Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Tình yêu và từ bi Từ bi, dục, yêu
 
 
Tình yêu và từ bi

Từ bi, dục, yêu

"Duy nhất từ bi mới có tính trị liệu" thầy đã nói. Thầy có thể bình luận về từ 'từ bi' không, từ bi với bản thân người ta và từ bi với người khác?

 

Vâng, duy nhất từ bi là có tính trị liệu -- vì mọi cái ốm yếu trong con người đều là do thiếu yêu. Mọi cái là sai với con người ở đâu đó đều có liên kết với yêu. Người đó đã không có khả năng yêu, hay người đó đã không có khả năng nhận yêu. Người đó đã không có khả năng chia sẻ bản thể mình. Đó là khổ. Điều đó tạo ra mọi loại phức cảm bên trong.

Những vết thương đó bên trong có thể trồi lên bề mặt theo nhiều cách: chúng có thể trở thành ốm bệnh vật lí, chúng có thể trở thành ốm bệnh tinh thần -- nhưng sâu bên dưới con người chịu đựng từ việc thiếu yêu. Cũng như thức ăn được cần cho thân thể, yêu được cần cho linh hồn. Thân thể không thể sống sót nếu thiếu thức ăn, và linh hồn không thể sống sót nếu thiếu yêu. Thực ra, không có yêu linh hồn không bao giờ được sinh ra -- không có vấn đề về sự sống sót của nó.

Bạn đơn giản nghĩ rằng bạn có linh hồn; bạn tin rằng bạn có linh hồn vì sợ chết của bạn. Nhưng bạn đã không biết trừ phi bạn đã yêu. Chỉ trong yêu người ta mới đi tới cảm thấy rằng người ta là nhiều hơn thân thể, nhiều hơn tâm trí.

Đó là lí do tại sao tôi nói từ bi có tính trị liệu. Từ bi là gì? Từ bi là dạng thuần khiết nhất của yêu. Dục là dạng thấp nhất của yêu, từ bi là dạng cao nhất của yêu. Trong dục tiếp xúc về căn bản là vật lí; trong từ bi tiếp xúc về căn bản là tâm linh. Trong yêu, từ bi và dục cả hai bị trộn lẫn, vật lí và tâm linh cả hai bị trộn lẫn. Yêu là nửa đường giữa dục và từ bi.

Bạn có thể gọi từ bi là lời cầu nguyện nữa. Bạn có thể gọi từ bi là thiền nữa. Dạng cao nhất của năng lượng là từ bi. Từ 'compassion - từ bi' là hay: một nửa của nó là 'passion - đam mê' -- bằng cách nào đó đam mê đã trở nên được làm tinh tế tới mức nó không còn giống đam mê. Nó đã trở thành từ bi.

Trong dục, bạn dùng người khác, bạn thu người khác thành phương tiện, bạn thu người khác thành đồ vật. Đó là lí do tại sao trong quan hệ dục bạn cảm thấy mặc cảm. Mặc cảm đó chẳng liên quan gì tới các giáo lí tôn giáo; mặc cảm đó là sâu hơn các giáo lí tôn giáo. Trong quan hệ dục như vậy bạn cảm thấy mặc cảm. Bạn cảm thấy mặc cảm vì bạn đang thu một con người thành đồ vật, thành món hàng được dùng và bị vứt đi.

Đó là lí do tại sao trong dục bạn cũng cảm thấy một loại tù túng -- bạn cũng đang bị thu lại thành đồ vật. Và khi bạn là đồ vật, tự do của bạn biến mất, vì tự do của bạn tồn tại chỉ khi bạn là người. Bạn càng là người, càng tự do hơn; bạn càng là đồ vật, càng ít tự do hơn.

Đồ đạc trong phòng của bạn không được tự do. Nếu bạn bỏ phòng khoá lại và bạn về sau nhiều năm, đồ đạc sẽ vẫn ở cùng chỗ, theo cùng cách; nó sẽ không tự bố trí lại nó theo cách mới. Nó không có tự do. Nhưng nếu bạn để một người trong phòng, bạn sẽ không tìm thấy người đó ở cùng chỗ -- thậm chí không thấy vào ngày hôm sau -- thậm chí không thấy vào khoảnh khắc tiếp. Bạn không thể tìm được cùng người đó lần nữa.

Ông già Heraclitus nói: Bạn không thể bước vào trong cùng dòng sông hai lần. Bạn không thể bắt gặp cùng một người lần nữa. Không thể nào gặp được cùng người đó hai lần -- vì con người là dòng sông, liên tục chảy. Bạn không bao giờ biết cái gì sẽ xảy ra. Tương lai vẫn còn để mở.

Với đồ vật, tương lai là đóng. Tảng đá sẽ vẫn còn là tảng đá, sẽ vẫn còn là tảng đá. Nó không có tiềm năng cho việc trưởng thành. Nó không thể thay đổi được, nó không thể tiến hoá được. Con người không bao giờ vẫn còn như cũ. Có thể tụt lại sau, có thể đi lên trước; có thể đi vào trong địa ngục hay vào cõi trời -- nhưng không bao giờ vẫn còn như cũ. Liên tục di chuyển, theo cách này cách nọ.

Khi bạn có quan hệ dục với ai đó, bạn đã thu người đó thành đồ vật. Và trong việc thu người đó lại bạn đã thu bản thân bạn cũng thành đồ vật, vì đó là thoả hiệp lẫn nhau rằng 'Tôi cho phép anh thu tôi thành đồ vật, anh cho phép tôi thu anh thành đồ vật. Tôi cho phép anh dùng tôi, anh cho phép tôi dùng anh. Chúng ta dùng lẫn nhau. Chúng ta cả hai trở thành đồ vật.'

Đó là lí do tại sao... quan sát hai người yêu nhau: khi họ còn chưa lắng đọng, lãng mạn vẫn còn sống động, tuần trăng mật còn chưa chấm dứt và bạn sẽ thấy hai người đập rộn ràng với cuộc sống, sẵn sàng bùng nổ -- sẵn sàng bùng nổ cái không biết. Và thế rồi quan sát một đôi đã lấy nhau, chồng và vợ, và bạn sẽ thấy hai vật chết, hai nấm mồ, bên cạnh nhau -- giúp lẫn nhau để vẫn còn chết, ép buộc nhau vẫn còn chết. Đó là xung đột thường xuyên của hôn nhân. Không ai muốn bị thu lại thành đồ vật!

Dục là dạng thấp nhất của năng lượng 'X' đó. Nếu bạn có tính tôn giáo, gọi nó là 'Thượng đế'; nếu bạn có tính khoa học, gọi nó là 'X'. Năng lượng này, X, có thể trở thành yêu. Khi nó trở thành yêu, thế thì bạn bắt đầu kính trọng người khác. Vâng, thỉnh thoảng bạn dùng người khác, nhưng bạn cảm thấy cám ơn về điều đó. Bạn chưa bao giờ nó cám ơn với đồ vật. Khi bạn trong yêu với người đàn bà và bạn làm tình với cô ấy, bạn nói cám ơn. Khi bạn làm tình với vợ bạn, bạn có bao giờ nói cám ơn không? Không, bạn coi điều đó là đương nhiên có đấy. Vợ bạn có nói cám ơn với bạn bao giờ không? Có thể, nhiều năm trước, bạn có thể nhớ đôi khi khi bạn chỉ không quyết định, chỉ cố gắng, tán tỉnh, quyến rũ lẫn nhau -- có thể. Nhưng một khi bạn đã được lắng đọng, cô ấy có nói cám ơn với bạn về bất kì cái gì không? Bạn đã từng làm nhiều thứ thế cho cô ấy, cô ấy đã từng làm nhiều thứ thế cho bạn, các bạn cả hai đều sống cho nhau -- nhưng lòng biết ơn đã biến mất.

Trong yêu, có biết ơn, có biết ơn sâu sắc. Bạn biết rằng người kia không phải là đồ vật. Bạn biết rằng người kia có sự vĩ đại, có nhân cách, là linh hồn, là cá nhân. Trong yêu bạn trao tự do toàn bộ cho người kia. Tất nhiên, bạn cho và bạn nhận; nó là mối quan hệ cho và nhận -- nhưng với kính trọng.

Trong dục, nó là quan hệ cho và nhận mà không có kính trọng. Trong từ bi, bạn đơn giản cho. Không có ý tưởng nào ở bất kì đâu trong tâm trí bạn để có được cái gì trở lại -- bạn đơn giản chia sẻ. Không phải là không cái gì tới! nó trở lại cả triệu lần, nhưng đó chỉ là nhân tiện, chỉ là hệ quả tự nhiên. Không có khao khát về nó.

Trong yêu, bạn cho cái gì đó, sâu bên dưới bạn liên tục mong đợi rằng nó phải được đáp lại. Nếu nó không được đáp lại, bạn cảm thấy oán trách. Bạn có thể không nói vậy, nhưng theo cả nghìn lẻ một cách nó có thể suy diễn rằng bạn đang cằn nhằn, rằng bạn đang cảm thấy rằng bạn đã bị lừa. yêu dường như chuyện mặc cả tinh vi.

Trong từ bi, bạn đơn giản cho. Trong yêu, bạn cám ơn vì người kia đã cho bạn cái gì đó. Trong từ bi, bạn cám ơn vì người kia đã nhận cái gì đó từ bạn; bạn cám ơn vì người kia đã không bác bỏ bạn. Bạn đã tới với năng lượng để cho, bạn đã tới với nhiều hoa để chia sẻ, và người kia đã cho phép bạn, người kia đã có tính cảm nhận. Bạn cám ơn vì người kia đã có tính cảm nhận.

Từ bi là dạng cao nhất của yêu. Nhiều thứ quay lại -- cả triệu lần, tôi nói -- nhưng đó không phải là vấn đề, bạn không khao khát điều đó. Nếu nó không tới, không có oán trách về nó. Nếu nó tới bạn đơn giản ngạc nhiên! Nếu nó tới, điều đó là không thể nào tin được. Nếu nó không tới, không có vấn đề gì -- bạn chưa bao giờ trao trái tim của bạn cho ai đó với bất kì mặc cả nào. Bạn đơn giản trút xuống vì bạn có. Bạn có nhiều tới mức nếu bạn không trút xuống bạn sẽ trở nên bị nặng gánh. Cũng giống như đám mây trĩu nặng nước mưa phải mưa xuống. Và lần sau khi mây đang trút mưa xuống, quan sát một cách im lặng, và bạn bao giờ cũng nghe thấy, khi mây đã mưa xuống và đất đã hấp thu, bạn bao giờ cũng sẽ nghe thấy mây nói với đất "Cám ơn." Đất đã giúp cho mây được nhẹ gánh.

Khi hoa đã nở ra, nó phải chia sẻ hương thơm của nó với gió. Điều đó là tự nhiên! Nó không phải là chuyện mặc cả, nó không phải là chuyện kinh doanh -- nó đơn giản tự nhiên! Hoa đầy hương thơm -- phải làm gì? Nếu hoa giữ hương thơm của nó cho bản thân nó thế thì hoa sẽ cảm thấy rất, rất căng thẳng, trong đau khổ sâu sắc. Đau khổ lớn nhất trong cuộc sống là khi bạn không thể diễn đạt được, khi bạn không thể trao đổi được, khi bạn không thể chia sẻ được. Người nghèo nhất là người chẳng có gì để chia sẻ, hay người có cái gì đó để chia sẻ nhưng đã mất khả năng này, nghệ thuật này, về cách chia sẻ nó -- thế thì con người là nghèo nàn.

Người mang tính dục là rất nghèo nàn. Người có yêu thương là tương đối giầu có hơn. Con người của từ bi là giầu có nhất -- người đó ở trên đỉnh thế giới. Người đó không bị giam cầm, không giới hạn. Người đó đơn giản cho và liên tục làm theo cách của người đó. Người đó thậm chí không chờ đợi bạn nói lời cám ơn. Với tình yêu vô cùng người đó chia sẻ năng lượng của mình.

Đây là điều tôi gọi là trị liệu.

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập