Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Thiền và dục
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Thiền và dục

Related image

 

Tôi có quá nhiều năng lượng dục bùng cháy bên trong thân thể tôi. Khi tôi nhảy múa, đôi khi tôi cảm thấy tôi sắp giết toàn thế giới và ở các giai đoạn khác nào đó nhiều giận và bạo hành sôi lên bên trong thân thể tôi tới mức tôi không thể chuyển kênh năng lượng này vào các kĩ thuật thiền và nó lái tôi tới phát rồ. Tôi không cảm thấy đi vào trong hành động dục nhưng năng lượng bạo hành vẫn bùng cháy như lửa núi lửa. Tôi không thể chịu được nó và nó làm cho tôi đôi khi muốn tự tử. Xin thầy giải thích cách cho lối ra sáng tạo cho năng lượng này.

 

Vấn đề này được tạo ra bởi tâm trí, không bởi năng lượng. Lắng nghe năng lượng này đi. Nó đang chỉ ra cho bạn hướng đúng. Không phải là năng lượng dục đang tạo ra vấn đề đâu - nó không bao giờ tạo ra bất kì vấn đề nào trong con vật, trong cây, trong chim. Năng lượng này tạo ra vấn đề vì tâm trí bạn có thái độ sai về nó.

Câu hỏi này là từ một quí bà Ấn Độ. Ở Ấn Độ toàn thể giáo dục là chống lại dục. Thế thì bạn tạo ra vấn đề. Và thế thì, bất kì khi nào có năng lượng bạn sẽ cảm thấy thôi thúc dục vì cái gì đó không đầy đủ bên trong bạn. Cái gì đó không được hoàn thành bao giờ cũng sẽ chờ đợi và nó sẽ đòi năng lượng, khai thác năng lượng.

Trong phương pháp thiền động nhiều năng lượng được tạo ra. Nhiều nguồn ẩn kín được động tới và những nguồn mới trở thành sẵn có. Nếu dục vẫn còn là một ham muốn không được đáp ứng thế thì năng lượng này sẽ bắt đầu di chuyển hướng tới dục. Bạn sẽ trở thành ngày càng bị thôi thúc dục hơn nếu bạn thiền.

Để tôi kể cho bạn một điều đã xảy ra ở Ấn Độ. Các sư Jaina hoàn toàn dừng việc thiền vì năng lượng dục. Họ quên mọi thứ về thiền vì họ đã kìm nén dục nhiều tới mức bất kì khi nào họ thiền, năng lượng sẽ nảy sinh. Thiền cho bạn năng lượng vô cùng. Nó là nguồn năng lượng vĩnh hằng, bạn không thể vét cạn được nó. Cho nên bất kì khi nào năng lượng nảy sinh họ sẽ bắt đầu cảm thấy thôi thúc dục. Họ trở nên sợ thiền. Họ bỏ chúng. Điều bản chất nhất mà Mahavira đã trao cho họ, họ bỏ, và cái không bản chất - nhịn ăn và duy trì nghi lễ - họ tiếp tục. Họ khớp với thái độ chống dục.

Tôi không chống dục vì tôi không chống cuộc sống. Cho nên không có vấn đề nơi bạn nghĩ nó có vấn đề: vấn đề là trong đầu bạn, không trong các tuyến dục của bạn. Bạn sẽ phải đổi thái độ của bạn bằng không bất kì cái gì bạn làm sẽ bị tô mầu bởi bản năng dục của bạn. Bạn thiền và nó sẽ trở thành thôi thúc dục; bạn nhìn ai đó và mắt bạn sẽ trở thành có tính dục; bạn chạm ai đó và tay bạn sẽ trở thành có tính dục; bạn ăn cái gì đó và việc ăn sẽ trở thành có tính dục.

Cho nên những người phủ nhận dục bắt đầu ăn nhiều hơn. Bạn có thể quan sát điều đó trong cuộc sống. Những người tự do tuôn chảy, tuôn chảy về dục, sẽ không bị béo lắm, họ sẽ không ăn quá nhiều. Yêu là thoả mãn thế, yêu là hoàn thành thế, họ sẽ không liên tục tọng thức ăn vào thân thể họ. Khi họ không thể yêu, hay khi họ không thể cho phép bản thân họ đi vào trong yêu, họ bắt đầu ăn quá nhiều. Điều đó trở thành hoạt động thay thế.

Đi và xem các sư Hindu. Họ liên tục thu thập chất béo không cần thiết. Họ trở thành xấu. Đó là cực đoan khác. Tại cực đoan này là các sư Jaina người không thể ăn được vì họ sợ rằng một khi họ ăn, thức ăn sẽ xả ra năng lượng và năng lượng này sẽ lập tức chuyển vào ham muốn không đầy đủ đang chờ đợi nó. Đầu tiên nó đi tới kinh nghiệm không được hoàn thành, cái đang treo ở giữa - đó là yêu cầu đầu tiên cho nên năng lượng đi tới đó. Thân thể có kinh tế nào đó: bất kì chỗ nào năng lượng được cần trước hết, năng lượng chuyển tới đó trước hết. Có cấp bậc nhu cầu. Người đã từng phủ nhận dục sẽ có một hệ thống cấp bậc - dục sẽ là đầu tiên trên danh sách này. Và bất kì khi nào năng lượng sẵn có nó sẽ bắt đầu chuyển tới ham muốn không được hoàn thành nhất. Cho nên sư Jaina không thể ăn tốt, họ sợ, và sư Hindu ăn quá nhiều. Vấn đề là như nhau nhưng họ đã giải quyết nó theo hai cách cực đoan.

Nếu bạn ăn quá nhiều bạn bắt đầu có được thích thú dục nào đó bởi việc ăn, bởi việc nhồi vào bụng bạn quá nhiều. Quá nhiều thức ăn đem tới sự lờ phờ. Và quá nhiều thức ăn bao giờ cũng là cái thay thế cho yêu vì điều đầu tiên đứa trẻ đi tới tiếp xúc là vú mẹ. Vú đó là kinh nghiệm đầu tiên trên thế giới và vú cho đứa trẻ hai thứ: yêu và thức ăn.

Cho nên yêu và thức ăn trở nên xoắn xuýt sâu sắc lẫn nhau. Bất kì khi nào yêu bị thiếu, tâm trí đứa trẻ của bạn sẽ nghĩ, 'Lấy thức ăn nhiều hơn. Bổ sung thêm nó.' Bạn đã bao giờ quan sát không? Khi bạn cảm thấy đầy tràn yêu, ham muốn ăn của bạn biến mất, bạn không cảm thấy ngon ăn nhiều thế. Nhưng bất kì khi nào yêu bị thiếu, bạn bắt đầu ăn quá nhiều, bạn không biết phải làm gì bây giờ. Yêu đã rót vào không gian nào đó bên trong bạn, giờ không gian đó trống rỗng và bạn không biết bất kì cách khác nào để làm đầy nó ngoài thức ăn. Bạn tạo ra vấn đề bởi việc phủ nhận tự nhiên, bởi việc bác bỏ tự nhiên.

Cho nên tôi muốn nói với người hỏi rằng đó không phải là vấn đề của thiền. Thưa bà, bà cần yêu. Bạn cần người yêu. Và bạn cần dũng cảm để đi vào trong nó.

Khó đi vào trong yêu - có nỗi sợ ẩn rất kín trong nó. Yêu tạo ra nhiều sợ mà không cái gì khác có thể tạo ra vì khoảnh khắc bạn bắt đầu tiếp cận người kia, bạn phải đi ra ngoài bản thân bạn. Và ai biết? Người kia có thể chấp nhận bạn hay có thể bác bỏ bạn. Sợ nảy sinh. Bạn bắt đầu cảm thấy ngần ngại - có nhận bước chuyển này hay không, có tiếp cận người kia hay không. Do đó trên khắp thế giới những thời đại hèn của quá khứ đã quyết định ủng hộ hôn nhân thay vì yêu, vì nếu mọi người được để mở cho yêu, rất ít người sẽ có khả năng yêu. Phần lớn sẽ chết mà không yêu; họ sẽ sống và kéo lê các kiếp sống của họ mà không có yêu.

Vì yêu là nguy hiểm....Khoảnh khắc bạn bắt đầu di chuyển hướng tới ai đó khác bạn đang tới gần việc đụng độ với thế giới khác. Ai biết liệu cách tiếp cận của bạn sẽ được chấp nhận hay bác bỏ? Làm sao bạn có thể chắc chắn người kia sẽ nói có với nhu cầu của bạn và với ham muốn của bạn? Rằng người kia sẽ là từ bi, yêu thương? Làm sao bạn biết? Người kia có thể bác bỏ bạn. Người kia có thể nói không. Bạn có thể nói, 'Em yêu anh' nhưng cái gì là đảm bảo rằng anh ta cũng sẽ cảm thấy yêu bạn? Anh ta có thể không cảm thấy yêu. Không có sự cần thiết cho điều đó. Nỗi sợ bác bỏ là rất gây choáng.

Cho nên người tinh ranh và láu lỉnh quyết định không chuyển động chút nào. Giữ yên bản thân bạn, thế thì ít nhất bạn không bị bác bỏ. Và bạn có thể liên tục tôn cao bản ngã của bạn với ý tưởng rằng không ai đã bao giờ bác bỏ bạn you, cho dù rằng bản ngã là tuyệt đối bất lực và không đủ đáp ứng cho bạn. Bạn cần được cần tới; bạn cần ai đó chấp nhận bạn; bạn cần ai đó yêu bạn vì chỉ khi ai đó khác yêu bạn, bạn sẽ có khả năng yêu bản thân bạn, không trước điều đó. Khi ai đó chấp nhận bạn, bạn sẽ có khả năng chấp nhận bản thân bạn, không trước điều đó. Khi ai đó khác cảm thấy hạnh phúc với bạn; bạn sẽ bắt đầu cảm thấy hạnh phúc với bản thân bạn, không trước điều đó. Người khác trở thành tấm gương.

Từng mối quan hệ là một chiếc gương. Nó phản xạ bạn. Làm sao bạn có thể biết được bản thân bạn mà không có gương? Không có cách nào. Mắt của người khác trở thành tựa gương, và khi ai đó yêu bạn, gương đó là rất, rất thông cảm hướng tới bạn; rất, rất hạnh phúc với bạn; vui mừng với bạn. Trong những đôi mắt vui mừng đó bạn được phản xạ và lần đầu tiên tính chấp nhận nào đó nảy sinh.

Bằng không bạn sẽ đã bị bác bỏ từ chính lúc bắt đầu. Đó là một phần của cấu trúc xã hội xấu xí mà từng đứa trẻ đi tới cảm thấy rằng nó không được chấp nhận cho bản thân nó. Nếu nó làm cái gì đó tốt - tất nhiên, bất kì cái gì bố mẹ nghĩ là tốt - nếu nó làm điều đó, nó được chấp nhận; nếu nó làm cái gì đó sai - điều bố mẹ nghĩ là sai - nó bị bác bỏ. Đứa trẻ sớm hay muộn bắt đầu cảm thấy, 'Mình không được chấp nhận về bản thân mình, không như mình vậy, không bản chất, nhưng cho điều mình làm. Không phải bản thân mình được yêu mà việc làm của mình mới được yêu.' Và điều đó tạo ra việc tự bác bỏ sâu sắc, tự căm ghét sâu sắc. Nó bắt đầu ghét bản thân nó.

Nếu bạn không rơi vào yêu, nếu bạn không tìm thấy người yêu và bạn bè, người có thể chấp nhận bạn, bạn sẽ vẫn còn với sự bác bỏ đó cả đời bạn. Yêu là điều phải có. Bạn phải đi qua nó. Bạn có thể ra khỏi nó một ngày nào đó, bạn có thể siêu việt nó một ngày nào đó - nó phải được siêu việt lên - nhưng làm sao bạn có thể siêu việt nó nếu bạn không bao giờ đi vào trong nó?

Cho nên đừng sợ. Và bỏ mọi cái vô nghĩa từ cái đầu. Vâng, có sợ. Bạn có thể bị bác bỏ nhưng đừng sợ nỗi sợ đó. Rủi ro đó phải được nhận, chỉ thế thì ai đó sẽ tới và chấp nhận bạn. Nếu bạn gõ một trăm cánh cửa và chín mươi chín cánh cửa vẫn còn đóng, đừng sợ - một cánh cửa sẽ mở. Ai đó đang chờ đợi bạn. Ai đó sẽ được đáp ứng qua bạn và bạn sẽ được đáp ứng qua ai đó. Ai đó đang chờ đợi để trở thành chiếc gương cho bạn vì ai đó đang chờ đợi để làm bạn thành chiếc gương cho người đó. Và không có cách khác để tìm ra người là người đó ngoài việc liên tục gõ cửa, dò dẫm. Nó là rủi ro, nhưng cuộc sống là rủi ro.

Cho nên những người rất láu lỉnh bỏ lỡ cuộc sống, họ không bao giờ nhận rủi ro. Sợ ngã, họ không bao giờ bước đi; sợ chết đuối, họ không bao giờ bơi; sợ bị bác bỏ, họ không bao giờ đi vào trong yêu; sợ thất bại, họ không bao giờ làm bất kì nỗ lực nào để thành công trong bất kì cái gì - cuộc sống của họ không phải là cuộc sống chút nào. Họ là chết trước cái chết của họ. Họ chết nhiều lần trước khi họ chết thực. Toàn thể cuộc sống của họ không là gì ngoài cái chết dần dần.

Sống, và sống mãnh liệt, và không coi nó như sự xúc phạm cá nhân nếu ai đó không thể yêu bạn - không có sự cần thiết. Bạn đã sẵn sàng, bạn đã sẵn có. Nếu người khác không sẵn lòng, điều đó dành cho người đó quyết định. Đừng làm nó thành vết thương, nó không phải vậy. Nó đơn giản nói rằng hai bạn là không khớp - có vậy thôi - nó không nói bất kì cái gì về bạn hay về người kia. Đừng nói rằng người kia là sai và đừng nghĩ rằng đó là vì bạn sai rằng bạn không được chấp nhận. Đó chỉ là bạn có thể không khớp.

Và điều tốt là người kia đã không lừa bạn, là người đó đã nói, 'Thật tiếc, tôi không cảm thấy yêu bạn.' Ít nhất người đó là chân thành và đích thực. Vì nếu người đó mà nói có một cách chính thức, thế thì toàn thể cuộc sống của bạn chắc đã là đống lộn xộn. Là thực đi. Khi bạn yêu, nói điều đó, và khi bạn không yêu, nói điều đó nữa. Là thực và chân thành đi.

Và có nhiều người đẹp thế trên thế giới, tại sao vẫn còn với bản thân bạn? Bước đi vài bước với ai đó. Cũng cảm cả nhịp điệu đó nữa. Nhịp điệu đó sẽ thoả mãn bạn và thôi thúc sẽ biến mất. Và khi thôi thúc biến mất, thiền của bạn sẽ là thứ nhất trong hệ thống cấp bậc. Thiền có thể là thứ nhất trong hệ thống cấp bậc chỉ nếu bạn đã không phủ nhận bản thân bạn, điều là tự nhiên.

Người đã từng nhịn ăn không thể thiền được vì bất kì khi nào người đó thiền người đó nghĩ về thức ăn, bất kì khi nào người đó nhắm mắt lại người đó hình dung ra thức ăn. Người phủ nhận yêu không thể thiền được; bất kì khi nào người đó thiền, lập tức hoạt động dục bao quanh người đó.

Đáp ứng mọi nhu cầu tự nhiên, không cái gì sai trong chúng. Cái gì sai trong thức ăn, trong dục? Không cái gì sai cả. Đáp ứng chúng. Là tự nhiên tới mức khi bạn thiền không có thứ khác chờ đợi sự chú ý của bạn. Nếu bạn đáp ứng cho các nhu cầu tự nhiên của bạn, bạn sẽ thấy rằng mơ của bạn sẽ biến mất. Trong đêm bạn sẽ không mơ vì không có gì để mơ cả. Nhịn ăn, thế thì bạn sẽ mơ về thức ăn; ép buộc vô dục lên bản thân bạn, thế thì bạn sẽ mơ về dục. Nếu bạn di chuyển một cách tự nhiên, nếu bạn đã thấy hoà điệu giữa bạn và tự nhiên.... Đó là điều tôi gọi là dharma- pháp, đó là điều tôi gọi là luật tối thượng của cuộc sống. Tìm ra bản thân bạn gần như bao giờ cũng trong nhịp điệu. Đôi khi cho dù bạn lạc bước, quay lại; nhớ và rơi lại vào hàng. Vẫn còn với tự nhiên và bạn sẽ đạt tới mục đích; vẫn còn với tự nhiên và bạn sẽ tìm thấy Thượng đế. Bạn thậm chí có thể quên về Thượng đế, thế nữa bạn sẽ tìm thấy ngài - nếu bạn vẫn còn thực với tự nhiên. Vì khi nhu cầu thấp hơn được đáp ứng, nhu cầu cao hơn nảy sinh; khi nhu cầu cao hơn được đáp ứng, nhu cầu tối thượng nảy sinh. Đây là kinh tế tự nhiên của cuộc sống.

Nếu một người đói, làm sao người đó có thể hiểu được âm nhạc? Chính điều cực kì ngớ ngẩn là yêu cầu người đó nghe nhạc cổ điển khi người đó đói. Hay bảo người đó thiền hay ngồi trong toạ thiền. Người đó không thể nghĩ được bất kì cái gì về Phật, không thể nghĩ được bất kì cái gì về Thượng đế hay Jesus. Người đó không thể thiền được, tâm trí người đó sẽ lay động và vẩn vơ; nó sẽ quay đi quay lại cái dạ dầy trống rỗng của người đó. Không, người đó không thể yêu thơ ca và người đó không thể yêu nhạc khi nhu cầu thứ nhất còn không được đáp ứng. Cho người đó sự đáp ứng trong các nhu cầu chính, thứ nhất đã - thức ăn, chỗ ở, tình yêu - và thế thì đột nhiên năng lượng được xả ra từ thế giới thấp hơn và người đó sẽ bắt đầu đọc thơ, nghe nhạc; người đó sẽ tận hưởng nhảy múa. Bây giờ nhu cầu cao hơn đang nảy sinh: người đó sẽ muốn vẽ hay làm điêu khắc. Những thứ này là xa xỉ. Chúng chỉ tới trong sự tồn tại khi các nhu cầu thấp hơn được đáp ứng. Và khi những nhu cầu cao hơn này cũng được đáp ứng - bạn đã yêu nhạc, đã nghe nhạc; bạn đã yêu thơ ca, thích thú nó; bạn đã vẽ, múa - một ngày nào đó bạn sẽ thấy cõi nhu cầu mới đang nảy sinh được gọi là nhu cầu tối thượng: thiền, Thượng đế, cầu nguyện.

Nếu các nhu cầu thứ nhất không được đáp ứng, nhu cầu thứ hai sẽ không nảy sinh - và nhu cầu thứ ba ở ngoài vấn đề. Nếu nhu cầu thứ nhất được đáp ứng thế thì có khả năng cho nhu cầu thứ hai nảy sinh và thoáng nhìn về nhu cầu thứ ba cũng xảy ra. Khi nhu cầu thứ hai được đáp ứng, nhu cầu thứ ba nảy sinh tự động theo cách riêng của nó.

Và thân thể bạn đang cho bạn chỉ dẫn đúng; thân thể rất trí huệ. Tâm trí là kẻ tới rất muộn. Thân thể đã sống hàng triệu năm, nó biết cái gì được cần. Chính tâm trí can thiệp vào. Tâm trí rất không chín chắn, thân thể rất chín chắn. Lắng nghe thân thể đi.

Và khi tôi nói lắng nghe thân thể, tôi không ngụ ý vẫn còn bị giới hạn vào thân thể. Nếu bạn lắng nghe thân thể, thân thể sẽ không có gì để nói với bạn - mọi sự sẽ được giải quyết. Và khi thân thể thoải mái, thảnh thơi, và không có căng thẳng, và thân thể không tranh đấu vì cái gì đó, không cố lôi kéo sự chú ý của bạn vì bạn không đáp ứng một nhu cầu, khi thân thể bình thảnh và yên tĩnh, bạn có thể bay cao, bạn có thể bay cao, bạn có thể trở thành mây trắng. Nhưng chỉ khi nhu cầu thân thể thực sự được chăm sóc. Thân thể không phải là kẻ thù của bạn, nó là bạn của bạn. Thân thể là đất của bạn, thân thể có mọi rễ của bạn. Bạn phải tìm ra chiếc cầu giữa bạn và thân thể bạn. Nếu bạn không tìm ra chiếc cầu đó, bạn sẽ thường xuyên trong xung đột với thân thể bạn - và người đánh nhau với bản thân mình bao giờ cũng khổ.

Điều đầu tiên là đi tới hiệp ước hoà bình với thân thể bạn và không bao giờ phá vỡ nó. Một khi bạn đã đi tới hiệp ước hoà bình với thân thể bạn, thân thể sẽ trở nên rất, rất thân thiện. Bạn chăm sóc thân thể, thân thể sẽ chăm sóc bạn - nó trở thành phương tiện cực kì có giá trị, nó trở thành chính ngôi đền. Một ngày nào đó bản thân thân thể bạn được khải lộ cho bạn như chính điện thờ của Thượng đế.

 

Từ "Tùng tùng cắc tùng"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập