Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Vì sự thực hay vì quyền lợi gia đình
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Vì sự thực hay vì quyền lợi gia đình

Chuyện xảy ra là trong làng tôi, giữa nhà tôi và ngôi đền, có một mảnh đất. Vì lí do kĩ thuật nào đó, bố tôi đã có khả năng thắng vụ kiện nếu ông ấy đưa nó ra toà - chỉ theo các lí do kĩ thuật. Mảnh đất đó không phải của chúng tôi, mảnh đất đó thuộc về ngôi đền. Nhưng lí do kĩ thuật là thế này: bản đồ của ngôi đền không chỉ ra rằng mảnh đất đó ở trong lãnh thổ của họ. Đó là lỗi nào đó của nhân viên thư kí của uỷ ban thành phố; họ đã để mảnh đất đó vào tài sản riêng của bố tôi.

Một cách tự nhiên ở toà án đã không có câu hỏi; ngôi đền không có quyền nói rằng nó là của họ. Mọi người đều biết nó đã là đất của họ, bố tôi biết nó là đất của họ. Nhưng đất là quí giá, nó ở ngay trên phố chính, và mọi hỗ trợ kĩ thuật và pháp lí đều đứng về phía bố tôi. Ông ấy đưa vụ kiện này ra toà án.

Tôi bảo ông ấy, "Bố nghe này" - tôi phải chưa đủ mười một tuổi - "con sẽ đi ra toà để hỗ trợ cho ngôi đền. Con không có bất kì cái gì liên quan với ngôi đền, con thậm chí chưa bao giờ đi vào bên trong ngôi đền, dù nó là bất kì cái gì, nhưng bố biết hoàn toàn rõ rằng mảnh đất đó không phải là của bố."

Ông ấy nói, "Con là loại con gì vậy? Con sẽ làm nhân chứng chống lại bố riêng của con sao?"

Tôi nói, "Không thành vấn đề về bố và con; ở toà án đó là vấn đề cái gì là đúng. Và không chỉ con của bố sẽ ở đó; bố của bố, con cũng đã thuyết phục rồi."

Ông ấy nói, "Cái gì!"

Tôi có tình bạn rất sâu với ông tôi, cho nên chúng tôi đã tư vấn. Tôi đã bảo ông tôi, "Ông phải hỗ trợ cho cháu vì cháu chỉ là đứa bé mười một tuổi. Toà án có thể không chấp nhận việc làm chứng của cháu vì cháu không phải là người lớn, cho nên ông phải hỗ trợ cho cháu. Ông biết hoàn toàn rõ rằng mảnh đất đó không phải của chúng ta."

Ông nói, "Ông ở cùng phe cháu."

Thế là tôi bảo bố tôi, "Bố nghe này, từ cả hai phía, từ bố của bố và từ con của bố... bố đơn giản xin rút vụ kiện này đi; bằng không bố sẽ trong rắc rối lắm, bố sẽ thua vụ kiện. Nó chỉ là về mặt kĩ thuật mà bố có khả năng đòi đất. Nhưng chúng ta không hỗ trợ cho sai lầm kĩ thuật về phần thư kí của thành phố."

Ông ấy nói, "Con không hiểu một điều đơn giản, rằng gia đình nghĩa là... con phải hỗ trợ cho gia đình con chứ."

Tôi nói, "Không, con sẽ hỗ trợ cho gia đình chỉ nếu gia đình là đúng. Con sẽ hỗ trợ cho bất kì ai là đúng."

Ông ấy nói chuyện với ông tôi, ông tôi nói, "Bố đã hứa với con của con rằng bố sẽ đi cùng nó."

Bố tôi nói, "Điều đó có nghĩa là con sẽ phải rút vụ kiện này và mất mảnh đất giá trị đó!"

Ông nói, "Cái gì có thể được làm về nó? Con trai của con sẽ tạo ra rắc rối cho con, và thấy tình huống này, rằng nó sẽ không được thuyết phục theo bất kì cách nào, bố đã đồng ý với nó - chỉ để làm cho lập trường của nó mạnh hơn để con có thể rút; rút đi là tốt hơn bị thất bại."

Bố tôi nói, "Nhưng đây là gia đình kì lạ! Tôi làm việc vì tất cả mọi người. Tôi làm việc vì bố, tôi làm việc vì con tôi - tôi không làm việc vì bản thân tôi. Nếu chúng ta có thể có cửa hàng tốt hơn trên mảnh đất đó bố sẽ có tuổi già tốt hơn, tiện nghi hơn; nó sẽ có giáo dục tốt hơn ở đại học tốt hơn. Và mọi người chống lại tôi."

Ông tôi nói, "Bố không chống lại bất kì ai, nhưng nó đã có lời hứa của bố, và bố không thể đi ngược lại lời của bố - ít nhất khi có liên quan tới nó - vì nó là nguy hiểm, nó có thể đẩy bố vào rắc rối nào đó. Cho nên bố không thể lừa nó được; bố sẽ nói bất kì cái gì nó nói. Và nó đang nói chân lí - và con biết điều đó."

Thế là bố tôi phải rút vụ kiện này - ngần ngại... nhưng ông ấy phải rút vụ kiện. Tôi đề nghị ông tôi đem một số kẹo để chúng tôi có thể phân phát chúng cho hàng xóm. Bố tôi đi tới nhận biết, nó phải được mở hội. Ông ấy nói, "Điều đó dường như là điều đúng để làm."

Khi bố tôi thấy rằng tôi đã phân phát kẹo, ông ấy hỏi, "Con đang làm gì? - để làm gì? Cái gì xảy ra?"

Tôi nói, "Bố đã quay về với nhận biết của bố. Chân lí thắng lợi." Và tôi cho ông ấy kẹo nữa.

Ông ấy cười. Ông ấy nói, "Bố có thể hiểu quan điểm của con, và bố của bố ở cùng phía con, cho nên bố nghĩ tốt hơn cả là bố cũng nên ở cùng phía con. Tốt hơn cả là rút vụ kiện mà không có vấn đề gì. Nhưng bố đã học được bài học." Ông ấy nói với tôi, "Bố không thể phụ thuộc vào gia đình bố được. Nếu có bất kì rắc rối nào họ sẽ không hỗ trợ cho bố chỉ bởi vì họ thuộc về bố như người bố, như người con, như người anh. Họ sẽ hỗ trợ bất kì cái gì là đúng."

Và kể từ lúc đó không tình huống nào khác đã xảy ra, vì ông ấy không bao giờ làm bất kì cái gì mà chúng tôi phải bất đồng. Ông ấy vẫn còn chân thực và chân thành.

 

Nhiều lần trong đời mình ông ấy bảo tôi, "Con thực tốt thế; bằng không bố chắc đã lấy mảnh đất đó, và bố chắc đã phạm phải tội lỗi một cách có chủ ý. Con đã ngăn cản bố, và không chỉ khỏi tội đó, con đã ngăn cản bố kể từ đó trở đi. Bất kì khi nào có tình huống tương tự, bố bao giờ cũng quyết định thiên về chân lí, dù bất kì tổn thất nào. Nhưng bây giờ bố có thể thấy: chân lí là kho báu duy nhất. Con có thể đánh mất cả đời con, nhưng đừng đánh mất chân lí."

Từ "Thiền sư lớn Đại Huệ"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập