Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Tôi và cái toàn thể Thượng đế trong mọi vật
 
 
Tôi và cái toàn thể

Thượng đế trong mọi vật

Image result for rabindranath tagore images

 

Biến cố sau đây đã xảy ra trong cuộc sống của Rabindranath Tagore. Điều này đáng lưu ý. Ông ấy đã viết những lời cầu nguyện về Thượng đế trong Gitanjali, bởi điều đó ông ấy đã nhận được giải thưởng Nobel và trở nên nổi tiếng trên thế giới. Nhưng có một cụ già sống gần nhà ông ấy, người bắt đầu thường xuyên gây phiền nhiễu cho ông. Bất kì khi nào cụ già gặp Rabindranath, cụ đều giữ ông ấy lại và hỏi, “Xin ông nói thực cho tôi: ông có biết Thượng đế không?”

Cụ già này bám dai còn Rabindranath, là một người lương thiện, không thể nói dối được. Cụ già nhìn thẳng và sâu vào mắt Rabindranath đến mức tay và chân ông ấy run lên. Đây là người đã được giải thưởng Nobel đấy. Bất kì khi nào ông ấy đi ra ngoài ông ấy đều được nhiều người tôn kính. Người ta hay nói, “Đây là tấm gương sống về một người mà Upanishad gọi là Maharishi.” Vậy mà ở đây ông ấy bị cụ già hàng xóm làm cho bối rối. Và việc gây phiền nhiễu này không chỉ có một ngày hay một sáng hay một tối, mà liên tục mọi ngày, vì cụ già, không có gì làm, để toàn bộ thời gian ngồi trên ghế cạnh cửa nhà ông ấy cho nên Rabindranath thấy khó mà tránh được cụ.

Rabindranath đã viết trong nhật kí rằng ông ấy thấy rất khó rời khỏi nhà: ‘Trước khi đi ra ngoài, tôi sẽ hỏi liệu cụ già này có đang ngồi đó hay không. Bằng không cụ ấy sẽ túm lấy tôi và hỏi, “Ông đã thấy Thượng đế chưa? Ông có biết ngài không?” Tôi thường bị run lên khi nghe những câu hỏi này bởi vì tôi không biết gì về ngài cả. Khi nghe câu trả lời của tôi, cụ già sẽ cười to và toàn tâm. Việc cười của cụ theo cách đó phá hỏng giấc ngủ của tôi, nó bắt đầu ám ảnh tôi; tôi bắt đầu sợ ông cụ ấy. Một lần tôi nghĩ, ‘Mình thực sự tạo ra rắc rối cho bản thân mình khi viết cuốn Gitanjali này.’ Tôi nghĩ, ‘Cụ già đó phải đã có thoáng nhìn nào đó về Thượng đế, bằng không cụ không thể ám ảnh mình đến thế.’” Từ mắt cụ ấy dường như là cụ đã biết cái gì đó, bởi vì Rabindranath không thể trốn tránh cái nhìn đó được khi nhìn vào cụ và lặp lại một hay hai dòng Gitanjali để trả lời cho câu hỏi của cụ.

Rồi nhiều năm trôi qua, và cụ già vẫn liên tục là nỗi ám ảnh của ông ấy. Rabindranath đã nói: “Tải trọng lớn được bỏ ra khỏi tâm trí tôi vào cái ngày mà tôi có thể nói cho cụ, ‘Tôi đã biết Thượng đế.’” Đó là vào đầu mùa mưa, và những cơn mưa để bùn nhão nhoét ở mọi nơi. Vũng chứa nước và những hố nhỏ trên đường tràn đầy nước. Ếch kêu ồm ộp. Hôm đó là buổi sáng và Rabindranath bị lôi cuốn đi ra ngoài bởi những thay đổi đó trong tự nhiên - tiếng ếch kêu ồm ộp, tiếng rào rào của mưa rơi, hương mới của đất. Ông ấy thấy cụ già ấy không ngồi ở vị trí thường lệ. Có lẽ cụ già còn chưa dậy.

Rabindranath chạy ra khỏi nhà. Mặt trời đã lên trên biển. Ông ấy dừng trên bãi biển. Mặt trời lung linh trên sóng. Ông ấy nhìn vào mặt trời và sự phản xạ của nó, và rồi bắt đầu trở về nhà. Mặt trời được phản xạ trong từng vũng nước, trong từng ao nhỏ, trong từng rãnh nước bẩn bên vệ đường. Nó lấp lánh khắp xung quanh - trong những vũng nước bẩn, trên biển khơi, trên dòng suối nhỏ sạch sẽ, trong mọi phía. Thấy tất cả điều này, một điệu nhạc nào đó, một cái chưa biết nào đó, một âm thanh vô định bên trong bắt đầu ngân lên trong tim Rabindranath.

Khi ông ấy quay trở về, ông ấy nhảy múa. Ông ấy nhảy múa vì ông đã thấy rằng sự phản xạ của mặt trời không bao giờ bị mờ xỉn. Ông ấy nhảy múa bởi vì ông ấy đã thấy rằng sự phản xạ của mặt trời tươi tắn và sạch sẽ trong nước bùn bẩn như trong nước sạch nhất. Sự phản xạ không bao giờ bẩn. Làm sao nó có thể bẩn được? Chỉ nước có thể bùn và bẩn thôi. Nhưng mặt trời được nhìn trong đó, sự phản xạ của mặt trời trong đó, là không bẩn. Nó tuyệt đối tươi tắn và sạch sẽ. Không nước nào có thể làm hư hỏng nó được. Đây là một kinh nghiệm cách mạng, rất lớn lao cho ông ấy. Điều đó có nghĩa là Thượng đế, ngài ở bên trong ngay cả người tồi tệ nhất trong con người, không thể bị làm bẩn. Sự phản xạ của Thượng đế trong con người tội lỗi nhất là thanh tịnh như nó có trong những người ngoan đạo nhất. Cho nên ông ấy đã trở về trong nhảy múa. Cánh cửa đã mở ra bên trong.

Cụ già kia đã ngồi gần cánh cửa. Đây là lần đầu tiên ông ấy không sợ cụ già, và lần đầu tiên cụ già nói, “Được rồi, dường như là ông đã biết ngài.” Cụ già lại gần Rabindranath ôm choàng lấy ông ấy và nói, “Cực lạc của ông, điệu nhảy của ông hôm nay đã nói cho ta rằng ông đã biết ngài. Bây giờ ta có thể kính trọng ông!”

Thế rồi trong ba ngày Rabindranath vẫn còn trong trạng thái cực lạc - trong trạng thái điên khùng. Mọi người trong gia đình lo sợ khi thấy điều này. Mỗi cụ già ấy thường tới và bảo họ, “Vui mừng đi! Vui vẻ đi!” và bắt đầu thông báo cho láng giềng rằng ông ấy đã biết Thượng đế. Nhưng mọi người trong nhà đều rất sợ vì Rabindranath hành xử một cách rất kì cục. Nếu ông ấy thấy một cột trụ, ông sẽ ôm chầm lấy nó. Nếu một con bò đi ngang qua trên đường ông ấy sẽ ôm lấy con bò nữa. Nếu ông ấy thấy một cây ông ấy sẽ ôm chầm lấy nó. Mọi người trong nhà nghĩ ông ấy đã mất trí: “Ông ấy đã phát điên rồi!” Nhưng cụ già này vẫn tiếp tục nói, “Đừng lo. Ông ấy điên từ trước cho tới nay, và bây giờ ông ấy lành mạnh. Bây giờ ông ấy bắt đầu thấy, trong tất cả sự tồn tại, cái mà không có nó, bài hát ông ấy vẫn hát mọi lần đều vô dụng. Đấy chỉ là nhịp điệu, một cái cớ nghèo nàn cho nhà thơ. Chỉ bây giờ, âm nhạc thực sự được sinh ra trong cuộc đời ông ấy.”

Rabindranath đã viết: “Tôi có thể, dần dần, kiểm soát bản thân mình và đem cực lạc của mình vào sự kiểm soát, với nỗ lực rất lớn. Bằng không tôi mong mỏi ôm choàng mọi người và mọi thứ tôi gặp. Cho tới nay tôi đã mong mỏi và cầu nguyện, ‘Cầu Trời, cánh cửa của ngài ở đâu?’ Bây giờ Thượng đế là cánh cửa của tôi, và bây giờ bất kì khi nào tôi nhìn tôi đều thấy cánh cửa của ngài. Từ trước tới nay tôi vẫn liên tục tìm ngài và hỏi, ‘Ngài trốn ở đâu vậy?’ Nhưng bây giờ tôi ngạc nhiên bởi vì ngài đã có đó trong tôi; không cái gì khác ngoài ngài.”

Người thấy sự hiện diện của mình trong tất cả sự tồn tại hay thấy toàn bộ sự tồn tại trong bản thân mình thực sự là người trí huệ; và người như vậy ở ngoài gắn bó và sầu não. Nhớ lấy, không có hạnh phúc không có bất hạnh trong cuộc đời người đó, chỉ có cực lạc. Thanh tịnh đó của sự tồn tại nhảy múa trong cuộc đời người đó. Người đó là bản thân cuộc sống; nhảy múa và ca hát ngợi ca sự tồn tại. Bản thân cuộc đời người đó là âm nhạc; và tất cả những cái đem đến sầu não, tất cả những cái trói buộc, tất cả những cái trở thành gắn bó, tất cả những cái dường như là đem lại hạnh phúc hôm nay nhưng là nguyên nhân của bất hạnh ngày mai - tất cả những cái này không còn chỗ trong cuộc sống người đó. Người đó bây giờ là gương.

Khi bạn đứng trước gương bạn được phản chiếu vào trong nó, và khi bạn đi xa khỏi nó, nó lập tức rời bỏ bạn. Nó không nắm giữ bạn. Ngay khi bạn đi ra khỏi nó, nó trở thành trống rỗng, không phản xạ. Gương không mang gắn bó nào với bạn. Đó là lí do tại sao, khi bạn đứng dẹp sang bên, thay vì đứng trước nó, nó không bị tan thành từng mảnh vì buồn rầu với bạn. Trái tim nó không tan nát. Nó không nói, “Làm sao tôi có thể sống được mà không có bạn?” Thay vì thế nó nói, “Khi bạn đứng trước tôi bạn rất đẹp, rất tốt, và bạn đã biểu lộ ân huệ lớn cho tôi; và khi bạn rời bỏ tôi, tôi không cảm thấy khó chịu.” Không cái gì thay đổi. Gương vui vẻ khi nó rỗng không và không phản xạ cũng như khi nó tràn đầy với phản xạ.

Người uyên bác sống như vậy, tựa gương trong thế giới. Người đó hài lòng với bất kì cái gì tới trước mình. Người đó hạnh phúc nếu thấy hoa và trở thành phản xạ của hoa, dội lại sự phản xạ của nó, thấy tính thượng đế trong nó. Nếu không có ai ở trước người đó - khi tất cả là trống rỗng - người đó thấy tính thượng đế trong cái trống rỗng. Chính cái trống rỗng là tính thượng đế. Thế thì người đó nhảy múa trong cái trống rỗng đó, và người đó là trong cực lạc ngay cả trong cái trống rỗng.

 

Từ "Nhịp đập của tuyệt đối"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập