Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Giẫm lên đầu Đại Nhật Như Lai
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Giẫm lên đầu Đại Nhật Như Lai

Hoàng đế Shukuso hỏi Chu Kokushi, "Người chăn gia súc mười thân là gì?"
Kokushi đáp, "Đi và giẫm lên đầu của Đại Nhật Như Lai!"
 
Đại Nhật Như Lai là cái tên khác của Phật Gautam.
Thiền có dũng cảm vô cùng....
 
Kokushi đáp, "Đi và giẫm lên đầu của Đại Nhật Như Lai!"
Hoàng đế nói, "Ta không thể theo được ông." Ta không thể làm được điều đó... giẫm lên đầu của Đại Nhật Như Lai.
Kokushi nói, "Đừng lấy cái ngã làm pháp thân thanh tịnh."
 
Tại sao bạn sợ giẫm lên thân thể của Đại Nhật Như Lai? Nó chỉ là bức tượng. Nó là việc tự coi trọng của bạn: Người khác sẽ nói gì nếu hoàng đế giẫm lên thân của Phật?
Kokushi nói, "Đừng lấy cái ngã làm pháp thân thanh tịnh."
Bản ngã của bạn không phải là cái ngã đích thực của bạn. Đừng nghe theo nó, cứ giẫm lên thân thể của Đại Nhật Như Lai đi, vì chẳng có ai ở đó cả - chỉ là tượng gỗ - cũng chẳng có ai bên trong bản ngã của bạn. Nó chỉ là bong bóng xà phòng. Thế thì bạn sẽ biết nó nghĩa là gì, "người chăn gia súc mười thân."
Câu trả lời kì lạ... nhưng tôi phải nói với bạn trước hết người chăn gia súc mười thân là gì.
Có mười bức tranh ở Trung Quốc - tôi đã nói về những bức tranh đó - và chúng được gọi là Trâu Thiền.
Một người bị mất trâu. Trong bức tranh thứ nhất người đó tìm khắp xung quanh. Người đó có thể thấy rừng thẳm, nhưng không có dấu hiệu của trâu. Trong bức tranh thứ hai người đó tìm thấy dấu chân trâu. Trong bức tranh thứ ba người đó nhìn, và trâu đang nấp sau cây, nhưng người đó chỉ có thể thấy phần đuôi trâu. Thế rồi người đó tóm được sừng trâu; người đó trở nên chiến thắng. Chẳng mấy chốc người đó cưỡi lên trâu đi về nhà. Tiếp đó con trâu bị buộc vào chỗ của nó trong chuồng, và trong bức tranh cuối cùng người này đang ngồi ngoài nhà và thổi sáo.
Khi mười bức tranh này được chuyển từ Trung Quốc sang Nhật Bản, bức tranh thứ mười bị bỏ đi, vì bức tranh thứ mười thực sự là quá mức bình thường.
Với tôi, duy nhất bức tranh thứ mười có nghĩa cái gì đó. Cả chín bức tranh kia là việc chuẩn bị; trong bức tranh thứ mười người này hạnh phúc với việc mình đã tìm ra con trâu của mình tới mức người đó đi ra quán rượu - chỉ để tận hưởng buổi chiều tối.
Phật tử của Nhật Bản phải hơi chút sợ hãi; bức tranh thứ mười này là quá mức bình thường. Nhưng bức tranh thứ mười này là biểu tượng duy nhất. Ông ấy không dùng ma tuý có tên "cực lạc"; bầu rượu mà ông ấy mang theo đơn giản là biểu tượng. Khi người ta trở nên tuyệt đối được định tâm, người ta gần như ngất ngây, say với cực lạc bên trong.
Nhiều người đã báo cho tôi rằng khi họ đứng dậy sau thiền, "Chúng tôi cảm thấy hơi chút say say." Bạn bắt đầu đi hướng tới căng tin, nhưng bạn có thể thấy mọi người đang đứng bên cạnh; họ lảo đảo, họ không biết cái gì đang xảy ra. Vì mọi người đang đi hướng tới căng tin họ tham gia vào với những người đó, nhưng không tuyệt đối chắc chắn liệu họ có muốn đi tới đó hay không. Nhưng vì mọi người khác đều đi tới đó, tốt hơn cả là cứ theo cả toán....
Đi ra ngoài đạo tràng là nguy hiểm. Cảnh sát có thể giữ bạn lại: "Anh đang say!" Bạn có thể nói rằng, "Tôi đang trong cực lạc," và họ sẽ nói, "Vâng, đó là điều chúng tôi đang nói. Anh đã dùng ma tuý cực lạc. Đi cùng tôi về đồn cảnh sát!"
Tôi thích bức tranh thứ mười, và tôi muốn các Thiền sư Nhật Bản không quên nó, vì đó là kinh nghiệm tối thượng. Đó là một loại say bạn không bao giờ vượt qua. Nó trở thành chính bản tính của bạn. Bạn có thể nhảy múa, bạn có thể hát, bạn có thể hân hoan. Nó là không vét cạn được.
Mười bức tranh này được gọi là "người chăn gia súc mười thân," vì với mọi kinh nghiệm mới bạn đi vào trong một tầng mới của thân thể bạn. Người có trâu bị mất trong bức tranh thứ nhất chỉ là mất trên thân thể bên ngoài. Khi người đó tìm thấy dấu chân, người đó đã đi vào sâu hơn một chút. Khi người đó tìm thấy rằng con trâu đang ẩn sau cây, người đó đã đi vào sâu hơn thêm một chút.
Đây là hết tầng nọ tới tầng kia của thân thể - cũng giống như củ hành. Bạn có thể bóc nó... một tầng tươi mới. Lại bóc nó ra... tầng tươi mới khác. Liên tục bóc. Chung cuộc bạn sẽ không thấy cái gì ở chỗ cuối, mà bàn tay trống rỗng. Mọi tầng đã được lấy đi. Củ hành chỉ bao gồm các tầng.
Thân thể cũng chỉ bao gồm các tầng. Mười tầng thân thể... và bạn đi vào trong không gian điều chỉ có thể được gọi là cực lạc. Thế thì bạn say mãi mãi, vì toàn thể vĩnh hằng tới.
Tôi dạy bạn say sưa. Không có nhu cầu cho người đã nếm trải bản thể riêng của mình dùng bất kì ma tuý hay rượu cồn nào.
Chỉ có một cách để dừng mọi người khỏi dùng ma tuý và rượu cồn, và đó là thiền - đi qua các tầng của thân thể và đi vào trong không gian mà là vô người, vô trí. Thế thì bạn được mãn nguyện, được hoàn thành tới mức bạn không cần bất kì cái gì thêm nữa.
Lời đáp của Kokushi là rất quan trọng:
 
"Đi và giẫm lên đầu của Đại Nhật Như Lai!"
 
Mọi người trở nên bị nghiện ngay cả với tượng gỗ, họ trở nên bị nghiện ngay cả với tượng đá. Chức năng của thầy là lấy đi những việc nghiện này, và làm cho bạn tự do khỏi mọi loại cái gọi là kinh sách, tượng, nhà thờ, để làm cho bạn hoàn toàn và tuyệt đối được bắt rễ trong tự do.
Đây đã là nỗ lực về phần Kokushi. Nói với hoàng đế, "Đi và giẫm lên đầu của Đại Nhật Như Lai" ... hoàng đế phải đã bị choáng. "Giẫm lên đầu phật sao? Tôi không thể theo ông được."
Vấn đề là gì? Ông ấy có nghĩ bức tượng Phật bằng gỗ là phật thực không? Phật cũng còn không thực... Ông ấy có nghĩ tới danh tiếng của ông ấy không, mọi người sẽ nghĩ gì? - "Mình là hoàng đế, và giẫm lên đầu của Phật sao...?"
Đây là bản ngã của bạn chứ không là gì khác. Tượng không có thực tại nào theo nghĩa của việc là sống, mà bản ngã của bạn cũng không có thực tại nào theo nghĩa của việc là thực. Nó chỉ là phóng chiếu. Bạn phải bỏ cả hai; chỉ thế thì bạn mới có thể tìm thấy bản thân bạn đằng sau người chăn gia súc mười thân. Ông ấy đang ám chỉ tới mười bức tranh đó.
Kokushi nói, "Đừng lấy cái ngã làm pháp thân thanh tịnh."
Bạn có bản thể đích thực có tên là "pháp thân" - thân của tính tôn giáo, thân của nhận biết. Nhưng cái đó không phải là bản ngã của bạn. Bản ngã của bạn là rào chắn cho việc biết tính cá nhân đích thực của bạn. Nhân cách của bạn là rào chắn, không là chiếc cầu.
Bỏ nhân cách đi và quên rằng bạn là hoàng đế đi, và quên rằng bức tượng này đại diện cho Phật. Nó chỉ là đồ chơi bằng gỗ, giả như bản ngã của bạn. Bỏ cả hai và bạn sẽ biết cực lạc thuần khiết, chân lí thuần khiết, mối quan hệ thuần khiết của bạn với sự tồn tại. Tại trung tâm của bản thể bạn, nó đang chờ đợi bạn.
 
Từ "Thiền: Điều huyền bí và Thơ ca của cõi bên kia"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập