Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Chán là nguyên nhân
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Chán là nguyên nhân

Related image

 

Thưa thầy kính yêu của chúng tôi,

Tôi hiểu thầy nói gần đây rằng không có giác quan nào được trao cho chúng tôi để đưa chúng tôi vào bên trong, và do đó thiền là trên tự nhiên - siêu việt.

Vậy cái gì là thôi thúc, năng lượng khơi gợi một người đi lên trên cái là tự nhiên? Và tại sao việc đi vào trong lại ảnh hưởng tới cuộc sống của một số người, thậm chí thay đổi toàn bộ cuộc sống của một số người, trong khi nó để những người khác tuyệt đối không bị chạm tới?

 

Maneesha, bạn đã hỏi hai câu hỏi. Một là, "Vậy cái gì là thôi thúc, năng lượng khơi gợi một người đi lên trên cái là tự nhiên?" Chán đấy.

Bạn đã bao giờ thấy con trâu chán, hay con lừa chán chưa? Trong toàn thể tự nhiên bạn sẽ không tìm ra bất kì con nào chán ngoại trừ con người. Chán là phẩm chất duy nhất khi có liên quan tới con người, một phẩm chất rất cao.

Con người trở nên chán với tự nhiên nữa, nhưng trước hết người ta phải đi tới là tự nhiên. Khi bạn trở thành tự nhiên, dần dần, dần dần bạn trở nên chán với nó. Và chán đó đang được các nhà hiện sinh bên phương Tây thảo luận, nhưng không có hiểu biết những hệ luỵ sâu hơn mà phương Đông đã đương đầu. Các nhà hiện sinh dừng lại với chán; phương Đông đã không dừng lại với chán, nó đã lấy bước nhảy lượng tử. Nó đã đi ra ngoài tự nhiên.

Nhưng bên ngoài tự nhiên không phải là chống lại tự nhiên. Bên ngoài tự nhiên đơn giản là trên tự nhiên, siêu nhiên, siêu việt trên tự nhiên.

Cho nên điều đầu tiên là tìm ra cái ta, tự nhiên. Không có mấy rắc rối trong việc đó, bạn chỉ phải gạt vọng tưởng sang bên. Thế rồi chẳng mấy chốc bạn sẽ bắt đầu cảm thấy chán với bản thân tự nhiên vì nó có tính lặp lại: thức dậy buổi sáng, ăn thức ăn, đi làm, về nhà vào buổi tối, lên giường... cái vòng... im lặng, an bình, không căng thẳng hơn những ngày xưa, không buồn khổ và lo nghĩ thêm nữa về những ngày xưa, rất hài lòng. Nhưng ngay cả hài lòng tại điểm nào đó cũng trở thành chán, ngay cả an bình tại điểm nào đó cũng trở thành nặng nề.

Ngay cả chứng ngộ tại điểm nào đó cũng phải bị bỏ đi.

Khoảnh khắc bạn bỏ chứng ngộ bạn siêu việt trên tự nhiên. Chứng ngộ là điểm tối thượng mà tới đó tự nhiên có thể đem bạn tới, và thế rồi có vách đá. Nhảy vào trong cái không biết, biến mất vào trong vũ trụ - đó là bước nhảy lượng tử.

Vậy có hai cú nhảy: một cú là cú nhảy rất nhỏ, từ vọng tưởng sang tự nhiên; cú nhảy kia thực sự là Chuyện lớn - nhưng chán là nguyên nhân.

Cứ nhìn vào cuộc đời của Phật Gautam mà xem - không tivi, không thuốc lá, không bài để chơi, không cờ vua, không đá bóng, không trận đấm bốc.... Cuộc đời của Phật đáng thương là gì? - chỉ im lặng, im lặng vĩnh hằng, nơi không cái gì xảy ra, không đá bóng.

Đó là lí do tại sao tôi nói rất khó cho người Mĩ trở nên được chứng ngộ. Họ được giải trí nhiều tới mức điểm chán không bao giờ tới. Họ liên tục đổi vợ.... Ở Ấn Độ bạn nhất định phát chán với vợ bạn, nhưng ở Mĩ bạn sẽ đơn giản đổi vợ. Tại sao bị chán?

Thời gian trung bình ở Mĩ cho mọi thứ là ba năm: trong ba năm bạn phải đổi vợ, bạn phải đổi xe, bạn phải đổi nhà, bạn phải đổi việc, bạn phải đổi thành phố, bạn phải đổi mọi thứ. Cách này... và bẩy giờ rưỡi một ngày, hàng triệu người chỉ ngồi dính vào ghế trước cái hộp ngốc nghếch đó, cái ti vi.

Bây giờ họ đã bắt đầu một hiệp hội lớn, hội những khoai tây TV, và mọi người đang trở thành thành viên và đeo phù hiệu khoai tây.

Ở Mĩ rất khó trở nên chứng ngộ. Nhiều thứ thế đang diễn ra....

Điều tốt là Phật đã được sinh ra từ hai mươi nhăm thế kỉ trước, ở Ấn Độ. Ở đây, mọi thứ rất tĩnh lặng như cũ. Cứ đi vào vùng sâu xa hơn của đất nước mà xem, vào một làng, và bạn sẽ thấy cuộc sống hoàn toàn chán - đơn giản, nhưng chẳng có gì, chỉ sự đơn giản. Sự đơn giản này đi tới điểm mà bạn muốn biến mất vào trong vũ trụ. Đó là thôi thúc đi ra ngoài tự nhiên.

"Và tại sao việc đi vào trong ảnh hưởng tới cuộc sống của một số người, thậm chí thay đổi toàn bộ cuộc sống của một số người, trong khi nó để những người khác tuyệt đối không bị chạm tới?"

Điều đó tất cả tuỳ thuộc vào tính nhạy cảm của mọi người. Bạn có thể bắt gặp vị phật, bạn thậm chí có thể bắt tay vị phật, và bạn có thể không nhận ra bất kì cái gì bất thường chút nào. Bạn là tre không có lỗ. Bạn không có đủ cảm nhận.

Để nhận ra vị phật trong bản thân điều đó là phẩm chất thiền lớn. Chừng nào bạn chưa thiền bạn sẽ không có khả năng thấy sự rạng ngời của vị phật cũng không thấy nhịp điệu tim đập của ông ấy, không thấy duyên dáng và cái đẹp của ông ấy, không thấy vùng năng lượng được tạo ra quanh ông ấy như lực từ. Bạn đi càng sâu vào trong thiền, bạn càng có thể nhận ra nhiều hơn. Cho nên vài người đang trong con đường cảm nhận - nhà thơ, vũ công, nhạc sĩ, những người sáng tạo, người không bị giới hạn bởi những biên giới của tri thức được trao cho họ mà bao giờ cũng tìm cái mới, bao giờ cũng mở để đón nhận vị khách mới - những người này sẽ nhận ra vị phật ngay lập tức. Nhưng có hàng triệu người nữa mà với họ phật chỉ là lời. Họ là tre không có lỗ. Họ sẽ không bị ảnh hưởng chút nào.

Điều đó là không may, nhưng bạn không thể can thiệp vào cuộc sống của ai đó được. Bạn không thể bắt đầu khoan lỗ vào cuộc sống của ai đó để làm cho người đó cảm nhận. Bạn chỉ phải đợi: có lẽ thời gian của họ còn chưa tới. Có lẽ ngày mai, hay ngày kia... và không thành vấn đề trong sự vĩnh hằng của thời gian. Bất kì khi nào nó xảy ra nó bao giờ cũng tươi tắn và mới mẻ, bất kì khi nào nó xảy ra, nó bao giờ cũng sớm sủa.

 

Từ “Quay vào trong”

 

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập