Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Bất hạnh và ngu dốt
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Bất hạnh và ngu dốt

Related image

 

Gurdjieff thường nói, và rất đúng, rằng con người được sinh ra mà không có linh hồn. Mọi tôn giáo khác đều nói rằng con người được sinh ra có linh hồn, nhưng lời của Gurdjieff là có ý nghĩa mênh mông -- con người được sinh ra mà không có linh hồn. Và chừng nào bạn chưa tạo ra nó bạn sẽ không có linh hồn nào, bạn sẽ tồn tại trống rỗng và bạn sẽ chết trống rỗng. Bạn sẽ phải tạo ra nó, đó là lí do tại sao tôi nói thông minh lớn được cần.

Phát biểu này phải đã được làm ra bởi ai đó đã rất bất hạnh và vậy mà bản ngã tới mức anh ta không thể hay sẽ không nhận ra sự kiện rằng chính anh ta đang tạo ra bất hạnh của mình. Cho nên anh ta nói, 'Hạnh phúc là không đủ khôn để biết lo nghĩ về cái gì.' Anh ta đang nói rằng để là hạnh phúc người ta phải dốt, để là hạnh phúc người ta phải ngu. Thế thì Phật là ngu, thế thì Jesus là ngu, thế thì những người đang trong nhà thương điên là những người thông minh duy nhất trên thế giới.

Nhưng người này đang cố cứu bản ngã của mình. Là thông minh là gian nan, nó sẽ cần nỗ lực vô cùng về phần bạn. Bạn sẽ phải phá huỷ nhiều thứ là rác rưởi bên trong bạn, bạn sẽ phải tạo ra gần như lửa của ý thức để cho cái gì là vô dụng đều bị thiêu cháy và chỉ cái là vàng ròng được giữ lại. Rất ít người sẵn sàng đi qua gian khó đó, qua kỉ luật đó, điều tạo ra thông minh. Mọi người muốn có lối tắt.

 

Một người tới gặp nhà tâm thần và nói rằng mọi đêm một con quỉ cao ba mươi phân có hai đầu tới thăm anh ta. Và anh ta khổ sở vô cùng, ngủ không được, anh ta trở nên ngày càng khổ hơn và bất kì ngày nào anh ta cũng có thể suy sụp. Anh ta thậm chí đã nghĩ tới tự tử.

'Được, tôi nghĩ tôi có thể có khả năng chữa cho anh,' nhà tâm thần nói, 'nhưng tôi sợ đó sẽ là quá trình lâu dài và sẽ tốn kém cho anh quãng ba trăm đô la.'

'Ba trăm đô la sao?' người này nói. 'Quên chuyện đó đi! Tôi sẽ về nhà và làm bạn với nó.'

 

Đó là cách là thông minh là khó thế và tốn kém nhiều thế. Bạn phải đặt cược bất kì cái gì bạn có. Nó là cây thập tự. Thực ra, bạn phải chết để là thông minh vì chỉ khi bạn được tái sinh bạn sẽ thông minh, không trước điều đó. Và cây thập tự phải được mang trên vai riêng của người ta, không ai khác có thể mang cây thập tự của bạn. Bạn sẽ phải mang cây thập tự của bạn tới Golgotha riêng của bạn, không có cách khác. Nhiều lần bạn sẽ loạng choạng trên đường, nhiều lần bạn sẽ mệt mỏi và kiệt sức tới mức bạn sẽ phải nghỉ. Nhiều lần bạn sẽ nghĩ rằng những người không bao giờ ham muốn thông minh, nhận biết, là được ân huệ. 'Mình đã chọn cái gì?' Nhiều lần hoài nghi và nghi ngờ sẽ nảy sinh trong tâm trí bạn. 'Có mục đích nào hay mình đơn giản mang cây thập tự và phí hoài cuộc sống của mình?' Nhiều lần bạn sẽ muốn quay lại thế giới, nhiều thứ sẽ là cám dỗ. Nhưng nếu bạn có thể bám lấy nó, nếu bạn có thể vẫn còn trên con đường bất chấp mọi bất hoà, một ngày nào đó thông minh nở hoa.

Nó gần giống như hạt mầm: hạt mầm không thể biết được cái gì sẽ xảy ra, hạt mầm không bao giờ biết tới hoa. Và hạt mầm thậm chí không thể tin được rằng nó có tiềm năng để trở thành hoa đẹp. Cuộc hành trình là dâu dài, và bao giờ cũng an toàn hơn là không đi cuộc hành trình đó vì cái không biết là con đường, không cái gì được đảm bảo. Không cái gì có thể được đảm bảo. Cả nghìn lẻ một hiểm nguy của cuộc hành trình, nhiều chỗ là cạm bẫy -- và hạt mầm là an ninh, ẩn bên trong vỏ cứng. Nhưng hạt mầm cố gắng, nó làm nỗ lực, nó bỏ vỏ cứng cái là an ninh của nó, nó bắt đầu chuyển động. Ngay lập tức tranh đấu bắt đầu: vật lộn với đất, với đá, với tảng đá. Và hạt mầm rất cứng cỏi còn chồi mầm sẽ rất, rất mềm yếu và nguy hiểm sẽ là nhiều.

Không có nguy hiểm cho hạt mầm, hạt mầm có thể sống sót trong thiên niên kỉ, nhưng với chồi mầm nguy hiểm là nhiều. Nhưng chồi mầm bắt đầu: hướng tới cái không biết, hướng tới mặt trời, hướng tới cội nguồn ánh sáng, không biết chỗ nào, không biết tại sao. Cây thập tự là lớn cần được mang nhưng mơ ước sở hữu hạt mầm và hạt mầm chuyển động. Một ngày nào đó.... Và có nhiều cạnh tranh: cây khác có đó, thực vật khác có đó, và nó phải vượt qua tất cả chúng vì chỉ thế thì mặt trời và bầu trời mới thành sẵn có. Và thế rồi, không ai biết. Nhưng một ngày nào đó nó nở hoa, nó xảy ra.

Cùng điều này là con đường cho con người. Nó là gian truân. Nhiều dũng cảm sẽ được cần.

 

Người ta nói về Ts. Albert Schweitzer rằng ông ấy đóng vai người chủ cho nhiều khách thăm châu Âu tại bệnh viện ở Lambarene ở Châu Phi xích đạo thuộc Pháp.

'Nhiệt độ này là không thể chịu nổi,' một trong các khách thăm rền rĩ. 'Nhiệt độ là thế nào?'

'Tôi không biết,' Schweitzer nói. 'Tôi không có nhiệt kế ở đây.'

'Không nhiệt kế sao?'

'Không,' bác sĩ đáp. 'Nếu tôi biết trời nóng thế nào tôi nghĩ tôi chắc cũng không có khả năng chịu đựng nó.'

 

Mọi người vẫn còn không thông minh vì nếu bạn biết, nếu bạn bắt đầu hiểu, sẽ gần như không thể nào chịu được cuộc sống mà bạn đang sống. Bạn đang sống trong địa ngục.

 

Tôi đã nghe về một người, người rất trí thức, một triết gia, bị chết. Ông ấy trần trụi đi tới trước Thượng đế và Thượng đế mở cuốn sách cuộc sống của người này. Thượng đế đọc qua chi tiết mọi tội của người này được viết ở đó. Người này đã phạm mọi tội về thực tế kể cả độc ác, thiếu từ thiện, ăn cắp, vô ơn, bất trung, thèm khát và thiếu tình yêu. Với tất cả những lời buộc tội này người đó đã trả lời, 'Ngay cả vậy tôi đã làm đấy.'

Ngay sau đó Thượng đế gập cuốn sách cuộc đời người này lại và nói, 'Chắc chắn ta sẽ tống ông vào địa ngục.'

Người này nói Thượng đế không thể làm như vậy được vì địa ngục đã là nơi ông ta bao giờ cũng sống.

Thế là Thượng đế, cảm thấy chút ít bối rối rằng ngài không thể tống được người này xuống địa ngục, cảm thấy gần như bất lực, chẳng biết phải làm gì.... Vì người này là đúng -- làm sao bạn có thể tống một người xuống địa ngục, người bao giờ cũng sống trong địa ngục rồi? Cho nên Thượng đế nói ngài sẽ cho ông ta vào cõi trời -- chỉ để cứu lấy bản ngã của ngài.

Và người này kêu lên, 'Ngài không thể thế được!'

Và Thượng đế nói, 'Tại sao ta không thể tống ngươi vào cõi trời?'

Và người này trả lời và nói, 'Bởi vì không bao giờ, không ở chỗ nào, tôi đã có khả năng tưởng tượng ra nó.'

Và đã có im lặng trong Nhà Phán xử.

 

Làm sao bạn có thể cho một người vào cõi trời, người thậm chí không thể tưởng tượng được ra nó, người không bao giờ nếm trải nó? Làm sao bạn có thể cho một người vào cõi trời người đã không tạo ra nó trong linh hồn riêng của mình? Không thể được. Người đó đã đánh bại Thượng đế. Địa ngục là không thể được vì người đó đã sống ở đó và không có địa ngục khác. Cõi trời là không thể được chừng nào bạn chưa tạo ra nó. Chừng nào bạn chưa mang nó bên trong bản thân bạn, bạn không thể tìm thấy nó ở bất kì chỗ nào.

Người ta nói trong mọi sách tôn giáo của thế giới rằng thánh nhân đi lên cõi trời, nhưng đó là phát biểu một nửa thôi. Họ đi lên cõi trời vì họ sống trong cõi trời; họ đi lên cõi trời vì họ đã tạo ra cõi trời của họ. Thực ra, để ở trong cõi trời, bạn sẽ phải có cõi trời bên trong bạn -- không có cách khác.

Là thông minh là tạo ra cõi trời riêng của bạn, là tạo ra hạnh phúc riêng của bạn, bằng không, không có gì cả. Nếu bạn tạo ra nó, bạn có nó. Nó cũng giống như việc thở vậy: nếu bạn thở, bạn sống, nếu bạn không thở, bạn không sống. Nếu bạn tạo ra hạnh phúc, bạn hạnh phúc; nếu bạn không tạo ra hạnh phúc, bạn không hạnh phúc. Bất hạnh không cần tính sáng tạo về phần bạn. Bất hạnh là trạng thái phủ định, nó không cần được tạo ra. Hạnh phúc là không phủ định, nó là trạng thái khẳng định, nó phải được tạo ra. Vắng mặt có thể có đó nhưng hiện diện phải được tạo ra.

Nhớ điều đó và đừng trở thành nạn nhân của trích dẫn như vậy. Ở phương Tây có nhiều phát biểu ngu đang luân chuyển. Những phát biểu này có thể có vẻ là rất xuyên thấu -- chúng không vậy.

 

Từ "Tùng tùng cắc tùng"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập