Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Ta và người Đàn bà và đàn ông: liên thuộc và độc lập
 
 
Ta và người

Đàn bà và đàn ông: liên thuộc và độc lập

Tại sao thầy cho phép đàn bà giữ quyền lực trên tôi?

Vì không có họ bạn sẽ không lành mạnh. Và cùng điều đó là đúng về đàn bà – không có đàn ông họ sẽ quá lành mạnh, và quá lành mạnh cũng là một loại không lành mạnh. Là quá lành mạnh trở thành nặng nề; là quá lành mạnh, thế thì bạn không thể hát được, bạn không thể múa được. Cho nên đàn bà cần ai đó có thể mơ về cô ấy, và đàn ông cần ai đó có thể trở thành nhà cho anh ấy.
Đây là điều phải có – chừng nào bạn còn chưa tìm thấy cực kia của bạn bên trong bản thân bạn. Khi đàn ông đã tìm ra cực kia bên trong, anh ta trở thành cực thích toàn bộ. Thế thì không có nhu cầu nhìn ra ngoài. Dầu vậy bạn vẫn có thể tiếp tục yêu đàn bà, nhưng sẽ không có níu bám. Và bạn sẽ không trở nên có tính sở hữu hay bị sở hữu. Khi bạn đã tìm ra sự thống nhất của bạn ở bên trong, bạn sẽ vẫn yêu đàn ông nhưng nó sẽ không là ám ảnh, nó sẽ chỉ là việc chia sẻ. Và thế thì yêu là niềm vui. Thế thì yêu có phẩm chất khác toàn bộ; bằng không, nó sẽ có cái gì đó của bồn chồn trong nó. Bồn chồn phải có đó, bởi lí do tâm lí nào đó.
Nếu bạn không thể một mình được, một cách tự nhiên bạn cảm thấy bất lực trước đàn bà hay trước đàn ông. Nếu bạn không thể một mình được, thế thì người đàn bà của bạn là nhu cầu của bạn, thế thì bạn phụ thuộc vào cô ấy. Và bạn khó chịu – độc lập của bạn bị mất. Bạn khó chịu vì cô ấy có nhiều quyền lực thế lên bạn. Bạn không thể tha thứ cho cô ấy được. Và người đàn bà này cũng không thể tha thứ cho bạn được, vì không có bạn cô ấy đơn giản là đất. Bầu trời biến mất, các vì sao biến mất. Không có bạn cô ấy chỉ là đất – tối tăm, chờ đợi ai đó. Chờ đợi ai đó tới và nở hoa trong bản thể cô ấy, chờ đợi ai đó làm thoát ra hương thơm của cô ấy.
Bạn có thấy người đàn bà không yêu và người đang yêu không? Họ mang mùi vị khác – thực tại, họ mang mùi vị khác; hương thơm của họ là khác. Khi người đàn bà một mình, cô ấy có nỗi buồn quanh cô ấy: buồn phiền, đơn độc, hoang vắng, trong thất vọng, chỉ lo âu. Khoảnh khắc cô ấy rơi vào trong yêu cô ấy bắt đầu nở hoa. Cái gì đó lập tức mở ra. Thế thì cô ấy có cái đẹp.
Đàn bà không trong yêu thì co lại, đóng lại; cô ấy bắt đầu sống trong câm lặng. Cô ấy đóng các cửa ra vào và cửa sổ. Không có ai để chờ đợi – sao để cửa sổ mở hay cửa ra vào mở? Cô ấy bắt đầu sống trong một loại nấm mồ; cô ấy không còn sống động nữa. Cô ấy bắt đầu chết, cô ấy trở thành tự tử. Chỉ toán học, chỉ số học, chỉ lành mạnh, là không đủ. Thơ ca nào đó được cần để giữ cân bằng.
Và đàn ông một mình có vẻ lạc lõng; anh ta không biết mình là ai. Chừng nào anh ta còn chưa thấy bản thân mình trong mắt của người đàn bà yêu, anh ta sẽ không bao giờ biết mình là ai. Anh ta có thể liên tục làm Tăng cường chứng ngộ của Amida và liên tục hỏi "Tôi là ai? Tôi là ai?" Và không câu trả lời nào sẽ tới – trừ phi anh ta nhìn vào trong mắt của yêu. Chỉ thế thì anh ta sẽ được phản xạ, chỉ thế thì trong tấm gương đó anh ta sẽ thấy anh ta là ai.
Đàn bà cho anh ta hình dạng, bản chất. Đàn bà làm anh ta nhận biết về anh ta là ai. Bằng tình yêu của mình, cô ấy tạo ra người đàn ông. Không chỉ có việc bạn được tạo ra bởi mẹ bạn trong bụng mẹ đâu; bạn được tạo ra bởi từng người đàn bà bất kì khi nào bạn rơi vào yêu. Bất kì khi nào bạn rơi vào yêu, người đàn bà đều cho bạn hình dạng, mầu sắc, sự tinh tế; cô ấy làm cho bạn thành con người. Bằng không, đàn ông sẽ rất rất man rợ, bạo hành, hung hăng, thiếu trắc ẩn, không từ bi.
Nhưng vấn đề là ở chỗ cả hai phụ thuộc lẫn nhau và cả hai cảm thấy tổn thương – không ai muốn phụ thuộc. Và cho dù bạn phụ thuộc vào bất kì ai, bạn sẽ không bao giờ có khả năng tha thứ cho người đó. Bạn sẽ báo thù.
Đó là lí do tại sao những người yêu liên tục đấu tranh. Đấu tranh không là gì ngoài việc chỉ ra rằng "Tôi vẫn còn độc lập đấy – anh nghĩ sao?" Đấu tranh chỉ để cảm thấy rằng "Tôi vẫn còn độc lập. Nếu tôi muốn tôi có thể bỏ cô ấy." Đấu tranh chỉ là... người đàn bà nghĩ, "Tôi không phụ thuộc thế vào anh ta đâu. Tôi vẫn có thể nở hoa một mình. Tôi vẫn sẽ hạnh phúc mà không có anh – anh nghĩ gì về bản thân anh?"
Do đó họ đấu tranh, chỉ để kiểm tra sự độc lập của họ. Nhưng trong vòng vài giờ cuộc đấu tranh qua đi, và họ lại ôm nhau. Vì khoảnh khắc họ bắt đầu tách nhau ra, họ bắt đầu cảm thấy ngột ngạt, đói, khát. Họ bắt đầu mất đi bất kì cái gì họ đã có. Hơi ấm bị thiếu, người đàn ông bắt đầu cảm thấy lạnh lẽo. Và nếu không có ai ôm người đàn bà bắt đầu cảm thấy tuyệt đối cô đơn.
Nếu không có yêu, tất cả chúng ta đều một mình. Nếu yêu là không thể được, thế thì đơn độc là chân lí và phải được chấp nhận. Chủ yêu mới cho bạn những thoáng nhìn rằng đơn độc không phải là tối thượng. Bạn hỏi tôi:

Tại sao thầy cho phép đàn bà giữ quyền lực trên tôi?

Đó không phải là câu hỏi cá nhân đâu, Abhiyana. Mọi đàn ông đều cho phép quyền lực đó. Và chống đối lại nó. Mọi anh chồng đều trở thành chồng sợ vợ – mọi người, tôi nói vậy. Không có loại chồng khác. Dù với bất kì giả vờ nào, loại chồng duy nhất thực sự tồn tại là chồng sợ vợ.
Khi cây lấy nhiều chất nuôi dưỡng thế từ đất, nó trở thành phụ thuộc; nó không thể vẫn còn độc lập được. Đó là hiện tượng đơn giản. Và khi đất thấy niềm vui riêng của nó, mở hội của nó, tiềm năng của nó, được diễn đạt bởi cây – tán lá xanh và hoa đỏ, và các cành vươn cao trên trời – điều đất bao giờ cũng muốn, có cánh, và giờ chúng có đó – làm sao đất có thể vẫn còn độc lập được?
Đàn ông và đàn bà tồn tại trong một loại liên thuộc. Độc lập, họ là một nửa – đói, chết đói vì người kia. Liên thuộc là chân lí – nhưng thế thì độc lập bị mất.
Không phải ngẫu nhiên mà mọi sư trên thế giới, suốt nhiều thời đại, đã từng trốn khỏi đàn bà. Đàn bà đại diện cho thế giới. Họ thực trốn khỏi cảm giác rằng họ là phụ thuộc; họ muốn độc lập. Đây là hiện tượng con người, không có tính cá nhân chút nào.
Đàn bà không thể cảm thấy hạnh phúc mà không có đàn ông. Không có đàn ông cô ấy không thể tuôn chảy trong mơ. Người đàn ông hão huyền là hấp dẫn hơn người đàn ông thường. Đó là lí do tại sao đàn bà rơi vào yêu với những người có ảo tưởng lớn về bản thân họ. Đàn ông thường là người không có ảo tưởng; không đàn bà nào bị hấp dẫn tới đàn ông bình thường. Đàn ông hão huyền có vẻ lôi cuốn. Anh ta có sức lôi cuốn. Mắt anh ta loé lên với cái gì đó không biết, và đó là ham muốn về đàn bà. Anh ta có chiều hướng về tính có thể - chiều hướng về tính có thể đó cho anh ta phẩm chất lôi cuốn.
Trong tự nhiên, quan sát xem: chim với điệu múa hay nhất và tiếng hót hay nhất có được con cái tốt nhất. Và đó cũng là trường hợp với con người nữa. Quan sát bao nhiêu đàn bà dễ nhìn bâu quanh các nhạc sĩ, ca sĩ và diễn viên? Để làm gì? Cái gì đó lôi cuốn, cái gì đó không của trái đất này, cái gì đó của cõi bên kia – và họ lập tức trở nên bị hấp dẫn. Đây là hấp dẫn tự nhiên; cả hai đáp ứng lẫn cho nhau. Và điều này sẽ còn lại.

 

Từ "Coi nó là dễ"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập