Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Tâm thức trong vạn vật
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Tâm thức trong vạn vật

Cuộc đời của Albert Einstein đầy những điều ngạc nhiên. Ngạc nhiên lớn nhất của ông ấy là khi ông ấy trở nên nhận biết rằng nếu bạn đang quan sát hành vi của điện tử, chúng hành xử khác đi với khi không ai quan sát chúng. Kì lạ! Chúng ta thường nghĩ rằng điện tử như người chết - chỉ vật chất - nhưng chúng dường như sống động rất nhiều, và rất nhạy cảm.
Chúng không thuộc vào xã hội chúng ta, chúng không thuộc vào văn hoá chúng ta, chúng không cần lo nghĩ về điều chúng ta nghĩ về chúng, nhưng cái gì đó xảy ra... khi chúng một mình chúng hành xử theo cách này và khi chúng cảm thấy rằng ai đó đang quan sát, thế thì chúng ngay lập tức trở thành quân tử! Albert Einstein bị choáng thế, vì điều đó có nghĩa là điện tử có nhận biết thuộc loại nào đó. Chúng không chỉ là hạt điện; chúng có tâm thức riêng của chúng.
Có lẽ bạn không nhận biết rằng khi bạn đi ngang qua một bên cây, nó thay đổi hành vi của nó. Nó đứng thẳng hơn, đẹp hơn, nó toả ra nhiều hương thơm hơn từ hoa. Ai đó đang tới bên cạnh; nó phải biểu lộ bản thân nó đẹp nhất có thể được.
 
Tôi đã dạy ở đại học, và bên cạnh khoa của tôi có một hàng dài những hoa đẹp nào đó - hoa phượng vĩ. Hoa đó không tìm thấy được ở các nước lạnh; nó là hoa của các nước rất nóng. Và khi nó tới kì nở hoa, thế thì mọi lá biến mất và chỉ còn hoa đỏ... dường như toàn thể cây đã trở nên bắt lửa, cháy. Nó là thứ rất đẹp để ngắm. Cả khoa được bao quanh bởi cây phượng vĩ.
Tôi thường đỗ xe dưới một cây phượng vĩ, và nó đã trở nên được biết tới với hầu hết mọi người rằng cây phượng vĩ đó phải được dành cho xe của tôi, vì tôi đã từng đỗ xe của tôi ở đó nhiều năm. Ngay cả khi tôi không tới đại học, tôi vẫn để xe của tôi ở đó! Xe được đỗ - mọi người được thoả mãn là tôi ở trong đại học. Tôi đã bảo người lái xe của tôi, "Cứ tận hưởng khu vườn đi " - đại học này có khu vườn đẹp - "và sau hai, ba giờ, anh đem xe trở lại, nhưng trước hết để cho ông hiệu phó thấy nó." Văn phòng của ông hiệu phó ở ngay bên cạnh cây này và ông ấy có thể thấy từ cửa sổ rằng xe của tôi đang đứng đó.
Chính ông ấy đã mang tới sự chú ý của tôi... Tôi đã không nhìn kĩ vào các cây khác, rồi một hôm ngay khi tôi đỗ xe ông ấy bước ra khỏi văn phòng, và dừng tôi lại, nói, "Đó là phép màu! Mọi cây phượng vĩ khác" - và có gần năm mươi cây - "đã chết không vì lí do gì cả; có lẽ loại bệnh dịch nào đó đã tấn công những cây đó. Duy nhất cây của anh vẫn còn sống, vẫn còn xanh, vẫn còn nở hoa. Nó phải có cái gì đó liên quan tới anh!"
Tôi nói, "Điều đó thật lạ... Tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó."
Thấy các cây khác đã chết, tôi đã hỏi người làm vườn, "Có chuyện gì vậy? Tại sao mọi cây đã chết?"
Ông ấy bảo tôi, "Tôi không thể hình dung được điều đó. Mọi chăm sóc đã được tiến hành, nhưng chúng đơn giản cứ chết đi."
Các cây đó vẫn đứng thẳng trần trụi, không lá, không hoa. Ông phó hiệu trưởng nói đùa với tôi, "Anh phải làm cái gì đó; chỉ cây của anh là sống."
Hai năm sau khi tôi rời khỏi trường đại học tôi lại tới đó, và điều đầu tiên tôi làm là nhìn vào cây của tôi - nhưng nó mất rồi! Tôi đến để nói chuyện, thế là ông hiệu phó đã tới đón tôi. Ông ấy nói, "Trông đấy! Tôi đã bảo rằng anh đã làm cái gì đó cho cây đó. Nó vẫn còn sống trong bẩy năm khi tất cả các cây khác đã chết, nhưng ngày anh rời khỏi đại học cây của anh bắt đầu chết. Trong vòng hai tháng nó mất. Chúng tôi đã cố gắng mọi thứ, nhưng chúng tôi không thể cứu được nó. Và tôi thích cây đó," ông ấy nói, "vì nó ở ngay trước cửa sổ của tôi."
Có thể là cây đã trở nên thân thiết với tôi bằng cách nào đó và chỉ vì tình bạn nó vẫn còn sống suốt bẩy năm đó.
Bây giờ, các nhà khoa học đang tìm ra rằng cây rất nhạy cảm. Khi tiều phu tới để chặt cây nó run rẩy, và việc run rẩy của nó có thể được đọc trên đồ thị, giống như điện tâm đồ. Một công cụ nhỏ bé phải được gắn vào cây, và nó liên tục chỉ ra cách cây đang cảm thấy - liệu nó đang cảm thấy hạnh phúc, khoẻ mạnh... Khoảnh khắc cây thấy tiều phu tới... tiều phu không bắt đầu chặt cây nhưng nếu anh ta có ý tưởng trong tâm trí về chặt cây, đồ thị đột nhiên trở thành điên loạn, nó mất mọi hài hoà. Chỉ một khoảnh khắc trước, mọi thứ là hài hoà trên đồ thị, và bây giờ đồ thị lên và xuống. Cây phải run rẩy; tâm nó phải lo nghĩ.
Kì lạ - nó nhạy cảm với ý nghĩ của con người. Người đó đã không làm cái gì khi có liên quan tới chặt cây, chỉ ý tưởng có đó. Có lẽ cây còn nhạy cảm hơn chúng ta. Và nếu tiều phu đi qua mà không có ý tưởng gì, đồ thị vẫn còn như cũ.
Không chỉ cây mà người đó định chặt trở nên lo lắng, bận tâm, các cây khác xung quanh nó cũng bắt đầu cảm thấy lo nghĩ và bận tâm - vì một cây trong số chúng sẽ bị hại. Dường như rung động tinh tế từ tâm trí của người này, người định chặt hay không chặt, bị cây bắt được.
Toàn thể sự tồn tại này là nhạy cảm mênh mông.
Mọi thứ đều được làm bằng tâm thức.
 
Từ "Thiền sư lớn Đại Huệ"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập