Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Thân thể, Tâm trí, Linh hồn Sinh thành của thân thể, tâm trí, và thiền
 
 
Thân thể, Tâm trí, Linh hồn

Sinh thành của thân thể, tâm trí, và thiền

 

Hồn nhiên của đứa trẻ không có tính thiền; nó đơn giản là tâm thức không vận hành; nó chỉ chờ đợi đúng thời gian và tuổi để bắt đầu vận hành. Có lẽ lí do là... mọi con vật trên thế giới đều được sinh ra đầy đủ; chỉ con của con người được sinh ra không đầy đủ. Do đó con của con người là phụ thuộc và bất lực nhiều hơn bất kì con vật nào trên thế giới.

Con của con vật có thể sống sót mà không có gia đình, không có mẹ, không có bố; chúng sẽ tìm ra cách nào đó. Nhưng không thể nào nghĩ được rằng con của con người có thể tìm ra cách nào đó để sống sót theo cách riêng của nó.

Lí do là rất kì lạ; có lẽ bạn không bao giờ nghĩ về điều đó. Lí do là ở chỗ con của con người được sinh ra không đầy đủ. Nó phải được sinh ra không đầy đủ vì người mẹ không thể mang được đứa con hơn ba năm; điều đó sẽ có nghĩa là trong bốn năm liên tục.... Chín tháng là tối thượng cho người mẹ mang đứa trẻ; nhiều hơn thế là không thể được, bụng mẹ của người mẹ không có năng lực đó.

Cho nên mọi đứa trẻ được sinh ra ba năm trước khi nó đáng phải được sinh ra. Ba năm đó nó ở ngoài bụng mẹ, nhưng gần như phụ thuộc toàn bộ vào người mẹ, người bố, vào gia đình - bây giờ đây là bụng mẹ quanh nó. Sau ba năm nó bắt đầu đi vài bước ra bên ngoài cái vòng của bụng mẹ, gia đình, và lần đầu tiên nó bắt đầu biểu lộ những chỉ dẫn về việc là một cá nhân.

Dưới ba tuổi, trẻ em gần như bao giờ cũng nói tới bản thân chúng ở ngôi thứ ba: "Bé đói"; "Bé muốn ngủ"; "Bé khát." Chúng không nói, "Tôi khát"; cái "tôi" còn chưa hình thành. Cái "tôi" sẽ cần thêm chút thời gian, vì nó không là gì ngoài trung tâm của tâm trí. Thân thể được hình thành; tâm trí vẫn còn trong quá trình hình thành. Phải mất ba năm cho tâm trí đi tới điểm tại đó nó bắt đầu vận hành như một cá nhân.

Cho nên thân thể được sinh ra khi đứa trẻ được chín tháng trong bụng mẹ, và tâm trí được sinh ra khi đứa trẻ được ba tuổi khỏi bụng mẹ. Đó là lí do tại sao chúng ta không thể nhớ được lùi lạ xa hơn ba tuổi. Ở đó, đột nhiên có bức trường thành Trung Quốc...

Ba năm đó chúng ta đã sống, và trong ba năm đó cả nghìn lẻ một thứ phải đã xảy ra. Nhưng chúng đã không để lại bất kì tác động nào, bất kì dấu ấn nào lên hệ thống kí ức của chúng ta; hệ thống kí ức đã không sẵn sàng. Đứa trẻ có mọi năng lực để vận hành như một cá nhân; nó chỉ cần chút ít thời gian cho toàn thể bộ máy sẵn sàng vận hành.

Hiền nhân đã sống như tâm trí, đã đau khổ như tâm trí, đã trải qua toàn thể địa ngục của tâm trí, và đã học những bài học mà chừng nào bạn chưa đi ra ngoài tâm trí, cuộc sống sẽ vẫn còn là đau đớn liên tục.

Tâm trí là đau đớn.

Một khi kinh nghiệm này lắng đọng sâu trong bạn, từ kinh nghiệm riêng của bạn nảy sinh một nỗ lực mới, một bắt đầu mới, việc sinh mới... việc sinh của thiền. Cũng như tại độ tuổi chín tháng thân thể được sinh ra, vào độ tuổi ba năm tâm trí được sinh ra. Đâu đó - điều đó tuỳ vào bạn quan sát kinh nghiệm của bạn thông minh thế nào, cách bạn nhìn vào cội nguồn của khổ và đau khổ của bạn - nếu bạn đủ thông minh, có lẽ đến độ tuổi ba mươi nhăm bạn có thể bắt đầu cảm thấy thôi thúc sâu sắc đi ra ngoài tâm trí.

Bẩy năm giữa ba mươi nhăm và bốn mươi hai chuẩn bị cho bạn lấy bước nhảy lượng tử. Nếu mọi thứ diễn ra tự nhiên, không bị chướng ngại và cản trở bởi xã hội, bởi tôn giáo có tổ chức, thế thì độ tuổi bốn mươi hai sẽ là việc sinh thứ ba, việc sinh của thiền, việc bắt đầu mới bên ngoài tâm trí.

Điều đó không xảy ra cho mọi người ở độ tuổi bốn mươi hai, vì không xã hội nào muốn nó xảy ra. Nó là điều nguy hiểm nhất khi có liên quan tới xã hội, rằng mọi người phải bắt đầu đi ra ngoài tâm trí, vì đi ra ngoài tâm trí có nghĩa là đi ra ngoài trật tự xã hội, đi ra ngoài nhà thờ có tổ chức, đi ra ngoài kinh sách, đi ra ngoài mọi quyền lợi được đầu tư, đi ra ngoài cảnh nô lệ, đi ra ngoài bất kì loại khai thác, áp bức nào và đạt tới chân giá trị của bạn như tâm thức đích thực.

Tâm thức này không thể bị cầm tù, nó không thể bị giết, nó không thể bị thiêu. Ngay cả vũ khí hạt nhân cũng tuyệt đối bất lực khi có liên quan tới tâm thức này.

Không xã hội nào muốn các cá nhân mạnh thế trong bản thân họ. Mọi xã hội đều muốn bạn vẫn còn phụ thuộc vào nó.

Độc lập của bạn bị tước đi theo mọi cách có thể. Và bởi vì độc lập của bạn, tính cá nhân của bạn bị tước đoạt, chết tới trước khi thiền tới. Cuộc sống đã là việc phí hoài. Chừng nào bạn chưa đạt tới thiền, bạn đã không thực sự sống.

Tôi đã nghe nói về một người chỉ trở nên nhận biết rằng người đó đã sống khi người đó chết. Đột nhiên có việc thức tỉnh..."Trời đất, mình đã từng sống, nhưng bây giờ điều đó là quá trễ." Có lẽ điều này có thể đúng không chỉ về một người - nó có thể đúng về mọi người, nhưng người đã chết mà không thiền. Người chết không kể chuyện; chỉ một người này là ngoại lệ. Bao giờ cũng có vài người ngoại lệ trên thế giới.

Trong khi bạn đang sống bạn không thực sự ý thức cuộc sống quí giá thế nào. Thực ra nó là một trong những thủ đoạn của tâm trí: bất kì cái gì bạn có, bạn không nhận ra giá trị của nó chừng nào bạn chưa đánh mất nó.

Từ "Thiền sư Đại Huệ"

 

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập