Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Thức ăn với con người
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Thức ăn với con người

The 3 6 9 Fundament | Mind body spirit, Mind body, Mind body ...

 

Thầy có thể nói về mối quan hệ giữa thức ăn với thân thể không?

 

Theo những truyền thống huyền bí phương Đông, mọi điều bạn nghĩ bạn đang là vậy đều không là gì ngoài thức ăn. Thân thể bạn là thức ăn, tâm trí bạn là thức ăn, linh hồn bạn là thức ăn. Bên ngoài linh hồn chắc chắn có cái gì đó không phải là thức ăn. Cái gì đó đó được biết là anatta, vô ngã. Nó là trống rỗng hoàn toàn. Phật gọi nó là shunya, hư không. Nó là không gian thuần khiết. Nó không chứa gì ngoài bản thân nó; nó là tâm thức vô nội dung.

Khi nội dung vẫn còn, thức ăn vẫn còn. Thức ăn được ngụ ý là cái được tiêu hoá từ bên ngoài. Thân thể cần thức ăn vật lí; không có nó, thân thể sẽ bắt đầu teo đi. Đây là cách nó sống còn; nó không chứa gì ngoài thức ăn vật lí.

Tâm trí bạn chứa kí ức, ý nghĩ, ham muốn, ghen tị, hành trình quyền lực và cả nghìn lẻ một thứ. Mọi cái đó cũng là thức ăn; nó là thức ăn trên bình diện tinh tế hơn chút ít. Ý nghĩ là thức ăn. Do đó khi bạn có những ý nghĩ nuôi dưỡng, ngực bạn nở ra, khi bạn có những ý nghĩ, cái đem cho bạn năng lượng, bạn cảm thấy thoải mái. Ai đó nói cái gì đó tốt về bạn, lời khen, và nhìn điều xảy ra cho bạn: bạn được nuôi dưỡng. Và ai đó nói cái gì đó sai về bạn, và quan sát: dường như cái gì đó bị giật ra khỏi bạn, bạn yếu hơn bạn trước đó.

Tâm trí là thức ăn dưới dạng tinh tế. Tâm trí không là gì ngoài phía bên trong của thân thể; do đó cái bạn ăn ảnh hưởng tới tâm trí bạn. Nếu bạn ăn thức ăn không chay, bạn sẽ có loại tâm trí đặc biệt; nếu bạn ăn thức ăn chay, bạn chắc chắn có loại tâm trí khác.

Bạn có biết sự kiện quan trọng mênh mông về lịch sử Ấn Độ không? Ấn Độ không bao giờ tấn công bất kì nước nào trong toàn bộ lịch sử mười nghìn năm của nó. Không bao giờ - không một hành động xâm lăng nào. Làm sao điều đó là có thể? Tại sao? Cùng nhân loại đó tồn tại ở đây như tồn tại ở mọi nơi khác. Nhưng chỉ có điều một loại thân thể khác đã tạo ra tâm trí khác. Bản thân bạn có thể quan sát điều đó. Ăn cái gì đó và quan sát, ăn cái gì đó khác và quan sát.

Ghi lại, và bạn sẽ trở nên nhận biết và ngạc nhiên thấy rằng mỗi thứ bạn tiêu hoá không chỉ là phần vật lí, nó có phần tâm lí của nó. Nó làm cho tâm trí bạn thành mong manh với những ý tưởng nào đó, với những ham muốn nào đó. Do đó, suốt nhiều thời đại, đã từng có việc tìm kiếm loại thức ăn sẽ không làm mạnh cho tâm trí nhưng sẽ giúp nó chung cuộc tan biến đi; một loại thức ăn mà, thay vì làm mạnh cho tâm trí, sẽ làm mạnh cho thiền, vô trí. Không thể nêu ra được những qui tắc chắc chắn và cố định, vì mọi người là khác nhau và từng người đều phải quyết định cho bản thân mình.

Và quan sát điều bạn cho phép trong tâm trí bạn. Mọi người hoàn toàn vô nhận biết; họ liên tục đọc mọi thứ và bất kì cái gì, họ liên tục xem ti vi, bất kì cái gì đần độn ngu xuẩn. Họ liên tục nghe đài, liên tục tán gẫu, tán gẫu với mọi người, và tất cả họ đổ rác vào đầu nhau. Rác là mọi thứ họ có.

Tránh những tình huống như thế mà bạn bị nặng gánh không cần thiết bởi rác. Bạn đã có quá nhiều rác như nó đang vậy; bạn cần được làm nhẹ gánh khỏi nó. Và bạn liên tục thu thập nó dường như nó là cái gì đó quí giá. Nói ít đi, chỉ nghe điều bản chất, thấu cảm trong nói và nghe. Nếu bạn nói ít, nếu bạn nghe ít, dần dần bạn sẽ thấy rằng tính sạch sẽ, cảm nhận về thuần khiết, dường như bạn vừa mới tắm, sẽ bắt đầu nảy sinh bên trong bạn. Điều đó trở thành mảnh đất cần thiết cho thiền nảy sinh. Đừng liên tục đọc mọi thứ vô nghĩa.

Có lần tôi sống trong một ngôi nhà mà hàng xóm là một người điên, người rất quan tâm tới báo chí. Ông ấy ngày nào cũng tới để thu lượm mọi báo chí từ tôi. Nếu đôi khi ông ấy ốm hay tôi không có nhà, thế thì ông ấy sẽ tới về sau. Có lần chuyện xảy ra, tôi vắng nhà mười ngày. Và khi tôi quay về, ông ấy tới để thu thập mọi báo chí. Tôi nói với ông ấy, “Nhưng bây giờ tất cả báo đều cũ cả rồi - cũ mất mười ngày.”

Người đó nói, “Có vấn đề gì đâu? Nó là cùng rác cả! Chỉ có ngày tháng thay đổi.”

Đấy phải đã là khoảnh khắc rất lành mạnh trong cuộc đời người điên đó. Vâng, có những khoảnh khắc không lành mạnh trong cuộc sống của cái gọi là người lành mạnh, và ngược lại. Ông ấy đang nói ra chân lí, nói, “Đấy cùng là điều vô nghĩa cũ mèng. Có vấn đề gì đâu? Tôi có thời gian, và tôi phải vẫn còn bận bịu.”

Tôi hỏi ông ấy, “Ông đã làm gì trong mười ngày qua?” Ông ấy nói, “Tôi đọc báo cũ - đọc đi đọc lại chúng, đọc đi đọc lại thôi.”

Để ra vài kẽ hở trong tâm trí bạn không bị bận rộn đi. Những khoảnh khắc của ý thức không bận rộn đó là những thoáng nhìn đầu tiên về thiền, việc xuyên thấu đầu tiên của cõi bên kia, chớp loé đầu tiên của vô trí. Và thế thì nếu bạn có thể xoay xở làm điều này, điều khác là chọn thức ăn vật lí không giúp cho cái hung hăng và bạo hành, cái không phải là chất độc.

Bây giờ ngay cả các nhà khoa học cũng đồng ý với điều này, rằng khi bạn giết con vật, từ nỗi sợ nó tiết ra mọi loại chất độc. Chết là không thoải mái. Khi bạn giết con vật, từ nỗi sợ run rẩy lớn nảy sinh bên trong. Con vật muốn sống sót: mọi loại chất độc được xả ra.

Khi bạn trong sợ bạn cũng tiết chất độc trong thân thể. Những chất độc này là giúp ích: chúng giúp bạn hoặc đánh nhau hoặc bỏ chạy. Đôi khi chuyện xảy ra là trong giận bạn có thể làm được những việc bạn chắc không bao giờ có thể hình dung ra việc làm của bạn. Bạn có thể chuyển một tảng đá mà bình thường bạn thậm chí không thể nào lay nổi nó, nhưng giận có đó và chất độc được tiết ra. Trong sợ, mọi người có thể chạy nhanh đến mức ngay cả vận động viên chạy Olympic sẽ bị bỏ lại đằng sau. Nghĩ về bản thân bạn chạy nếu ai đó đang đuổi sát đằng sau bạn với dao găm để giết bạn. Bạn sẽ làm hết sức bạn có thể làm được, toàn thân bạn sẽ vào guồng vận hành ở mức tối đa của nó.

Khi bạn giết con vật, có giận, có lo, có sợ. Chết đang đối diện nó: mọi tuyến của con vật tiết ra nhiều loại chất độc. Do đó ý tưởng hiện đại là ở chỗ trước khi giết con vật, làm cho nó vô ý thức đi, cho nó thuốc mê. Trong các lò mổ hiện đại, thuốc mê đang được dùng. Nhưng điều đó cũng không tạo ra khác biệt gì mấy, chỉ khác biệt rất hời hợt, vì ở cốt lõi sâu nhất nơi không thuốc mê nào đã bao giờ có thể đạt tới, chết phải bị đương đầu. Điều đó có thể không có ý thức, con vật có thể không nhận biết về điều sắp xảy ra, nhưng điều đó xảy ra dường như trong mơ. Nó trải qua cơn ác mộng. Và ăn thịt là ăn thức ăn đã bị nhiễm độc.

Tránh bất kì cái gì bị nhiễm độc trên bình diện vật lí, tránh bất kì cái gì bị nhiễm độc trên bình diện tinh thần. Và trên bình diện tinh thần mọi thứ còn phức tạp hơn. Nếu bạn nghĩ bạn là người Hindu, bạn bị nhiễm độc rồi; nếu bạn nghĩ bạn là người Mô ha mét giáo, bạn đã bị nhiễm độc rồi. Nếu bạn nghĩ bạn là người Ki tô giáo, người Jaina, Phật tử, bạn đã bị nhiễm độc rồi. Và bạn đã bị nhiễm độc từ từ - chậm đến mức bạn trở nên hài hoà với nó. Bạn bị nghiện nó. Bạn đã được cho ăn từ ngay ngày đầu tiên; từ bầu vú mẹ, bạn đã bị nhiễm độc rồi. Mọi loại ước định là chất độc. Nghĩ bản thân người ta là người Hindu là nghĩ bản thân người ta đối lập với nhân loại. Nghĩ bản thân người ta là người Đức, người Trung quốc, là nghĩ bản thân người ta đối lập với nhân loại; là nghĩ dưới dạng thù hằn, không bằng hữu.

Nghĩ bản thân bạn chỉ là con người. Nếu bạn có bất kì thông minh nào, nghĩ về bản thân bạn chỉ là con người đơn giản. Và khi thông minh của bạn phát triển thêm chút ít nữa, bạn sẽ bỏ ngay cả tính từ ‘người’. Bạn sẽ nghĩ bản thân bạn chỉ là sinh linh. Và sinh linh này bao hàm tất cả - cây và núi và sông và sao và chim và con vật.

Trở nên lớn hơn đi, trở thành khổng lồ đi. Tại sao bạn sống trong đường hầm? Tại sao bạn bò trong những hố đen tối nhỏ bé? Nhưng bạn nghĩ bạn đang sống trong hệ thống ý thức hệ vĩ đại. Bạn không đang sống trong những hệ thống ý thức hệ vĩ đại đâu, vì không có hệ thống ý thức hệ vĩ đại. Không ý tưởng nào đủ vĩ đại để chứa đựng con người: tính sinh linh không thể bị hàm chứa bởi bất kì khái niệm nào. Mọi khái niệm đều làm què quặt và tê liệt.

Đừng là người Cơ đốc giáo và đừng là người cộng sản - chỉ là con người - đây toàn là chất độc, đây toàn là là định kiến. Và qua nhiều thời đại bạn đã bị thôi miên trong những định kiến này. Chúng đã trở thành một phần máu bạn, xương bạn, chính cốt tuỷ bạn. Bạn sẽ phải rất tỉnh táo để gạt bỏ mọi sự nhiễm độc này.

Thân thể bạn không bị nhiễm độc nhiều như tâm trí bạn bị nhiễm. Thân thể là hiện tượng đơn giản, nó có thể dễ dàng được dọn sạch. Nếu bạn đã từng ăn thức ăn không chay, điều đó có thể được dừng lại, nó không phải là cách xử trí gì lớn. Và nếu bạn dừng ăn thịt, trong vòng ba tháng thân thể bạn sẽ hoàn toàn không có mọi chất độc do thức ăn không chay gây ra. Điều đó đơn giản. Sinh lí không phải rất phức tạp. Nhưng vấn đề nảy sinh với tâm lí. Sư Jaina không bao giờ ăn bất kì thức ăn nhiễm độc nào, không bao giờ ăn bất kì cái gì không chay. Nhưng tâm trí ông ta bị ô nhiễm và nhiễm độc bởi Jaina giáo mà không người nào khác bị nhiễm.

Tự do thực là tự do khỏi mọi ý thức hệ. Bạn không thể đơn giản sống mà không có ý thức hệ nào sao? Ý thức hệ có phải được cần không? Tại sao ý thức hệ được cần đến thế? Nó được cần tới vì nó giúp bạn vẫn còn ngu xuẩn, nó được cần tới vì nó giúp bạn vẫn còn không thông minh. Nó được cần tới vì nó cung cấp cho bạn câu trả lời làm sẵn và bạn không cần tìm chúng theo cách riêng của bạn.

Người thực của thông minh sẽ không bám lấy bất kì ý thức hệ nào - để làm gì? Người đó sẽ không mang tải gồm những câu trả lời làm sẵn. Người đó biết rằng người đó có đủ thông minh để cho dù bất kì tình huống nào nảy sinh, người đó sẽ có khả năng đáp ứng lại nó. Tại sao mang tải trọng không cần thiết từ quá khứ? Phỏng có ích gì mà mang nó...?

Nếu bạn thay đổi thức ăn nhiễm độc của bạn, bạn sẽ ngạc nhiên: thông minh mới sẽ được toả ra trong bạn. Và thông minh mới này sẽ tạo ra khả năng không tống vào bạn những thứ vô nghĩa nữa. Thông minh mới này sẽ làm cho bạn có khả năng bỏ quá khứ và kí ức của nó, bỏ những ham muốn và mơ mộng không cần thiết, bỏ ghen, giận, chấn thương và đủ mọi loại vết thương tâm lí.

Vì bạn không thể bỏ được những vết thương tâm lí, bạn trở thành nạn nhân của kẻ lừa gạt tâm lí. Thế giới này đầy những nhà phân tâm đủ loại, họ tới theo mọi hình dáng và kích cỡ. Thế giới này đầy các loại nhà trị liệu tâm lí. Nhưng sao cần nhiều cách trị liệu tâm lí thế? Chúng được cần tới vì bạn không đủ thông minh để chữa lành vết thương riêng của bạn. Thay vì chữa lành chúng, thay vì mở chúng cho gió và nắng, bạn liên tục che giấu chúng. Bạn cần các nhà trị liệu tâm lí giúp bạn mở vết thương của bạn cho mặt trời để cho chúng có thể được chữa lành, để cho chúng có thể được phép chữa lành. Nhưng rất khó tìm ra một nhà trị liệu tâm lí thực sự. Trong một trăm nhà trị liệu tâm lí, chín mươi chín người là kẻ lừa gạt tâm lí, không phải là nhà trị liệu tâm lí.

Bạn sẽ ngạc nhiên biết rằng nhiều nhà trị liệu tâm lí và nhà phân tâm tự tử hơn mọi người ở các nghề khác. Số lượng gần như là gấp đôi. Bây giờ đây là loại người gì vậy? Và làm sao họ sẽ giúp được cho người khác? Họ đã làm gì trong cả đời mình khi giúp cho người khác? Nhiều nhà phân tâm phát điên, mất trí hơn mọi người trong bất kì nghề nào khác trên thế giới. Số lượng gần như gấp đôi. Tại sao? Và họ giúp cho người khác hướng tới lành mạnh, khi bản thân họ không lành mạnh. Có mọi khả năng là họ trở nên quan tâm tới trị liệu tâm lí vì cái không lành mạnh của họ. Đấy là nỗ lực để tìm cách chữa cho chính họ. Và bạn sẽ ngạc nhiên biết rằng các nhà trị liệu tâm lí thuộc loại này đi trị liệu tâm lí tại nhà trị liệu tâm lí thuộc loại khác. Người theo Freud đi tới người theo Jung, người theo Jung tới người theo Freud, và liên tục thế mãi. Điều này là tình huống rất kì lạ.

Nếu thông minh toả ra từ bạn, bạn sẽ có khả năng làm mọi điều được cần. Bạn sẽ có khả năng chữa lành các vết thương riêng của bạn, bạn sẽ có khả năng thấy chấn thương riêng của bạn, bạn không cần phải đi đến nhà trị liệu nguyên thuỷ.

Tôi cho phép mọi loại trị liệu trong tâm xã này. Thực ra, không có nơi nào khác trên thế giới nhiều phép trị liệu tâm lí có sẵn như vậy - tất cả sáu mươi loại. Tại sao tôi cho phép những trị liệu này? Chỉ vì các bạn thôi, vì các bạn vẫn chưa sẵn sàng để thông minh của bạn được toả ra. Khi tâm xã này đi ngày càng sâu hơn vào trong việc nhận ra bên trong, các trị liệu có thể được bỏ đi. Khi tâm xã này đã thực sự nở hoa, sẽ không có nhu cầu về bất kì trị liệu nào. Thế thì yêu là trị liệu; thông minh là trị liệu. Thế thì việc sống ngày nọ sang ngày kia, khoảnh khắc nọ sang khoảnh khắc kia, nhận biết và tỉnh táo, là trị liệu. Thế thì mọi thứ bạn làm trong ngày, lau dọn và nấu bếp cùng giặt dũ, tất cả chúng là trị liệu.

Các trị liệu ở đây chỉ dành cho thời gian hiện tại. Ngày tôi trở nên bị thuyết phục rằng bây giờ phần lớn các bạn đã đi ra ngoài trị liệu, trị liệu sẽ biến mất, vì thế thì phần lớn các bạn sẽ có khả năng kéo phần thiểu số vào trong thông minh nữa.

Chúng ta đang cố tạo ra loại thông minh sống. Tôi không mấy là người tôn giáo, tôi không phải là thánh nhân, tôi không liên quan gì tới tâm linh. Mọi phân loại đó là không liên quan tới tôi. Bạn không thể phân loại được tôi, bạn không thể nhét tôi vào ô nào được. Nhưng một điều có thể được nói, rằng toàn thể nỗ lực của tôi là để giúp cho bạn toả ra năng lượng được gọi là yêu-thông minh. Nếu yêu-thông minh được toả ra, bạn được chữa lành.

Và loại thức ăn nhiễm độc thứ ba là tâm linh. Đó là điều cái ngã là gì. Cái ngã cần sự chú ý liên tục: nó được nuôi dưỡng bằng sự chú ý, sự chú ý là thức ăn của nó. Không chỉ chính khách khao khát sự chú ý, ngày càng nhiều chú ý từ ngày càng nhiều người - cái gọi là thánh nhân của bạn làm cùng điều đó. Không có khác biệt giữa thánh nhân và chính khách và diễn viên, không khác biệt chút nào. Nhu cầu cơ bản của họ là như nhau - sự chú ý: “Nhiều người hơn phải chú ý tới tôi, nhiều người hơn phải nhìn vào tôi.” Điều đó trở thành thức ăn cho bản ngã, và nó là loại tinh tế nhất của thức ăn nhiễm độc...

Vật lí, tâm lí, tâm linh... Để thân thể sinh lí của bạn là thuần khiết khỏi mọi chất độc và độc tố, và tâm trí bạn được hết nặng gánh khỏi mọi rác rưởi và đồ đồng nát. Và để cho linh hồn bạn là tự do khỏi ý tưởng về cái ngã. Khi linh hồn là tự do khỏi ý tưởng về cái “tôi”, bạn đã tới không gian bên trong đó được gọi là vô ngã, anatta. Đó là tự do, đó là niết bàn, đó là chứng ngộ. Bạn đã về tới nhà. Bây giờ không có đâu mà đi cả; bây giờ bạn có thể lắng đọng, nghỉ ngơi và thảnh thơi. Bây giờ bạn có thể tận hưởng cả triệu niềm vui đang trút xuống bạn bởi sự tồn tại.

Khi ba thức ăn nhiễm độc này bị bỏ đi, bạn trở thành trống rỗng. Nhưng trống rỗng này không phải là loại trống rỗng phủ định. Bạn trống rỗng theo nghĩa là mọi chất độc, mọi nội dung, đã mất đi. Nhưng bạn tràn đầy - tràn đầy cái gì đó không thể được gọi tên, tràn đầy cái gì đó mà những người sùng kính gọi là ‘Thượng đế.’

 

Từ "Sách của trí huệ, Ch. 13"

Các bài khác