Các khái niệm trong cuộc sống

Hư không

Đại Huệ đang nói, "Nếu ông có thể đạt tới cùng trạng thái của tâm thức khi nó đã có đó nhưng không vận hành .".. Lại hướng vào chỗ trước kia chưa khởi một niệm cầu khai thị cốt yếu đó mà khán. Khán đi khán lại.
 
Ông ấy đang cho bạn một phương pháp thiền bản chất. Bất kì ý nghĩ nào nảy sinh trong tâm trí bạn... thay vì tìm ra câu trả lời, cố thử tìm ra nó nảy sinh từ đâu và tình huống của bản thể bên trong của bạn là gì khi nó đã không nảy sinh.
Bạn sẽ đột nhiên thấy đi thấy lại cùng sự hồn nhiên, cùng tâm thức thơ ấu, cùng thời kì vàng. Mọi ý nghĩ, nếu bạn quan sát, sẽ dẫn bạn tới cùng trạng thái. Thế thì ý nghĩ không phải là kẻ thù của bạn, thế thì tâm trí không phải là kẻ thù của bạn; ngược lại, nó trở thành đối thể của khán, quan sát.
Khán đi khán lại. Chỉ quan sát. Một ý nghĩ nảy sinh và một ý nghĩ biến mất. Nó nảy sinh từ không đâu cả. Trước khi nó nảy sinh có im lặng tuyệt đối, và thế rồi nó lại biến mất vào trong im lặng, vào trong hư không. Lúc bắt đầu là hư không, đến cuối là hư không... và hư không này là tâm thức thuần khiết của bạn.
Kinh Thánh nói, "Ban đầu đã có lời. Và Thượng đế là cùng lời, và Thượng đế là lời."
Có thể rằng lúc bắt đầu đã có âm thanh - nhưng không là lời, vì 'lời' nghĩa là âm thanh có nghĩa. Ai sẽ đem nghĩa cho nó?
Và thực ra, nếu bạn nhìn một cách khoa học, khi bạn đi vào trong rừng và bạn nghe âm thanh của nước chảy trong thác nước, không có nghĩa trong nó, nhưng có âm thanh. Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết hiểu biết khoa học: âm thanh này có đó chỉ bởi vì bạn có đó; không có tai bạn không có âm thanh.
Cho nên điều sẽ rất ngạc nhiên với bạn: khi không có người nào quanh thác nước, không có âm thanh, vì âm thanh cần tai. Theo cùng cách đó, có ánh sáng ở đây - khoảnh khắc tất cả chúng ta ra đi không có ánh sáng, vì ánh sáng cần mắt. Không có mắt không có ánh sáng.
Khi bạn đi ra khỏi phòng bạn có nghĩ mọi thứ vẫn còn như vậy không? - xanh vẫn còn xanh và đỏ vẫn còn đỏ không? Quên mọi điều vô nghĩa đó đi. Khoảnh khắc bạn đi ra khỏi phòng mọi mầu sắc biến mất - nó là một thế giới rất ảo thuật - bạn đóng cửa phòng lại và mọi mầu sắc mất đi, vì mầu cần mắt. Không có mắt không mầu nào có thể tồn tại. Và chỉ nhìn qua lỗ khoá... chúng quay lại.
Phép màu này đang xảy ra mọi ngày. Thực ra, cho dù bạn đang ngồi trong phòng và bạn nhắm mắt lại, mọi mầu sắc biến mất. Đừng thử chỉ nhìn từ khoé mắt liệu chúng đã biến mất hay chúng vẫn còn đó - chúng sẽ quay lại ngay lập tức!
Nói rằng lúc ban đầu có lời là tuyệt đối sai. Âm thanh sẽ là tốt hơn, nhưng điều đó nữa là không đúng. Im lặng thậm chí sẽ là tốt hơn âm thanh, nhưng im lặng cũng cần tai, cũng như âm thanh cần tai. Bạn có nghĩ khi bạn vắng mặt trong phòng vẫn có im lặng không? Điều đó là không thể được. Không có tiếng ồn, điều đó là đúng, nhưng không có im lặng nữa. Tiếng ồn và im lặng cả hai đều là kinh nghiệm của tai.
Vậy cái gì có lúc ban đầu?
Không im lặng... không âm thanh... không lời.
Phật Gautam và cách tiếp cận của ông ấy dường như khoa học hơn nhiều: đã chỉ có hư không. Hư không đó là chính bản thể chúng ta. Chúng ta đã tới từ hư không đó và chúng ta sẽ biến mất vào trong hư không đó một ngày nào đó.
Cho nên làm bạn với hư không đó đi, vì nó sẽ là nhà vĩnh hằng của bạn. Làm bạn với hư không là tất cả mọi điều được ngụ ý bởi thiền. Và khi bạn quan sát ý nghĩ của bạn, dần dần, dần dần chúng biến mất, và chỉ hư không thuần khiết bao quanh bạn. Bạn đã đi tới cái bắt đầu của thế giới, cái cũng là kết thúc của thế giới. Bạn đã đi tới cội nguồn và bạn đã đi tới mục đích.
Ở trong trạng thái này của nhận biết của bạn là chân lí. Đó là lí do tại sao Phật và tất cả những người đã thức tỉnh tới chân lí tối thượng không thừa nhận giả thuyết về Thượng đế. Trong hư không đó họ không tìm thấy Thượng đế nào, trừ phi bạn muốn gọi hư không là "Thượng đế." Thế thì không có vấn đề gì - nhưng điều đó sẽ cho hiểu rất sai về hư không.
Bản thân tôi đã đi tới kết luận rằng thay vì nói, "Không có Thượng đế" - vì nó sẽ làm tổn thương mọi người một cách không cần thiết và sẽ không giúp đỡ theo bất kì cách nào - tốt hơn cả là nói, "Đã có tính thiêng liêng." Chỉ là phẩm chất... Hư không đó đã không trống rỗng; hư không đó là tràn đầy, tràn ngập. Nó đầy tâm thức, và tâm thức là phẩm chất thiêng liêng; bạn có thể gọi nó là tính thiêng liêng.
Và cái toàn thể của sự tồn tại được làm từ cùng chất liệu. Bạn có thể gọi nó là hư không, bạn có thể gọi nó là tính thiêng liêng - đó chỉ là vấn đề về liệu bạn ưa thích mô tả phủ định hay mô tả khẳng định, nhưng cả hai từ đều ngụ ý cùng một điều.
 
Từ "Thiền sư lớn Đại Huệ"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập