Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Tâm trí khẳng định và tâm trí phủ định
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Tâm trí khẳng định và tâm trí phủ định

Here's the real difference between a negative and a positive ...

 

"Đêm qua thầy đã nói rằng người ta bao giờ cũng phải nhìn cuộc sống theo chiều khẳng định và người ta phải không cho nhấn mạnh vào chiều phủ định. Đây chẳng phải là chọn lựa sao? Và điều này chẳng phải chống lại việc đương đầu với thực tại toàn bộ - cái đang hiện hữu - đó sao?"

 

Nó là chọn lựa, nhưng người có tính phủ định không thể lấy được cú nhảy hướng tới vô chọn lựa. Nếu người đó có thể lấy cú nhảy, điều đó là tốt, nhưng nó là không thể được. Từ tính phủ định, không thể nào lấy cú nhảy tới vô chọn lựa được vì tâm trí phủ định ngụ ý rằng bạn chỉ có thể thấy cái xấu, bạn chỉ có thể thấy chết, bạn chỉ có thể thấy khổ. Bạn không thể thấy được bất kì yếu tố khẳng định nào trong cuộc sống. Và, nhớ, khó đánh mất khổ.

Khi tôi nói điều này, nó có thể rất kì lạ, nhưng khó mà lấy cú nhảy từ khổ; lấy cú nhảy từ sướng là dễ hơn. Khi bạn hạnh phúc dễ lấy cú nhảy hơn vì với hạnh phúc dũng cảm tới, với hạnh phúc khả năng của phúc lạc cao hơn mở ra, với hạnh phúc toàn thế giới có vẻ giống như gia đình. Với khổ thế giới giống như địa ngục, và không có hi vọng nào; mọi thứ chỉ là vô vọng. Thế thì bạn không thể lấy bất kì cú nhảy nào. Trong khổ người ta trở thành kẻ hèn, và người ta bám lấy khổ vì ít nhất khổ là được biết.

Bạn không thể phiêu lưu khi bạn bất hạnh. Phiêu lưu cần hạnh phúc tinh tế trong bạn. Thế thì bạn có thể rời bỏ cái đã biết. Bạn hạnh phúc tới mức bạn không sợ cái không biết. Và hạnh phúc đã trở thành hiện tượng sâu sắc với bạn tới mức bạn biết rằng bất kì khi nào bạn sẽ hiện hữu, bạn sẽ hạnh phúc. Với tâm trí khẳng định bạn biết không có địa ngục, và bất kì chỗ nào bạn ở, cõi trời sẽ hiện hữu. Bạn có thể đi vào trong cái không biết vì bây giờ bạn biết rằng cõi trời đi cùng bạn.

Bạn đã nghe nói rằng bạn đi vào cõi trời hay địa ngục. Điều này là vô nghĩa. Không ai vào cõi trời, không ai vào địa ngục. Bạn mang địa ngục và cõi trời riêng của bạn đi cùng bạn, và bất kì chỗ nào bạn vào, bạn vào cùng địa ngục hay cõi trời của bạn. Cõi trời và địa ngục không phải là các cánh cửa. Chúng là gánh nặng; bạn mang chúng đi cùng bạn.

Chỉ với cái tâm nhảy múa - hạnh phúc, phúc lạc, khẳng định - bạn mới có thể lấy cú nhảy vào trong chỗ chưa được thám hiểm. Đó là lí do tại sao tôi nói rằng từ chiều phủ định bạn không thể là vô chọn lựa. Bạn bám lấy khổ của bạn. Nó được biết rồi. Bạn quen với nó, bạn có quan hệ với nó, và tốt hơn cả bạn vẫn còn với cái khổ đã biết còn hơn là với cái không biết. Ít nhất bạn đã trở nên quen với nó, và bạn biết cách thức của nó. Bạn đã tạo ra cơ chế phòng thủ nào đó, áo giáp quanh bạn để an toàn khỏi khổ này. Khổ không được biết sẽ tạo ra cơ chế phòng thủ mới. Ở cùng với khổ đã biết là tốt hơn ở cùng với khổ không biết.

Với hạnh phúc, chính điều đảo lại mới là hoàn cảnh. Với hạnh phúc, người ta muốn chuyển vào trong hạnh phúc không biết vì cái đã biết gây chán. Bạn không bao giờ bị chán với khổ đã biết; bạn tận hưởng nó. Nhìn vào những người nói về khổ của họ: họ thích thú nó, họ khuếch đại khổ của họ lên; họ có hạnh phúc tinh vi.

Với hạnh phúc bạn phát chán. Bạn có thể chuyển vào cái không biết. Cái không biết quyến rũ, và vô chọn lựa là cánh cửa cho cái không biết. Đây là cách người ta phải di chuyển: từ phủ định sang khẳng định và từ khẳng định sang vô chọn lựa. Đầu tiên làm cho tâm trí bạn thành khẳng định. Từ địa ngục chuyển vào cõi trời, và từ cõi trời bạn có thể chuyển vào moksha - vào điều tối thượng mà không là cả hai. Từ khổ chuyển sang phúc lạc, và chỉ thế thì bạn mới có thể chuyển sang cõi bên kia, điều ở ngoài cả hai. Đó là lí do tại sao kinh này nói đầu tiên biến đổi tâm trí bạn từ phủ định sang khẳng định, và thay đổi này chính là thay đổi việc hội tụ.

Cuộc sống là cả hai hoặc không cái nào. Nó là cả hai hay không cái nào; nó phụ thuộc vào bạn, vào cách bạn nhìn nó. Bạn có thể nhìn vào nó với tâm trí phủ định, và thế thì nó giống như địa ngục. Nó không phải là địa ngục; đây chỉ là diễn giải của bạn.

Bạn đổi cái nhìn của bạn: nhìn một cách khẳng định đi. Và đây là điều được ngụ ý bởi thái độ của người vô thần. Tôi không gọi một người là người vô thần hay hữu thần vì người đó tin vào Thượng đế hay không tin. Tôi gọi một người là người hữu thần nếu người đó có thái độ khẳng định và là người vô thần nếu người đó có thái độ phủ định. Vấn đề không phải là nói không với Thượng đế; vấn đề là việc nói không với cuộc sống. Người hữu thần là người nói có và bao giờ cũng nhìn từ tâm trí nói có. Thế thì mọi thứ thay đổi một cách toàn bộ.

Nếu tâm trí phủ định đi tới hoa hồng, tới khu vườn, nhiều hoa hồng có thể có đó, nhưng người đó sẽ đếm chỉ toàn gai. Điều đầu tiên cho tâm trí phủ định là gai; cái đó là có ý nghĩa. Hoa chỉ là ảo vọng; chỉ gai là thực. Người đó sẽ đếm, và, tất nhiên, với mỗi hoa hàng nghìn gai tồn tại. Và một khi người đó đã đếm cả nghìn gai người đó không thể tin được vào một hoa. Người đó sẽ nói một hoa này chỉ là ảo vọng. Làm sao đoá hoa đẹp như vậy tồn tại với những gai xấu thế, gai bạo hành? Điều đó là không thể được, nó là không thể tin được. Và cho dù nó tồn tại, nó chẳng ngụ ý cái gì bây giờ. Một nghìn gai đã được đếm, và đoá hoa này biến mất.

Tâm trí khẳng định sẽ bắt đầu bằng hoa hồng, với đoá hoa. Và một khi bạn ở trong giao cảm với hoa hồng, một khi bạn biết cái đẹp, sự sống, việc nở hoa phi trần gian, gai biến mất. Và người đã biết tới hoa hồng trong cái đẹp của nó, trong khả năng cao nhất của nó, người đã nhìn sâu vào trong nó, với người đó bây giờ ngay cả gai cũng sẽ không có vẻ là gai. Đôi mắt tràn đầy với hoa là khác bây giờ. Bây giờ gai sẽ có vẻ như sự bảo vệ cho đoá hoa này. Chúng sẽ không là kẻ thù; chúng sẽ có vẻ giống như một phần của việc xảy ra của hoa.

Bây giờ tâm trí này sẽ biết rằng đoá hoa này xảy ra và những gai này được cần, chúng bảo vệ. Vì những gai này hoa có thể xảy ra. Tâm trí khẳng định này sẽ cảm thấy biết ơn ngay cả với gai. Và nếu cách tiếp cận này làm sâu sắc hơn, một khoảnh khắc tới khi gai trở thành hoa. Với cách tiếp cận thứ nhất hoa biến mất - hay hoa thậm chí trở thành gai. Chỉ với tâm trí khẳng định bạn mới có thể có được trạng thái tâm trí không căng thẳng. Với tâm trí phủ định bạn sẽ vẫn còn căng thẳng, với nhiều khổ thế khắp xung quanh. Tâm trí phủ định, với tài bịa đặt liên tục làm lộ ra khổ và khổ và địa ngục và địa ngục.

Vào thời của Phật, đã có một thầy giáo thực sự nổi tiếng. Tên ông ấy là Sanjaya Vilethiputta. Ông ấy là một nhà tư tưởng tuyệt đối phủ định. Phật nghĩ về bẩy địa ngục, cho nên ai đó đi tới Sanjaya Vilethiputta và kể cho ông ấy rằng Phật đã nói có bẩy địa ngục. Sanjaya Vilethiputta nói, "Đi và bảo Phật của ông rằng ông ấy chẳng biết gì cả. Có bẩy trăm địa ngục. Ông ấy chẳng biết gì! Chỉ bẩy thôi sao? Có bẩy trăm địa ngục, và ta đã đếm tất cả chúng."

Nếu bạn có tâm trí phủ định, ngay cả bẩy trăm cũng không là mấy. Bạn sẽ tìm ra nhiều hơn; không có kết thúc cho điều đó. Tâm trí khẳng định có thể là không căng thẳng. Thực sự, nếu bạn có tính khẳng định làm sao bạn có thể bị căng thẳng được và nếu bạn có tính phủ định làm sao bạn có thể không căng thẳng được? Với tâm trí phủ định không thể có liên kết với thiền. Tâm trí phủ định có tính phản thiền; nó không thể thiền được. Một con muỗi là đủ để phá huỷ mọi việc thiền. Với tâm trí phủ định, cửa bị đóng lại với yên tĩnh, với tĩnh lặng, với im lặng. Tâm trí phủ định tự duy trì với khổ. Làm sao nó có thể lấy cú nhảy tới vô chọn lựa được?

Krishnamurti liên tục nói về vô chọn lựa, và khán giả có tính phủ định. Họ lắng nghe, nhưng họ không bao giờ hiểu. Và khi họ không hiểu, Krishnamurti đâm ra bối rối vì họ không hiểu ông ấy. Chỉ tâm trí khẳng định mới có thể hiểu được điều ông ấy đang nói, nhưng tâm trí khẳng định không cần đi bất kì chỗ nào - chẳng cần tới bất kì Krishnamurti nào cũng không cần bất kì Osho nào, không đâu cả. Chỉ tâm trí phủ định mới đi tìm thầy giáo, tìm thầy.

Nói chuyện với tâm trí phủ định về vô chọn lựa, về đi ra ngoài nhị nguyên, về sống cả phủ định và khẳng định là vô nghĩa. Không phải rằng điều này là không thực - nó là thực, nhưng vô nghĩa. Người nghe phải được tính tới. Người đó là quan trọng hơn người nói. Như tôi thấy điều đó, bạn mang tính phủ định. Đầu tiên bạn cần việc biến đổi hướng tới tính khẳng định. Từ “nói không” của bạn, bạn phải trở thành người “nói có”. Bạn phải nhìn cuộc sống bằng thái độ “có”, và với thái độ “có” chính trái đất này được biến đổi toàn bộ. Chỉ thế thì, khi bạn đã đạt tới thái độ khẳng định, bạn mới có thể lấy cú nhảy hướng tới vô chọn lựa - và điều đó sẽ là dễ dàng, rất dễ dàng!

Khổ không thể bị từ bỏ. Điều đó là khó; bạn bám lấy nó. Chỉ hạnh phúc có thể bị từ bỏ vì thế thì bạn biết rằng khi bạn từ bỏ cái phủ định bạn thu được cái khẳng định và hạnh phúc khẳng định. Bạn từ bỏ cái phủ định và bạn thu được được hạnh phúc: chỉ bằng việc từ bỏ cái phủ định bạn đạt tới hạnh phúc. Nếu bây giờ bạn từ bỏ hạnh phúc này, cả tâm trí khẳng định này nữa, bạn mở cánh cửa cho cái vô hạn. Nhưng trước hết bạn phải có cảm giác về cái khẳng định. Chỉ thế thì, chỉ thế thì bạn mới có thể lấy cú nhảy.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập