Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Đức tin - Hi vọng - Yêu
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Đức tin - Hi vọng - Yêu

Niềm tin là giả. Nó giúp ích, tiện dụng, nhưng không thực. Đức tin là khác toàn bộ. Niềm tin nghĩa là hoài nghi bị ẩn kín ở đó; đức tin nghĩa là hoài nghi đã biến mất. Đây là khác biệt.
Đức tin nghĩa là hoài nghi đã biến mất. Niềm tin nghĩa là hoài nghi có đó và bạn đã tạo ra niềm tin chống lại nó. Bạn hoài nghi liệu Thượng đế có tồn tại hay không, nhưng bạn nói, "Tôi tin," vì vợ bạn ốm và nếu bạn không tin, ai mà biết được? Thượng đế có thể có đó. Hay việc làm của bạn đang có nguy cơ bị mất. Ai biết được? Thượng đế có thể giúp. Và nếu bạn không tin, thế thì ngài sẽ không giúp. Tiện lợi; nó có tiện ích nào đó cho bạn. Nhưng, hoài nghi có đó.
Đức tin nghĩa là hoài nghi đã biến mất. Nó là việc thiếu vắng hoài nghi. Nhưng nó có thể biến mất chỉ khi bạn đã biết cái gì đó bên trong; khi niềm tin đã không được trao cho bạn, việc biết đã nảy sinh trong bạn. Khi bạn đã đi tới biết, nhận ra, thế thì đức tin nảy sinh.

Và hi vọng. Hi vọng này không phải là hi vọng của ham muốn. Hi vọng này không có nghĩa hi vọng về tương lai. Nó không liên quan theo bất kì nghĩa nào với tương lai. Hi vọng này đơn giản nghĩa là thái độ hi vọng về mọi thứ. Về mọi thứ. Cái nhìn lạc quan, thái độ hi vọng. Nhìn vào phía vàng của mọi thứ. Bất kì cái gì xảy ra bạn vẫn còn hi vọng, bạn không bị chán nản.
Chán nản tới chỉ nếu bạn nhìn vào phía sai của mọi thứ. Mọi vật đều có hai phía: phía sai và phía đúng. Bạn có thể nhìn vào phía sai và thế thì bạn sẽ bị chán nản, hay bạn có thể nhìn vào phía đúng, phía vàng và bạn sẽ hạnh phúc. Cho nên, nó là tuỳ.
Người vô vọng bao giờ cũng nhìn vào cái sai. Điều đầu tiên người đó cố tìm là cái sai. Nếu tôi bảo người đó, "Người này là người thổi sáo hay," người đó đầu tiên sẽ nhìn vào người này và nói, "Không, tôi không thể tin được rằng anh ta thổi sáo vì anh ta là kẻ cắp." Mối quan tâm là gì? Một người có thể là kẻ cắp và người thổi sáo giỏi chứ. Nhưng người đó sẽ phủ nhận khả năng này. Người đó sẽ nói, "Không, anh ta không thể vậy được. Anh ta là kẻ cắp, kẻ cắp nổi tiếng. Làm sao anh ta có thể là người thổi sáo giỏi được?"
Đây là tâm trí vô vọng. Với một tâm trí đầy hi vọng, nếu tôi nói, "Người này là kẻ cắp," người đó sẽ nói, "Nhưng làm sao anh ta có thể là kẻ cắp được? Anh ta là người thổi sáo giỏi thế?"
Bạn nhìn vào mọi sự như thế nào? Với hi vọng hay với vô vọng? Bình thường, chừng nào bạn chưa chạm tới âm nhạc bên trong, bạn sẽ nhìn thế giới với thái độ vô vọng. Thế thì mọi thứ là sai và bất kì cái gì được làm cũng đều sai. Và từ mọi nơi, bạn sẽ suy diễn ra khổ. Bạn sẽ trở thành chuyên gia về là khổ. Bất kì cái gì sẽ giúp cho bạn khổ, bất kì cái gì.
Khi bạn chạm tới im lặng bên trong này, âm nhạc bên trong này, bạn trở thành có tính hi vọng; bạn trở thành hi vọng. Bất kì cái gì hiện hữu, bạn đều thấy. Bạn bao giờ cũng chạm tới cốt lõi bên trong nhất của nó, tâm của nó. Và thế thì, không có chán nản.

Và yêu. Bình thường, yêu là mối quan hệ. Nhưng khi bạn chạm tới bản thể bên trong nhất, yêu trở thành trạng thái của bạn chứ không là mối quan hệ. Nó không phải là giữa bạn và ai đó khác. Bây giờ nó là điều bạn đã trở thành yêu, bạn đã trở thành việc yêu. Nó không phải là mối quan hệ. Cho dù bạn một mình, ngồi dưới cây, bạn sẽ vẫn là việc yêu. Đơn độc, một mình, không ai có đó, bạn vẫn sẽ là việc yêu.
Điều đó giống hệt đoá hoa đơn độc mọc trên con đường không ai biết. Không ai đi qua đó, nhưng hoa vẫn cứ lan toả hương thơm của nó. Đó là trạng thái của nó. Không phải là khi vua nào đó đi qua thì hoa sẽ cho hương thơm của nó. Không phải là nếu người ăn xin nào đó đi qua hoa sẽ không cho hương thơm của nó. Nếu người ăn xin đia qua, hoa cho hương thơm của nó. Nếu nhà vua đi qua, hoa cho hương thơm của nó. Nếu không ai đi qua, thế nữa hoa vẫn lan toả hương thơm của nó. Hương thơm là chính trạng thái bản thể của hoa. Nó không phải là mối quan hệ.
Yêu của chúng ta là mối quan hệ. Và khi yêu là mối quan hệ, nó tạo ra khổ. Khi yêu là trạng thái của bản thể, nó tạo ra phúc lạc. Phật cũng ở trong yêu, nhưng ông ấy không cố yêu bạn. Đơn giản vì cách thức ông ấy hiện hữu, yêu lan toả. Yêu trở thành hương thơm và lan tới góc xa nhất của trái đất.
Đây là ba phẩm chất sẽ tiến hoá: đức tin, hi vọng và yêu. Và nếu ba phẩm chất này có đó, bạn không cần cái gì khác. Ba phẩm chất này sẽ dẫn bạn tới đỉnh tối thượng của cuộc sống và sự tồn tại.

Nếu bạn có thể cảm thấy âm nhạc bên trong của bạn, chân lí bên trong, đức tin bên trong, yêu bên trong, hi vọng bên trong, bạn sẽ bắt đầu nhận ra nó quanh bạn. Toàn thể vũ trụ sẽ thay đổi với bạn vì bạn đã thay đổi. Và bất kì cái gì bạn cảm thấy bên trong, bây giờ sẽ được cảm thấy khắp xung quanh.
Thế giới vẫn còn như cũ; nhưng khi bạn thay đổi, mọi thứ thay đổi. Với bạn, vũ trụ của bạn trở thành khác. Nếu bạn được bắt rễ trong điều thiêng liêng, toàn thể sự tồn tại được bắt rễ trong điều thiêng liêng. Nếu bạn được bắt rễ trong cái ác, toàn thể vũ trụ là địa ngục. Điều đó tuỳ ở bạn. Nó là bạn, được khuếch đại lên.

 

Trích từ "Giả kim thuật mới"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập