa con cảm thấy sung sướng về bản thân nó.

Bây giờ bản ngã được sinh ra. Khen ngợi, yêu, chăm sóc, nó cảm thấy nó là tốt, nó cảm thấy nó có giá trị, nó cảm thấy nó có ý nghĩa nào đó. Một trung tâm được sinh ra. Nhưng trung tâm này là trung tâm được phản xạ. Cái đó không phải là bản thân thực của nó. Nó không biết nó là ai. Nó đơn giản biết điều người khác nghĩ về nó. Và đây là bản ngã: sự phản xạ, điều người khác nghĩ. Nếu không ai nghĩ rằng nó có hữu dụng gì, không ai khen ngợi nó, không ai mỉm cười, thế nữa bản ngã cũng được sinh ra - bản ngã ốm yếu: buồn, bị bác bỏ, như vết thương; cảm thấy kém cỏi, vô giá trị. Điều này nữa là bản ngã. Điều này nữa là phản xạ. Đầu tiên người mẹ - và mẹ ngụ ý thế giới lúc ban đầu - thế rồi người khác sẽ gia nhập cùng người mẹ, và thế giới liên tục tăng trưởng. Và thế giới càng tăng trưởng, bản ngã càng trở nên phức tạp hơn, vì ý kiến của nhiều người khác được phản xạ.

Bản ngã là hiện tượng được tích luỹ, sản phẩm phụ của việc sống với người khác. Nếu đứa con sống một mình toàn bộ, nó sẽ không bao giờ đi tới việc phát triển bản ngã. Nhưng điều đó sẽ không giúp ích. Nó sẽ vẫn còn giống như con vật. Điều đó không ngụ ý rằng nó sẽ đi tới biết cái Ngã thực, không. Cái thực chỉ có thể được biết qua cái giả, cho nên bản ngã là cái phải có. Người ta phải trải qua nó. Đó là kỉ luật. Cái thực chỉ có thể được biết qua ảo vọng. Bạn không thể biết Chân lí một cách trực tiếp. Đầu tiên bạn phải biết cái không là thực. Đầu tiên bạn phải đương đầu với cái không thực. Qua việc đương đầu đó bạn trở nên có năng lực biết Chân lí. Nếu bạn biết cái giả là cái giả, Chân lí sẽ bừng lên với bạn.

Bản ngã là nhu cầu; nó là nhu cầu xã hội, nó là sản phẩm phụ của xã hội. Xã hội ngụ ý mọi thứ xung quanh bạn - không phải bạn, nhưng mọi thứ xung quanh bạn. Mọi thứ, trừ bạn, là xã hội, và mọi người phản xạ. Bạn sẽ đi học và thầy cô sẽ phản xạ bạn là ai. Bạn sẽ ở trong tình bạn với những đứa trẻ khác và chúng sẽ phản xạ bạn là ai. Dần dần, mọi người bổ sung thêm cho bản ngã của bạn, và mọi người đang cố thay đổi nó theo cách mà bạn không trở thành vấn đề cho xã hội.

Họ không đề cập tới bạn đâu. Họ đề cập tới xã hội đấy. Xã hội đề cập tới bản thân nó, và đó là cách nó phải vậy. Họ không lo lắng rằng bạn phải trở thành người biết cái ngã. Họ lo lắng rằng bạn phải trở thành một phần hiệu quả trong bộ máy của xã hội. Bạn phải khớp vào hình mẫu. Cho nên họ đang cố cho bạn một bản ngã khớp với xã hội. Họ dạy bạn đạo đức. Đạo đức ngụ ý cho bạn bản ngã mà khớp với xã hội. Nếu bạn vô đạo đức, bạn bao giờ cũng là người không thích nghi với đâu đó hay những người khác.

 

Từ "Trở về Cội nguồn"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập