Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Đạo đức với Mật tông
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Đạo đức với Mật tông

Workplace Wellness Programs — Ardeo Natural Skincare - Organically ...

 

"Chẳng đúng là sống vô đạo đức tạo ra cản trở trong thiền sao?"

 

Thiền là gì? Nó không phải tính cách của bạn, nó không phải điều bạn làm. Nó là điều bạn hiện hữu. Nó không phải là tính cách, nó là ý thức bạn mang tới bất kì cái gì bạn làm. Việc làm là không liên quan. Liệu bạn làm nó một cách có ý thức hay không mới là vấn đề, cho dù đạo đức hay vô đạo đức. Bạn có tỉnh táo không? Nếu bạn tỉnh táo, thiền xảy ra. Nếu bạn không tỉnh táo, bạn sống trong ngủ.

Bạn có thể đạo đức trong khi ngủ hoàn toàn, không có vấn đề gì. Thay vì thế, là đạo đức là tốt hơn nếu bạn muốn ngủ hoàn toàn vì thế thì xã hội sẽ không quấy rối bạn. Thế thì không ai sẽ chống lại bạn. Bạn có thể ngủ một cách thuận tiện. Xã hội sẽ giúp bạn.

Bạn có thể đạo đức mà không có tính thiền, nhưng vô đạo đức bao giờ cũng ở ngay sau bạn. Hệt như cái bóng nó sẽ đi theo, và đạo đức của bạn sẽ chỉ sâu như làn da vì đạo đức của bạn chỉ có thể bị áp đặt từ bên ngoài khi bạn ngủ. Nó chỉ có thể là rởm, giả, mẽ ngoài, nó không thể tới được từ hiện hữu của bạn. Bạn sẽ trở nên đạo đức bên ngoài, nhưng bên trong bạn sẽ vẫn còn vô đạo. Và bạn càng trở nên đạo đức bên ngoài, bạn sẽ càng vô đạo đức bên trong - theo cùng tỉ lệ, vì đạo đức của bạn nhất định không là gì ngoài đè nén sâu. Bạn không thể làm được bất kì cái gì khác trong khi ngủ; bạn chỉ có thể đè nén.

Và qua cái đạo đức này bạn cũng sẽ trở thành giả. Bạn sẽ không là người, mà đơn giản là “nhân vật” - chỉ là một thực thể rởm. Khổ sẽ đi theo, và hậu quả bạn sẽ ở trên bờ vực bùng nổ - bùng nổ của mọi thứ bạn đã đè nén. Nó có đó chờ bạn. Và nếu bạn thực sự trung thực trong việc là đạo đức trong khi ngủ, bạn sẽ phát điên. Chỉ người không trung thực mới có thể còn đạo đức mà không điên. Đó là điều đạo đức giả nghĩa là gì. Người đạo đức giả chỉ phơi bày ra rằng họ là đạo đức, rằng họ không hiện hữu, và họ tìm cách thức và phương tiện để là vô đạo đức, thường xuyên vẫn còn là đạo đức trên bề mặt hay giả vờ là đạo đức. Chỉ thế thì bạn mới có thể vẫn còn lành mạnh; bằng không bạn sẽ phát rồ.

Cái gọi là đạo đức này để lại duy nhất hai phương án. Nếu trung thực, bạn sẽ trở nên mất trí; nếu không trung thực, bạn sẽ trở thành kẻ đạo đức giả. Cho nên những người láu lỉnh, tinh ranh, họ là kẻ đạo đức giả. Những người đơn giản, hồn nhiên, trở thành nạn nhân của những giáo lí như vậy, phát điên.

Trong khi ngủ, đạo đức thực không thể xảy ra cho bạn. Và bạn ngụ ý gì bởi "đạo đức thực"? Cái gì đó là việc nở hoa tự phát từ hiện hữu của bạn, không bị áp đặt từ bên ngoài. Và đạo đức thực không có theo tỉ lệ với vô đạo đức; đạo đức thực chỉ là việc thiếu vắng vô đạo đức, nó không theo tỉ lệ. Chẳng hạn, bạn có thể được dạy yêu hàng xóm, yêu mọi người, là việc yêu thương. Điều đó có thể trở thành thái độ đạo đức, nhưng ghét vẫn còn bên trong. Bạn ép buộc bản thân bạn là yêu thương, và yêu bị ép buộc không thể là thực, không thể là đích thực. Nó sẽ không đáp ứng cả cho bạn hay người bạn yêu. Không ai được đáp ứng bởi tình yêu giả này.

Nó cũng giống như nước giả. Cơn khát của người ta không thể được nó là dịu đi. Hận có đó, và hận đang cố gắng khẳng định. Và tình yêu giả không thể là cản trở thực cho nó. Thay vì thế, hận sẽ xuyên vào yêu giả và thậm chí sẽ đầu độc nó, và yêu của bạn sẽ trở thành chỉ là một loại hận. Nó rất thủ đoạn và tinh ranh.

Đạo đức thực xảy ra cho người đã đi sâu vào bên trong bản thân mình - và bạn càng đi sâu, bạn càng trở nên yêu thương. Nó không phải là cái gì đó bị áp đặt chống lại hận; nó không phải là cái gì đó đối kháng với hận. Bạn càng đi sâu, yêu càng tuôn chảy ra từ bạn nhiều hơn. Nó chẳng liên quan gì tới hận chút nào; nó chẳng bận tâm tới hận chút nào. Khoảnh khắc bạn đạt tới trung tâm của bạn, bạn yêu mà không có bất kì áp đặt nào. Bạn thậm chí có thể không nhận biết rằng bạn đang yêu. Làm sao bạn có thể nhận biết được? Yêu này sẽ chỉ là tự nhiên tới mức nó sẽ giống hệt việc thở, giống hệt cái bóng đi theo bạn. Bạn sẽ đơn giản là việc yêu.

Mật tông dạy về cuộc hành trình bên trong. Đạo đức sẽ xảy ra, nhưng điều đó sẽ là hậu quả, không là điều kiện tiên quyết. Rõ ràng về phân biệt này đi. Mật tông nói đừng bị dính líu với các khái niệm đạo đức và vô đạo đức. Chúng là ở bên ngoài. Thay vì thế, đi vào trong. Cho nên các kĩ thuật có đó về cách đi vào trong. Và đừng bị bận tâm với đạo đức và vô đạo đức, thuần khiết và không thuần khiết; đừng bị bận tâm với những phân biệt. Chỉ đi vào trong. Quên bên ngoài đi - thế giới bên ngoài, xã hội và bất kì cái gì xã hội đã dạy bạn. Mọi điều xã hội dạy nhất định có tính nhị nguyên, nó nhất định có tính đè nén; nó nhất định là xung đột bên trong bạn. Và nếu xung đột có đó, bạn không thể đi vào bên trong được.

Cho nên quên xung đột này đi và quên mọi thứ tạo ra xung đột. Đơn giản đi vào trong. Bạn càng đi sâu hơn, bạn sẽ càng trở nên đạo đức hơn, nhưng đạo đức đó sẽ không là đạo đức của xã hội. Bạn sẽ đạo đức mà không “là đạo đức” - không ý thức rằng bạn là đạo đức, vì không có gì bị đối lập nó bên trong bạn. Bạn đơn giản yêu vì bạn cảm thấy phúc lạc khi bạn yêu. Nó là phúc lạc trong bản thân nó. Không có kết thúc cho nó; không kết quả nào được cần. Không phải là bạn sẽ được vào vương quốc của Thượng đế nếu bạn yêu. Nó không phải là việc mặc cả. Đạo đức mà xã hội thuyết giảng và cái gọi là tôn giáo thuyết giảng chỉ là mặc cả: "Làm cái này và bạn sẽ được cái kia. Nếu bạn không làm cái này bạn sẽ không được cái kia. Bạn thậm chí sẽ bị trừng phạt." Đó là mặc cả.

Đạo đức mật tông không phải là mặc cả, nó là việc xảy ra. Bạn càng đi sâu, bạn càng bắt đầu sống trong khoảnh khắc. Bạn cảm thấy rằng yêu là phúc lạc. Nó không phải là một bước, một điều kiện, sự mặc cả hướng tới cái gì đó khác; nó là đủ lên bản thân nó. Bạn yêu vì bạn cảm thấy phúc lạc trong việc yêu. Bạn không làm bất kì cái gì cho hàng xóm của bạn; bạn không hoàn thành nghĩa vụ với bất kì người nào khác. Là việc yêu là niềm vui. Nó là tốt cho bạn ngay ở đây và bây giờ. Không có cõi trời hay địa ngục tương lai. Ngay bây giờ nó tạo ra cõi trời, và vương quốc của Thượng đế đi vào bạn. Và điều này xảy ra với mọi đức hạnh; chúng nở hoa tự phát.

Bây giờ nhìn vào câu hỏi này: "Chẳng đúng là sống vô đạo đức tạo ra cản trở trong thiền sao?" Thực sự, điều ngược lại là chân lí. Sống thiền tạo ra cản trở trong sống vô đạo đức. Sống vô đạo đức không thể tạo ra bất kì cản trở nào. Sống vô đạo đức ngụ ý rằng bạn không có tính thiền - không cái gì khác; bạn đang ngủ say. Đó là lí do tại sao bạn đang làm hại cho bản thân bạn.

Với mật tông, điều cơ bản là thiền, tỉnh táo, nhận biết. Không cái gì khác là cơ bản hơn điều đó. Khi ai đó là vô đạo đức, điều đó chỉ ra rằng người đó không tỉnh táo. Nó chỉ là triệu chứng. Cuộc sống vô đạo đức chỉ là triệu chứng rằng người đó không tỉnh táo. Giáo lí bình thường đang làm gì? Các thầy giáo thường sẽ bảo người ngủ này, người là vô đạo đức, phải đạo đức. Người đó có thể đổi từ vô đạo đức sang đạo đức, nhưng giấc ngủ vẫn tiếp tục.

Cho nên toàn thể nỗ lực bị phí hoài vì bệnh thực không phải là vô đạo đức; vô đạo đức chỉ là triệu chứng. Bệnh này là không tỉnh táo, không có tính thiền. Đó là lí do tại sao người đó là vô đạo đức. Bạn có thể cải tạo người đó thành đạo đức. Bạn có thể tạo ra sợ, và bạn có thể làm ra sợ chỉ lúc người đó ngủ; bằng không bạn không thể tạo ra sợ được. Bạn có thể tạo ra sợ về địa ngục và bạn có thể tạo ra động cơ lợi ích về cõi trời. Cả hai điều này đều là có thể chỉ khi bạn ngủ. Nếu bạn không ngủ, bạn không thể bị đe doạ và bạn không thể được động viên vì lợi nhuận. Hai điều đó là có nghĩa chỉ với tâm trí ngủ.

Cho nên tạo ra sợ bị trừng phạt, và người ta sẽ đi từ vô đạo đức sang đạo đức - nhưng người đó sẽ đi vì sợ. Tạo ra động cơ lợi ích, và thế thì người đó có thể đi từ vô đạo đức sang đạo đức - nhưng người đó sẽ đi vì thèm khát, tham, động cơ lợi ích. Tham và sợ là một phần của tâm trí ngủ. Người đó vẫn còn ngủ, không cái gì căn bản được thay đổi.

Người đó là tốt cho xã hội; điều đó là được. Với xã hội người vô đạo đức là vấn đề, nhưng người đạo đức không phải là vấn đề. Cho nên xã hội đã giải quyết vấn đề của nó, nhưng con người vẫn còn ngủ. Với bản thân người đó, không cái gì được giải quyết; người đó bây giờ thuận tiện hơn cho xã hội. Trước đây, người đó đã là bất tiện. Thử quan sát sự kiện này: người vô đạo đức là bất tiện cho xã hội, nhưng người đó là thuận tiện cho bản thân người đó. Người đạo đức trở thành thuận tiện cho xã hội, nhưng người đó trở thành bất tiện cho bản thân người đó.

Cho nên đó chỉ là việc đồng tiền được đặt lộn ngược. Đó là lí do tại sao người vô đạo đức có vẻ hạnh phúc và vui  hơn, còn người đạo đức là nghiêm chỉnh, buồn bã, nặng gánh. Người vô đạo đức tranh đấu với xã hội còn người đạo đức tranh đấu với bản thân người đó. Người vô đạo đức cảm thấy lo nghĩ chỉ vì bao giờ cũng có sợ bị bắt. Người đó sợ bị bắt, nhưng người đó lại tận hưởng thích thú. Nếu không ai bắt người đó, nếu không có nỗi sợ bị bắt, người đó là ổn thoả.

Người đạo đức bị mắc trong vật lộn với bản thân người đó. Không cái gì là ổn với người đó; người đó chỉ ổn với xã hội. Đạo đức là chất bôi trơn, nó giúp bạn dễ dàng đi với người khác. Nhưng thế thì bạn trở nên không thoải mái với bản thân bạn. Không thoải mái vẫn còn hoặc với xã hội hoặc với bản thân bạn. Chỉ khi bạn trở nên được thức tỉnh thì sự không thoải mái mới rời khỏi bạn.

Mật tông quan tâm tới bệnh cơ bản, không với triệu chứng. Đạo đức loại bỏ triệu chứng. Cho nên mật tông nói đừng quan tâm tới các khái niệm đạo đức hay vô đạo đức. Nó không ngụ ý rằng mật tông nói trở thành vô đạo đức. Làm sao mật tông có thể bảo bạn trở thành vô đạo đức được khi mật tông thậm chí không bảo bạn trở thành đạo đức? Mật tông nói toàn thể sự việc là không liên quan: không nói về đạo đức và vô đạo đức; đi tới gốc rễ đi. Bạn có thể là đạo đức hay vô đạo đức, nhưng điều đó chỉ là triệu chứng. Đi tới gốc rễ đi! Rễ là ở chỗ bạn ngủ - ngủ say.

Làm sao phá vỡ hình mẫu ngủ này? Làm sao nhận biết và làm sao không rơi đi rơi lại vào trong ngủ? Đó là điều mật tông quan tâm - và một khi bạn trở nên tỉnh táo, tính cách của bạn sẽ thay đổi. Nhưng đó là hậu quả. Mật tông nói bạn không cần lo nghĩ về điều đó; điều đó là hậu quả. Không tránh khỏi, nó xảy ra, cho nên bạn không cần lo nghĩ về nó. Bạn không định mang nó tới, nó sẽ xảy ra. Bạn đơn giản trở nên ngày càng tỉnh táo hơn, và bạn sẽ ngày càng ít vô đạo đức hơn. Nhưng đạo đức này mà sẽ xảy ra cho bạn là không bị áp đặt; nó không phải là cái gì đó được làm bởi bạn hay phần của bạn. Bạn chỉ cố là tỉnh táo, và nó xảy ra.

Làm sao người tỉnh táo có thể bạo hành được? Làm sao người tỉnh táo có thể giận và hận được? Điều đó có thể có vẻ ngược đời, nhưng nó là vậy. Người ngủ không thể hiện hữu mà không có hận. Điều đó là không thể được. Người đó chỉ có thể giả vờ rằng không có giận, không có hận. Người đó chỉ có thể giả vờ rằng có yêu, từ bi, tốt bụng, thông cảm. Những điều đó toàn là giả vờ. Điều hoàn toàn ngược lại xảy ra cho người đã thức tỉnh. Nếu giận được cần, người đó chỉ có thể giả vờ. Người đó không thể giận được; người đó chỉ có thể giả vờ! Nếu giận được cần - và đôi khi điều đó được cần - người đó chỉ có thể giả vờ. Người đó không thể buồn, nhưng nếu điều đó được cần người đó có thể giả vờ rằng mình buồn. Bây giờ những điều này là không thể được.

Yêu giờ là tự nhiên, như hận đã là vậy trước đây. Trước đây yêu đã là giả vờ. Bây giờ hận chỉ có thể là giả vờ - nếu nó được cần. Jesus đánh người đổi tiền trong ngôi đền lớn đã là giả vờ. Ông ấy không thể giận được, nhưng ông ấy đã chọn giả vờ. Ông ấy không thể thực sự giận. Ông ấy không thể là giận, nhưng ông ấy có thể dùng giận - như bạn dùng yêu và không thể là việc yêu.

Bạn dùng yêu cho những chủ định nào đó. Bạn yêu chỉ để có được cái gì đó khác; nó không bao giờ đơn giản là yêu. Bạn có thể cố được tiền, bạn có thể cố được dục, bạn có thể cố để được cái gì đó - sự đáp ứng bản ngã, thắng lợi, cảm giác rằng bạn rất mạnh. Bạn có thể cố để được bất kì cái gì đó khác, nhưng nó không bao giờ là yêu.

Vị phật có thể giận nếu ông ấy nghĩ rằng điều đó sẽ giúp đỡ. Vì tình yêu của ông ấy đôi khi ông ấy có thể giận, nhưng đó chỉ là việc giả vờ và chỉ người ngu mới bị điều đó lừa. Những người biết, họ sẽ đơn giản cười. Khi thiền sâu sắc lên, mật tông nói, bạn bắt đầu thay đổi. Và điều đó là hay khi thay đổi xảy ra cho bạn. Nếu bạn “làm” nó, nó không bao giờ có thể là cái gì đó rất sâu vì việc làm chỉ ở trên bề mặt. Cho nên mật tông nói, cho phép điều đó xảy ra từ sự hiện hữu, từ chính trung tâm. Để nó chảy từ trung tâm hướng tới ngoại vi; không ép buộc nó từ ngoại vi tới trung tâm. Điều đó là không thể được.

Mật tông sẽ không nói đạo đức hay vô đạo đức. Điều duy nhất là nếu bạn ngủ thì cố thay đổi điều đó đi. Cho phép bản thân bạn trở nên ngày một tỉnh táo hơn, dù bạn ở bất kì chỗ nào. Nếu bạn là vô đạo đức, mật tông nói, "Điều đó là được. Chúng ta không quan tâm tới vô đạo đức của bạn, chúng ta quan tâm tới giấc ngủ của bạn và với cách biến đổi nó thành tỉnh táo." Đừng tranh đấu với vô đạo đức. Cứ cố biến đổi giấc ngủ của bạn đi.

Nếu bạn là đạo đức thì cũng được. Mật tông sẽ không bảo bạn trước hết trở thành vô đạo đức và thể rồi thử. Cả người vô đạo đức không có bất kì nhu cầu nào để biến đổi bản thân người đó thành người đạo đức, mà người đạo đức cũng không phải biến đổi bản thân người đó thành người vô đạo đức để được vào thiền. Mọi điều họ cần là thay đổi phẩm chất tâm thức của họ. Cho nên dù bạn ở bất kì chỗ nào, tội nhân hay thánh nhân, với mật tông không có phân biệt. Nếu bạn ngủ, thế thì thử các kĩ thuật về tỉnh táo. Và đừng cố thay đổi triệu chứng. Tội nhân là xấu và cái gọi là thánh nhân cũng xấu vì cả hai đều ngủ.

Cái xấu là việc ngủ, không phải là tính cách của bạn. Tính cách của bạn chỉ là sản phẩm phụ. Và bất kì cái gì bạn làm khi vẫn còn ngủ sẽ không tạo ra bất kì thay đổi cơ bản nào. Chỉ một điều có thể làm thay đổi bạn và tạo ra chuyển hoá và đó là tỉnh táo. Vấn đề này là vấn đề về cách trở nên ngày càng tỉnh táo hơn. Cho nên bất kì cái gì bạn làm, làm nó là đối thể của tỉnh táo đi. Nếu bạn làm hành động vô đạo đức nào đó, làm nó một cách có tính thiền đi. Sẽ không lâu mấy trước khi hành động này sẽ tan biến bởi bản thân nó và biến mất. Thế thì bạn sẽ không có khả năng làm nó - không phải bởi vì bạn đã tạo ra áo giáp chống lại nó, nhưng bởi vì bây giờ bạn tỉnh táo hơn. Và làm sao bạn có thể làm một thứ mà cần ngủ như điều kiện tiên quyết? Bạn không thể làm được điều đó.

Hiểu rõ phân biệt cơ bản này giữa mật tông và điều những phái khác dạy. Mật tông là khoa học hơn. Nó đi tới chính gốc rễ của vấn đề, biến đổi bạn từ chính sự hiện hữu - không từ vỏ bọc tính cách bên ngoài của bạn, vỏ bọc đạo đức và vô đạo đức, vỏ bọc hành động và việc làm. Bất kì điều gì bạn làm đều chỉ ở trên ngoại vi; bất kì điều gì bạn là đều không bao giờ ở ngoại vi. Phẩm chất của hành động, không phải bản thân hành động, là nghĩa cho mật tông.

Chẳng hạn, một ông hàng thịt tới Nan-in. Ông ấy là ông hàng thịt và Nan-in là sư Phật giáo, người tin vào bất bạo hành. Toàn thể nghề nghiệp của ông ấy là bạo hành. Cả ngày ông ấy giết con vật. Nhưng khi ông hàng thịt tới gặp Nan-in, ông ấy hỏi Nan-in, "Tôi nên làm gì? Nghề của tôi là nghề bạo hành. Vậy nên tôi cần bỏ nghề trước và chỉ thế thì tôi mới có thể là người mới, hay có cách nào đó khác không?"

Nan-in nói, "Chúng ta không quan tâm tới điều ông làm. Chúng ta quan tâm tới điều ông hiện hữu. Cho nên ông cứ làm bất kì cái gì ông đang làm đi, nhưng tỉnh táo hơn. Trong khi giết con vật, vẫn còn tỉnh táo, có tính thiền, và liên tục làm bất kì cái gì ông đang làm. Chúng ta không quan tâm."

Những người đi theo Nan-in trở nên bối rối - vì đây là người đi theo Phật, người tin vào bất bạo hành, lại cho phép ông hàng thịt tiếp tục nghề. Một đệ tử nói, "Điều này là không tốt. Và chúng tôi không bao giờ trông đợi rằng một người như thầy sẽ cho phép ông hàng thịt vẫn còn là ông hàng thịt. Mà khi ông ấy hỏi, thấy đáng phải bảo ông ấy bỏ việc này. Bản thân ông ấy đã sẵn sàng."

Nan-in tương truyền đã nói, "Ông có thể đổi nghề của ông hàng thịt dễ dàng; bản thân ông ấy đã sẵn sàng. Nhưng theo cách đó ông không thể đổi được phẩm chất ý thức của ông ấy. Ông ấy sẽ vẫn còn là ông hàng thịt."

Ông ta có thể trở thành thánh nhân, nhưng phẩm chất tâm trí sẽ vẫn còn là của ông hàng thịt. Đó sẽ là việc lừa dối cho những người khác và cho bản thân ông ấy nữa. Đi và nhìn các cái gọi là thánh nhân đi. Nhiều người trong số họ vẫn còn là ông hàng thịt. Phẩm chất, thái độ, bạo hành, chính cái nhìn của họ tới bạn, là kết án, bạo hành. Bạn là tội nhân và họ là thánh nhân. Khi họ nhìn bạn, chính cái nhìn này là tới mức bạn bị kết án, bạn bị ném vào địa ngục.

Nan-in nói, "Cho nên đổi cuộc sống bên ngoài của ông ấy là không ổn; tốt hơn cả làm đem phẩm chất mới cho tâm trí ông ấy. Và điều tốt là cứ để ông ấy vẫn còn là ông hàng thịt, vì ông ấy bị quấy rối bởi việc giết thịt và bạo hành. Nếu ông ấy trở thành thánh nhân, ông ấy sẽ vẫn còn là ông hàng thịt, nhưng thế thì ông ấy sẽ không bị quấy rối. Bản ngã của ông ấy sẽ được làm mạnh thêm. Cho nên điều này là tốt. Ông ấy bị quấy rối rằng bạo hành có đó, và ông ấy ít nhất đã trở thành nhận biết ngần ấy - rằng điều này là không tốt. Ông ấy sẵn sàng thay đổi, nhưng chỉ việc sẵn sàng thay đổi sẽ không giúp ích. Phẩm chất mới của tâm trí phải được phát triển. Để ông ấy thiền."

Sau một năm trôi qua, người này tới. Ông ấy đã trở thành người khác. Ông ấy vẫn là người hàng thịt, nhưng người này đã thay đổi mặc dầu việc làm vẫn là như cũ. Ông ấy tới lần nữa và ông ấy nói, "Bây giờ tôi là người khác. Tôi thiền và thiền và thiền, và cả đời tôi đã trở thành thiền vì thầy đã bảo tôi thiền trong bất kì cái gì tôi đang làm. Tôi đang làm thịt con vật, nhưng cả ngày tôi thiền. Bây giờ thầy bảo tôi làm gì?"

Thế là Nan-in nói, "Bây giờ đừng tới ta. Cho phép nhận biết của ông làm ra con đường cho ông. Ông không cần tới ta."

Thế là ông hàng thịt nói, "Bây giờ, chỉ vì thầy nói vẫn còn làm nghề này mà tôi sẽ giả vờ hiện hữu ở đó. Nhưng khi có liên quan tới tôi, tôi không còn đó. Cho nên nếu thầy cho phép tôi, tôi sẽ không quay lại. Nhưng nếu thầy nói tôi đi, thế thì được. Tôi sẽ đi và giả vờ, và tôi sẽ tiếp tục."

Đây là cách thức, khi phẩm chất của bạn thay đổi - phầm chất ý thức của bạn - bạn trở thành người khác hoàn toàn. Và mật tông quan tâm tới bạn, không quan tâm tới điều bạn làm.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập