Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Ta và người Yêu nhiều hơn hay ít hơn
 
 
Ta và người

Yêu nhiều hơn hay ít hơn

Osho ơi, câu trả lời của thầy về trái tim mà xấp xỉ yogi nhắc tôi nhớ tới cuộc trao đổi sau: Vợ: "Cưng ơi, vì chúng ta đã cưới nhau, anh yêu em nhiều hơn hay ít hơn?" Chồng: "nhiều hơn hay ít hơn."

 

Hỏi câu hỏi về yêu dưới dạng nhiều hay ít là ngu xuẩn, bởi vì yêu không thể nhiều hay ít được. Hoặc nó có hoặc nó không thôi. Nó không phải là số lượng; nó là chất lượng. Nó không thể được đo; nó là không đo được. Bạn không thể nói nhiều, bạn không thể nói ít. Câu hỏi này là không liên quan, nhưng những người yêu cứ hỏi bởi vì họ không biết yêu là gì. Bất kì cái gì họ biết đều phải là cái gì đó khác. Nó không thể là yêu được bởi vì yêu không định lượng. Làm sao bạn có thể yêu nhiều hơn được? Làm sao bạn có thể yêu ít hơn được? Hoặc bạn yêu hoặc bạn không yêu thôi.

Yêu bao quanh bạn, rót đầy bạn một cách toàn bộ, hay biến mất hoàn toàn và không có đó... thậm chí không có một dấu vết bỏ lại đằng sau. Yêu có tính toàn bộ. Bạn không thể phân chia nó; phân chia là không thể được. Yêu là không phân chia được. Nếu bạn chưa bắt gặp tình yêu như vậy, cái không thể phân chia được thế thì hãy tỉnh táo. Thế thì bất kì cái gì bạn đã từng nghĩ là yêu đều là đồng tiền giả. Vứt nó đi - càng sớm càng tốt - và tìm đồng tiền thật.

Và khác biệt là gì? Khác biệt là khi bạn yêu như đồng tiền giả, bạn đơn giản tưởng tượng rằng bạn yêu. Đó là thủ đoạn của tâm trí. Bạn tưởng tượng là bạn yêu - cũng như trong đêm, bạn đã đói cả ngày, nhịn ăn, và bạn đi ngủ, và bạn mơ rằng bạn ăn. Bởi vì con người sống trong cuộc sống vô tình yêu thế, tâm trí cứ mơ về yêu và tạo ra những giấc mơ giả, tuyệt đối giả quanh bạn. Chúng giúp bạn sống bằng cách nào đó, và đó là lí do tại sao lặp đi lặp lại các giấc mơ đều tan vỡ, tình yên tan nát, và bạn lại bắt đầu tạo ra giấc mơ khác - nhưng chưa bao giờ trở nên nhận biết rằng những giấc mơ này sẽ không giúp ích gì.

Ai đó hỏi Gurdjieff cách yêu. Ông ấy nói, "Trước hết hiện hữu đã. Bằng không mọi tình yêu đều là giả." Nếu bạn hiện hữu một cách đích thực ở đó, thực sự ở đó, trong nhận biết đầy đủ, trong hiện hữu cụ thể, chỉ thế thì yêu mới là có thể.

Yêu giống như cái bóng của hiện hữu thực. Chỉ vị Phật, một Christ, một Patanjali mới có thể yêu. Bạn không thể yêu được. Yêu là chức năng của hiện hữu. Bạn vẫn chưa là một hiện hữu; bạn không có đủ nhận biết để ở trong yêu.

Yêu cần nhận biết lớn lao nhất. Vô ý thức, ngủ, ngáy, bạn không thể yêu được. Yêu của bạn giống nhiều với ghét hơn là giống yêu, đó là lí do tại sao yêu của bạn có thể trở thành chua cay trong một phút. Yêu của bạn trở thành ghen tuông bất kì khoảnh khắc nào. Yêu của bạn có thể trở thành thù hận bất kì khoảnh khắc nào. Yêu của bạn không phải là yêu đủ nghĩa. Yêu của bạn giống nhiều như chỗ ẩn nấp, không phải là bầu trời mở. Nó nhiều tính nhu cầu hơn, không giống như dòng chảy độc lập. Giống nhiều với phụ thuộc - và mọi phụ thuộc đều xấu. Tình yêu thực làm cho bạn tự do, cho bạn tự do toàn bộ. Nó là vô điều kiện. Nó không đòi hỏi cái gì. Nó đơn giản cho và chia sẻ, và nó hạnh phúc bởi vì việc chia sẻ là có thể. Nó là sự cám ơn bởi vì bạn đã chấp nhận.

Nó không đòi hỏi gì. Nhiều thứ tới với nó, đó là điều khác, nhưng nó không đòi hỏi gì.

Làm sao nó là có thể cho bạn ngay bây giờ? Bạn không có đó để tuôn chảy. Cho nên bạn cứ lừa dối. Không chỉ việc bạn lừa người khác, về căn bản bạn tự lừa mình. Và đó là lí do tại sao nó bao giờ cũng xảy ra. Giai thoại này gần như là chuyện hàng ngày trong mọi hôn nhân. Chồng bao giờ cũng lo liệu vợ có yêu anh ta hay không. Vợ lo liệu chồng có yêu cô ấy hay không - nhiều hay ít; anh ấy yêu bao nhiêu.

Đừng bao giờ hỏi câu hỏi này. Bao giờ cũng hỏi bạn có yêu không, bởi vì vấn đề không phải là ở người khác. Anh ấy yêu bao nhiêu. Cô ấy yêu bao nhiêu, là câu hỏi sai. Bao giờ cũng hỏi bạn có yêu không. Và nếu bạn không yêu thế thì tìm để trở nên đích thực hơn, trở nên hiện hữu hơn, trở nên đúng.

Và hi sinh mọi thứ cho nó! Nó đáng như vậy. Mọi điều bạn có đều vô nghĩa chừng nào bạn chưa có tình yêu. Hi sinh mọi thứ cho nó đi. Không cái gì có giá trị hơn. Mọi viên kim cương Kohinoor của bạn đều là vô giá trị chừng nào bạn chưa đạt tới phẩm chất đó, cái được gọi là yêu. Thế thì Thượng đế không được cần tới: yêu là đủ.

Thỉnh thoảng tôi thấy rằng nếu mọi người thực sự yêu, từ "thượng đế" sẽ biến mất khỏi thế giới: sẽ không có nhu cầu. Yêu sẽ là sự đáp ứng thế, nó sẽ thay thế cho Thượng đế. Bây giờ mọi người cứ nói về Thượng đế bởi vì họ không được thoả mãn thế trong các kiếp sống của họ. Yêu đã không có đó và họ đang cố với Thượng đế, nhưng Thượng đế là thứ chết - bức tượng đá cẩm thạch, lạnh lẽo, không sống chút nào.

Yêu là Thượng đế thực. Yêu là Thượng đế duy nhất. Và bạn không thể có Thượng đế nhiều hay ít - hoặc bạn có hoặc bạn không có. Nhưng tìm, việc tìm kiếm sâu sắc là cần: tỉnh táo thường xuyên là cần.

Và nhớ một điều, nếu bạn có thể yêu bạn sẽ được hoàn thành. Nếu bạn có thể yêu bạn sẽ có khả năng mở hội, bạn sẽ có khả năng cảm thấy biết ơn, bạn sẽ có khả năng cám ơn với trái tim tràn đầy của bạn. Nếu bạn có khả năng yêu, chỉ sống động cũng là vui mừng vô cùng. Không cái gì nhiều hơn được cần: nó là phúc lành.

Trích từ "Yoga: Alpha và Omega - Tập 7"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập