Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Hạnh phúc và thông minh
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Hạnh phúc và thông minh

Image result for intelligence and happy

 

'Hạnh phúc là không đủ khôn để biết phải lo nghĩ về cái gì.' Xin thầy bình luận.

 

Điều này phải đã được nói bởi một người rất bất hạnh, và vậy mà là người rất bản ngã. Anh ta không thể nhận ra được sự kiện là bất hạnh được tạo ra bởi việc là không thông minh. Anh ta đang cố cứu bản ngã của mình. Anh ta đang nói rằng nho còn chua.

Để là bất hạnh không thông minh được cần tới. Mọi người đều có năng lực là bất hạnh nhưng hạnh phúc là rất, rất hiếm. Tài năng lớn được cần. Không chỉ trí tuệ, thông minh được cần. Chỉ hiếm khi một Phật, một Krishna trở nên hạnh phúc. Là hạnh phúc là gần như không thể được.

Cho nên chúng ta hãy cố hiểu bất hạnh là gì. Bất hạnh là thiếu năng lực hiểu cuộc sống, thiếu năng lực hiểu bản thân người ta, thiếu năng lực tạo ra hài hoà giữa bạn và sự tồn tại. Bất hạnh là một loại bất hoà giữa bạn và thực tại; cái gì đó đang trong xung đột giữa bạn và sự tồn tại. Hạnh phúc là khi không cái gì trong xung đột -- khi bạn là hoà cùng với sự tồn tại. Khi có hài hoà, khi mọi thứ tuôn chảy mà không có xung đột nào, trôi chảy, thảnh thơi, thế thì bạn hạnh phúc. Hạnh phúc là có thể chỉ với hiểu biết lớn, và hiểu biết như các đỉnh của Himalayas. Kém hơn điều đó sẽ không có tác dụng.

Bất kì người nào đều có năng lực là bất hạnh vào bất kì khoảnh khắc nào, đó là cách toàn thế giới bất hạnh thế. Để hạnh phúc bạn sẽ phải tạo ra hiểu biết lớn về bạn và về sự tồn tại mà trong đó bạn tồn tại, tới mức mọi thứ rơi vào hàng, trong hoà hợp sâu sắc, trong nhịp điệu. Và giữa năng lượng của bạn và năng lượng bao quanh bạn điệu vũ xảy ra và bạn bắt đầu chuyển động theo bước cùng cuộc sống.

Hạnh phúc là khi bạn biến mất. Bất hạnh là khi bạn hiện hữu quá nhiều. Bạn là sự bất hoà, sự vắng mặt của bạn sẽ là sự hài hoà. Đôi khi bạn có những thoáng nhìn về hạnh phúc -- khi bởi ngẫu nhiên nào đó bạn không có đó. Nhìn vào tự nhiên, hay nhìn lên các vì sao, hay cầm tay người yêu, hay làm tình... trong khoảnh khắc nào đó bạn không có đó. Nếu bạn có đó, thậm chí sẽ không có hạnh phúc. Nếu bạn đang làm tình với người yêu và nó thực sự như bạn diễn đạt nó, 'làm', thế thì sẽ không có hạnh phúc.

Yêu không thể được làm. Bạn có thể hiện hữu trong nó hay không trong nó, nhưng không có cách nào để làm nó. Cách diễn đạt tiếng Anh là xấu. "Làm tình' là ngớ ngẩn. Làm sao bạn có thể làm được nó? Nếu người chế tạo có đó, người làm có đó, người kĩ thuật liên tục tồn tại. Và nếu bạn tuân theo các kĩ thuật nào đó từ Các thầy và Johnson hay Vatasyayana hay nguồn khác nào đó, và bạn không mất hút trong nó, hạnh phúc sẽ không xảy ra. Khi bạn bị mất hút bạn không biết bạn đang đi đâu, bạn không biết bạn đang làm gì, bạn bị sở hữu bởi cái toàn thể, bộ phận không tồn tại tách biệt với cái toàn thể... thế thì có kinh nghiệm cực thích. Đó là điều hạnh phúc là gì.

Để hạnh phúc bạn sẽ cần thông minh vô cùng. Và tôi nói thông minh, không phải trí tuệ, một cách có chủ ý. Trí tuệ bạn có thể có được từ thị trường, trí tuệ bạn có thể có được từ sách vở, trí tuệ bạn có thể có được từ đại học. Trí tuệ là truyền thụ được, trí tuệ là máy móc, trí tuệ là máy tính sinh học bạn gọi là tâm trí. Thông minh không phải là của tâm trí, thông minh là của vô trí -- điều Thiền nhân gọi là vô trí. Thông minh không liên quan gì tới thông tin, tri thức; nó chỉ có một phần tử và phần tử đó là nhận biết.

Nếu bạn thông minh thế thì cuộc sống của bạn sẽ là của hạnh phúc. Tại sao thông minh được cần? Vì cuộc sống trong bản thân nó là vô nghĩa. Nghĩa không phải là cái gì đó ngồi đó và bạn chỉ phải đạt tới và sở hữu nó. Nghĩa phải được tạo ra. Mọi người tới tôi và họ hỏi, 'Nghĩa của cuộc sống là gì?' Dường như cuộc sống có bất kì nghĩa nào. Cuộc sống không có nghĩa -- đó là cái đẹp của cuộc sống. Đó là lí do tại sao nó là tự do. Bạn tự do tạo ra nghĩa riêng của bạn và tôi tự do tạo ra nghĩa của tôi. Nếu cuộc sống có nghĩa thế thì chúng ta tất cả sẽ chỉ là nô lệ và nghĩa đó sẽ không đáng cái gì. Cuộc sống là tự do. Nó không áp đặt bất kì nghĩa nào lên bạn; nó đơn giản cho bạn cơ hội để tạo ra nghĩa riêng của bạn. Nghĩa phải được tạo ra. Nó không như một thứ mà bạn có thể khám phá ra, bạn sẽ phải trở thành nghĩa của bạn, bạn sẽ phải cho việc sinh thành ra bản thân bạn. Đó là lí do tại sao tôi nói nhiều thông minh được cần. Chỉ khi bạn cảm thấy nghĩa trong cuộc sống bạn sẽ hạnh phúc, không trước điều đó.

Cuộc sống không có nghĩa trong bản thân nó, bạn phải mang nghĩa vào trong nó. Cuộc sống chỉ là chất liệu thô, bạn phải tạo ra nghĩa của bạn từ nó. Bạn phải tạo ra Thượng đế của bạn. Thượng đế không có đó chờ đợi bạn. Bạn phải tạo ra nó bên trong trái tim bạn, bên trong cốt lõi bên trong nhất của bản thể bạn. Chỉ thế thì bạn sẽ hạnh phúc.

Để tạo ra nghĩa bạn sẽ phải là đấng sáng tạo. Hoạ sĩ vẽ, tạo ra tranh; nhà thơ viết, tạo ra thơ; vũ công tạo ra điệu vũ... nhưng tất cả những điều này chỉ là các mảnh mẩu. Người tôn giáo tạo ra bản thân người đó; người tôn giáo là nghệ sĩ vĩ đại nhất có đó. Mọi nghệ sĩ khác chỉ đi tìm cái thay thế và ngày này hay ngày khác họ sẽ trở nên thất vọng. Bạn đã viết nhiều bài thơ, thế rồi một hôm bạn nhận ra, 'Vấn đề là gì? Tại sao liên tục viết?' Bạn đã vẽ, thế rồi một hôm đột nhiên bạn nhận ra, 'Vấn đề là gì? Cho ai? Để làm gì?' Một ngày nào đó bạn sẽ chết và mọi thứ sẽ bị bỏ lại và sẽ biến mất. Vậy vấn đề là gì?

Chừng nào bạn chưa cảm thấy vấn đề về bất tử trong bất kì cái gì bạn đang làm, bạn không thể hạnh phúc được, và điểm bất tử đó được cảm thấy chỉ khi bạn tạo ra tính bất tử bên trong bản thân bạn.

 

Từ "Tùng tùng cắc tùng"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập