Các khái niệm trong cuộc sống

Nhớ nhận ra

Related image

 

Có lần chuyện xảy ra: một người chứng ngộ đã ở đây, ở Ấn Độ, vài năm trước, Sai Baba. Ông ấy đã sống ngay gần Poona. Ông ấy có một đệ tử lớn; bản thân ông ấy là người Mô ha mét giáo, đệ tử là người Hindu. Đệ tử này thường tới Sai Baba mọi ngày, và khi Sai Baba ăn đồ ăn, chỉ thế thì đệ tử này mới đi và ăn đồ ăn của mình. Khi Thầy không ăn, làm sao anh ta có thể ăn được? Và bạn không thể tìm được một người thất thường hơn Sai Baba. Đôi khi vào buổi sáng điều đầu tiên ông ấy làm là ăn đồ ăn, và đôi khi ăn cái gì đó vào ban đêm. Vào ngày nào đó, ông ấy sẽ không ăn cả ngày và đệ tử Hindu này phải đợi, đôi khi muộn trong đêm. Thầy sẽ ăn, thế thì anh ta sẽ ăn và chuẩn bị thức ăn của riêng mình. Vì anh ta là người brahmin, anh ta sẽ không cho phép bất kì ai khác chạm tới đồ ăn của mình, chỉ thế anh ta sẽ ăn.

Một hôm Sai Baba nói với anh ta: Narayan, -- Narayan Swami là tên anh ta -- ông không cần bận tâm về điều này. Nếu ông là đệ tử thực, ông không cần tới, ta sẽ tới ông. Bất kì khi nào thức ăn của ông sẵn sàng, ta sẽ tới và cho ông darshan-lời tâm tình- của ta ở đó trong lều của ông. Ông không cần bận tâm tới đây, vì ông phải đi năm dặm tới và thế rồi ông phải quay về. Bây giờ, ta sẽ làm điều này. Narayan rất hạnh phúc vì Thầy đã chăm sóc nhiều thế cho anh ta. Anh ta trở về vừa nhảy múa. Khoảnh khắc anh ta bước xuống từ nhà thờ Hồi giáo nơi Sai Baba sống, Sai Baba nói: Nhưng nhớ nhận ra! Narayan nói: Tất nhiên, điều cần nói làm sao! Làm sao tôi có thể bỏ lỡ được?

Sáng hôm sau Narayan rất hạnh phúc. Anh ta tắm, làm việc tôn thờ, chuẩn bị thức ăn -- Thầy sắp tới. Và Thầy tới, nhưng Narayan đuổi ông ấy ra khỏi nhà, vì đó không phải là Thầy, đó là con chó. Anh ta rất lo nghĩ -- không ai tới. Cả ngày anh ta đã đợi và đợi, nhưng ngoại trừ con chó đó, không ai tới. Thế là anh ta chạy tới nhà thờ Hồi giáo và nói: Sai Baba, thầy đã quên sao? Tôi đã chờ đợi và chờ đợi. Sai Baba cười và ông ấy nói: Không, ta đã không quên. Ta không thể quên được bất kì cái gì. Ta đã tới, nhưng ông đã đuổi ta ra. Thế là Narayan trở nên nhận biết. Anh ta nói: Nhưng đó là con chó! Sai Baba nói: Nếu ông nhận ra ta, ông chắc đã nhận ra ta ngay cả trong con chó. Điều đó tạo ra khác biệt gì? Nếu ông nhận ra ánh sáng, ông chắc đã nhận ra nó trong bất kì hình tướng nào. Hình dạng của đèn là không liên quan. Hay nó có liên quan, hình dạng của đèn? Nó không liên quan, vì ánh sáng là ánh sáng dù hình dạng của đèn là bất kì cái gì. Nhưng ông nhận ra hình dáng cái đèn, không nhận ra ánh sáng.

Từ "Trở về cội nguồn"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập