Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Kinh nghiệm và việc nói
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Kinh nghiệm và việc nói

Maneesha, nói về Thiền có lẽ là điều khó nhất trên thế giới, vì điều đó là đang nói cái gì đó mà tuyệt đối không thể diễn đạt được. Nhưng mọi thầy đều đã đi tới điểm này, tới quyết định liệu có nói cái gì đó hay vẫn còn im lặng. Ngay cả Phật Gautam, khi ông ấy trở nên chứng ngộ, đã không nói một lời trong bẩy ngày, vì ông ấy không thể tìm ra cách nói điều ông ấy đã tìm thấy.

Lời không tồn tại cho kinh nghiệm đó. Và bất kì cái gì bạn nói về nó ngay lập tức trở thành sai. Khoảnh khắc kinh nghiệm bên trong đi vào việc diễn đạt bên ngoài, cái gì đó chết đi. Điệu vũ sống không còn đó; nhịp đập rộn ràng không còn đó.

Bẩy ngày sau chứng ngộ, Phật Gautam đã được thuyết phục để nói. Ông ấy đã tranh cãi rất gay gắt trên một điểm. Ông ấy nói, "Vì một điều thôi, điều ta đã thấy không thể được nói ra. Ta nhiều nhất chỉ có thể chỉ ra, cũng như ngón tay chỉ trăng; nhưng nó chẳng nói gì về trăng. Nguy hiểm là ở chỗ người vô ý thức có thể bắt đầu níu bám lấy ngón tay này, thay vì nhìn lên trăng; điều đó đã xảy ra trong gần như mọi tôn giáo. Họ đang ôm giữ kinh sách, kinh sách linh thiêng của họ. Chúng chỉ là ngón tay trỏ tới trăng - trăng ở đâu? Mọi người đều nhìn vào trong kinh sách linh thiêng của mình.

"Điều thứ hai," Phật Gautam nói. "Cho dù ta xoay xở bằng cách nào đó để hình dung ra cách diễn đạt điều không thể diễn đạt được, gần như có đến chín mươi chín phần trăm được đảm bảo rằng nó sẽ bị hiểu lầm.

"Và điểm thứ ba," ông ấy nói. "Ta thậm chí sẵn lòng nói cho một phần trăm giới trí thức đó - những người có tâm, người mở, không đóng. Nhưng không có chắc chắn hay đảm bảo rằng họ sẽ không diễn giải sai ta. Và một khi ta đã nói cái gì đó, ta không còn là người chủ của nó. Ta là người chủ của nó chỉ khi ta im lặng."

Luận cứ của ông ấy là hợp thức. Và những người đã thuyết phục ông ấy cảm thấy rằng điều ông ấy nói là đúng, nhưng bằng cách nào đó ông ấy phải bị thuyết phục để nói. Rất hiếm khi một người đi tới đỉnh cao nhất của tâm thức, và nếu người đó vẫn còn im lặng, nhân loại sẽ không được làm giầu có bởi người đó. Người đó có thể trút lên toàn thế giới bằng phúc lành của mình; người đó có thể mang toàn thế giới vào im lặng sâu sắc nơi hiểu biết nở hoa. Không cơ hội nào có thể bị mất, và phật là cơ hội lớn cho biến đổi toàn thế giới.

Cho nên họ nhấn mạnh, "Luận cứ của thầy tất cả đều đúng, chúng tôi đồng ý với thầy. Nhưng một điều chúng tôi muốn nói với thầy là ở chỗ nếu, sau hàng triệu người, một người đạt tới chiều cao như vậy, chiều sâu như vậy... cho dù người đó bị hiểu làm, bị diễn giải lầm, chẳng thành vấn đề. Ít nhất một phần trăm, có lẽ, sẽ hiểu người đó - và đó là số phần trăm lớn khi có liên quan tới nhân loại. Thầy không thể phủ nhận rằng một phần trăm đó là cơ hội lớn đã nảy sinh trong thầy. Có thể có vài người ở ngay trên bờ vực thức tỉnh - chút ít đẩy tới và họ có thể trên cùng chiều cao, thức tỉnh như thầy vậy. Và cho dù thầy liên tục bỏ lỡ mục tiêu, có hại gì? Những người vô ý thức, họ sẽ vẫn còn vô ý thức. Nhưng thầy phải từ bi, ít nhất cho một phần trăm mà thầy đã chấp nhận."

Từ từ bi, Phật đã đồng ý. Và như ông ấy đã nói, điều đó xảy ra. Rất ít người đã hiểu ông ấy, nhưng những người đã hiểu ông ấy trở thành người được biến đổi; họ trải qua biến thái. Một loại ánh sáng mới bắt đầu chiếu sáng qua bản thể họ; một hào quang mới của năng lượng, như làn gió mát, đi theo họ. Nhưng hàng triệu người đã hiểu lầm, diễn giải lầm, và bạn có thể thấy kết quả. Sau cái chết của Phật Gautam, đã không có một phật nào trên mảnh đất nơi ông ấy được sinh ra, vì quần chúng, với dốt nát của họ, lẫn lộn và kết án, đã bóp méo mọi thứ. Ba mươi hai tông phái đã nảy sinh sau cái chết của Phật, diễn giải mọi sự theo cách riêng của họ và tranh đấu giữa họ với nhau. Và giới tăng lữ Ấn Độ cổ - những người Brahmins - đã không bỏ lỡ cơ hội này.

Tu sĩ bao giờ cũng sợ người thức tỉnh, vì ông ấy là người có thể phá huỷ toàn thể nghề nghiệp của tu sĩ. Jesus đã không bị đóng đinh bởi người thường; ông ấy bị đóng đinh bởi chính các giáo sĩ uyên bác, và các tu sĩ cấp cao của ngôi đền của người Do Thái ở Jerusalem - họ nhấn mạnh rằng ông ấy phải bị đóng đinh.

Phật Gautam bị các tu sĩ của Ấn Độ chống đối; lí do là cùng một điều. Tu sĩ đang khai thác mọi người nhân danh Thượng đế, điều mà ông ta chẳng biết gì; nhân danh tâm linh, điều mà ông ta không có ý tưởng nào. Nhưng bất kì khi nào một người tới, rạng ngời với kinh nghiệm, tu sĩ trở nên sợ. Vấn đề không phải là về luận cứ; bạn không thể tranh cãi được với vị phật - chính sự hiện diện của ông ấy đang thuyết phục. Ông ấy phải không thốt ra ngay cả một lời. Nếu ông ấy thốt ra lời nào đó, đấy chỉ là để đưa bạn hướng tới vô lời. Ông ấy nói để cho bạn có thể trở nên im lặng. Việc nói của ông ấy chỉ là phương cách.

Từ "Thiền: Sét Kim cương"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập