Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Ta và người Sợ thân mật và mất kiểm soát
 
 
Ta và người

Sợ thân mật và mất kiểm soát

 Understanding Fear of Intimacy

Tôi cảm thấy bị cầm tù thế bởi sợ bị thân mật và mất toàn bộ kiểm soát với đàn ông. Người đàn bà kì quặc này bị khoá lại ở bên trong. Một khi cô ấy bước ra, đàn ông thường hoảng hồn, cho nên cô ấy trở lại vào trong việc nằm lì, chơi chắc ăn, và hoàn toàn thất vọng. Xin thầy nói về nỗi sợ thân mật này.

 

Nhân loại, đặc biệt là nữ giới, chịu nhiều ốm yếu. Mãi cho tới nay tất cả cái gọi là nền văn minh và văn hoá đã từng ốm về tâm lí. Họ thậm chí chưa bao giờ dám thừa nhận cái ốm của họ; và bước đầu tiên của chữa trị là thừa nhận rằng bạn ốm. Mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà đặc biệt phi tự nhiên.

Vài sự kiện phải được nhớ. Trước hết, đàn ông có năng lực cho một cực thích; đàn bà có năng lực cho nhiều cực thích. Điều này đã tạo ra vô vàn vấn đề. Đáng ra sẽ không có vấn đề gì nếu hôn nhân và chế độ một vợ một chồng không bị áp đặt lên họ; dường như đấy không phải là ý định của tự nhiên. Đàn ông trở nên sợ đàn bà bởi lí do đơn giản rằng nếu anh ta lẩy cò một cực thích trong cô ấy, thế thì cô ấy sẵn sàng cho ít nhất là một nửa tá cực thích nữa - và anh ta không có khả năng thoả mãn cho cô ấy. Cách mà đàn ông đã tìm ra là: không cho đàn bà thậm chí một cực thích. Thậm chí còn lấy đi khỏi cô ấy cái khái niệm rằng cô ấy có thể có cực thích.

Thứ hai là, dục của đàn ông là cục bộ, ở bộ phận sinh dục. Cùng điều đó không phải là trường hợp cho đàn bà. Tính dục của cô ấy, thú nhục dục của cô ấy trải khắp thân thể. Phải mất thời gian dài hơn cho cô ấy được được trở nên nồng nhiệt, và trước khi cô ấy thậm chí được trở nên nồng nhiệt, đàn ông đã bị kết thúc. Anh ta quay lưng lại cô ấy và bắt đầu ngáy. Trong hàng nghìn năm, hàng triệu đàn bà trên khắp thế giới đã sống và chết không biết gì về món quà tự nhiên lớn lao nhất này - về niềm vui cực thích. Điều đó là việc bảo vệ cho bản ngã của đàn ông. Đàn bà cần vuốt ve kích thích lâu để cho toàn thân cô ấy bắt đầu rân ran với thú nhục dục, nhưng thế thì có nguy hiểm - phải làm gì với năng lực của cô ấy về nhiều cực thích?

Nhìn một cách khoa học, hoặc là dục không nên bị coi nghiêm chỉnh thế và bạn bè nên được mời tới để cho đàn bà toàn thể phạm vi cực thích, hoặc máy rung khoa học nào đó nên được dùng. Nhưng với cả hai cách này đều có vấn đề. Nếu bạn dùng máy rung khoa học, chúng có thể cho nhiều cực thích như đàn bà có khả năng; nhưng một khi đàn bà đã biết... thế thì cực thích của đàn ông có vẻ nghèo nàn đến mức cô ấy có thể chọn dụng cụ khoa học, máy rung, hơn là bạn trai. Nếu bạn cho phép vài người bạn cùng tham gia với bạn, thế thì điều đó trở thành vụ tai tiếng xã hội - rằng bạn đang quyến rũ trác táng. Cho nên cách đơn giản nhất đàn ông đã tìm ra là ở chỗ đàn bà thậm chí không nên được chuyển động trong khi anh ta làm tình với cô ấy; cô ấy nên vẫn còn gần như cái xác. Và việc xuất tinh của đàn ông là nhanh chóng - hai phút, ba phút là nhiều nhất; vào lúc đó đàn bà không nhận biết gì về điều cô ấy bị lỡ.

Khi có liên quan tới sinh sản sinh vật, cực thích không phải là cần thiết. Nhưng khi có liên quan tới sự trưởng thành tâm linh, cực thích là cần thiết. Theo tôi, chính kinh nghiệm cực thích về phúc lạc đã cho nhân loại trong những ngày đầu tiên ý tưởng về thiền, về việc tìm cái gì đó tốt hơn, mãnh liệt hơn, sống động hơn. Cực thích là chỉ dẫn của tự nhiên rằng bạn chứa bên trong bản thân bạn một khối lượng phúc lạc mênh mông. Nó đơn giản cho bạn hương vị của nó - thế thì bạn có thể tiếp tục đi tìm.

Trạng thái cực thích, ngay cả việc nhận ra nó, là một điều khá gần đây thôi. Mới trong thế kỉ này, các nhà tâm lí đã trở nên nhận biết về những vấn đề nào đàn bà đang đối diện. Qua phân tâm học và các trường phái tâm lí khác các kết luận là như nhau, rằng cô ấy bị ngăn cản khỏi trưởng thành tâm linh; cô ấy vẫn chỉ là người phục vụ trong nhà.

Khi có liên quan tới việc sinh sản con cái, xuất tinh của đàn ông là đủ - cho nên sinh học không có vấn đề gì: nhưng tâm lí học có vấn đề. Đàn bà hay cáu bẳn, cằn nhằn, ác ý, và lí do là ở chỗ họ đã bị tước đi cái gì đó là quyền tập ấm của họ; và họ thậm chí không biết nó là gì. Chỉ trong các xã hội phương Tây thế hệ trẻ hơn trở nên nhận biết về cực thích. Và không phải là trùng khớp ngẫu nhiên mà thế hệ trẻ hơn đã đi vào trong việc tìm kiếm chân lí, tìm cực lạc - vì cực thích là nhất thời, nhưng nó cho bạn thoáng nhìn về cõi bên kia.

Hai điều xảy ra trong cực thích: một là, tâm trí dừng huyên thuyên thường xuyên - nó trở thành vô trí trong một khoảnh khắc và thứ hai là, thời gian dừng lại. Một khoảnh khắc của niềm vui cực thích đó là mênh mông và thoả mãn đến mức nó ngang bằng với cái vĩnh hằng. Trong chính những ngày đầu con người đã trở nên nhận biết rằng đây là hai điều cho bạn vui thú lớn nhất có thể có, khi có liên quan tới tự nhiên. Và một kết luận đơn giản và logic là nếu bạn có thể dừng tâm trí huyên thuyên của mình và trở nên im lặng đến mức mọi thứ dừng lại - kể cả thời gian - thế thì bạn tự do khỏi hoạt động dục. Bạn không cần phụ thuộc vào người khác, đàn ông hay đàn bà; bạn có khả năng đạt tới trạng thái này của việc thiền một mình. Và cực thích không thể nhiều hơn sự nhất thời, nhưng thiền có thể lan rộng khắp trọn hai mươi bốn tiếng. Một người như Phật Gautam đang sống mọi khoảnh khắc của cuộc sống ông ấy trong vui vẻ cực thích - nó không liên quan gì tới dục.

Tôi đã được hỏi đi hỏi lại mãi tại sao rất ít đàn bà trở nên chứng ngộ. Trong số các lí do khác, lí do quan trọng nhất là: họ chưa bao giờ có bất kì nếm trải nào về cực thích. Cửa sổ tới bầu trời bao la chưa bao giờ được mở ra. Họ đã sống, họ đã sinh con, và họ chết. Họ đã bị sinh học và đàn ông sử dụng, giống như nhà máy để tạo ra con cái. Ở phương Đông, thậm chí tới nay, rất khó tìm ra người đàn bà biết cực thích là gì. Tôi đã hỏi những đàn bà rất thông minh, có giáo dục, có văn hoá - họ không có ý tưởng gì về nó. Thực ra, theo ngôn ngữ phương Đông không có từ nào có thể được dùng để dịch cho từ ‘orgasm’. Nó là không cần thiết; nó đơn giản chưa bao giờ được động chạm tới.

Đàn ông đã dạy cho đàn bà rằng chỉ có gái mãi dâm mới hưởng thú dục: họ rền rĩ và họ rên rỉ và họ gào thét, và họ gần phát cuồng. Là quí bà đáng kính bạn không nên làm điều như vậy. Cho nên đàn bà vẫn còn căng thẳng, và cảm thấy bẽ mặt sâu bên dưới - rằng cô ấy đã bị sử dụng. Và nhiều đàn bà đã thông báo cho tôi rằng sang khi làm tình, khi chồng họ liên tục ngáy họ đã khóc. Đàn bà gần giống như nhạc cụ; toàn thân cô ấy có nhạy cảm mênh mông, và nhạy cảm đó đáng phải được khơi ra. Cho nên có một nhu cầu vuốt ve âu yếm trước. Và sau khi làm tình, đàn ông không nên đi ngủ ngay; điều đó là xấu, vô văn minh, vô văn hoá. Người đàn bà đã cho bạn niềm vui thế cần tiếp tục vuốt ve về sau nữa - chỉ từ lòng biết ơn.

Câu hỏi của bạn rất quan trọng - và sẽ trở nên ngày càng quan trọng hơn trong tương lai. Vấn đề này phải được giải quyết; nhưng hôn nhân là rào chắn, tôn giáo là rào chắn, các ý tưởng cổ lỗ mục ruỗng của bạn là rào chắn. Chúng đang ngăn cản một nửa nhân loại không được vui sướng, và toàn thể năng lượng của họ - điều đáng phải nở ra trong hoa của vui sướng - biến thành chua chát, độc địa, trong chì chiết, trong ác ý. Bằng không, mọi chì chiết và ác ý này sẽ biến mất.

Đàn ông và đàn bà không nên trong giao kèo, như hôn nhân. Họ nên trong yêu - nhưng họ phải giữ lại tự do của họ. Họ không nợ bất kì cái gì lẫn nhau. Và cuộc sống nên di động hơn. Đàn bà đi vào tiếp xúc với nhiều bạn bè, đàn ông đi vào tiếp xúc với nhiều đàn bà nên đơn giản là qui tắc. Nhưng điều ấy là có thể chỉ nếu dục được coi như trò vui, trò đùa. Nó không phải là tội lỗi, nó là vui đùa. Và vì việc đưa vào thuốc ngừa thai, việc kiểm soát sinh đẻ, bây giờ không có sợ về việc có con.

Kiểm soát sinh đẻ, theo ý kiến tôi, là cách mạng vĩ đại nhất đã từng xảy ra trong lịch sử. Mọi điều ngụ ý của nó chưa được làm thành sẵn có cho con người. Trong quá khứ điều đó là khó vì việc làm tình được ngụ ý thêm nhiều con cái. Điều đó phá huỷ người đàn bà, cô ấy bao giờ cũng mang thai; và vẫn còn mang thai và cho sinh ra mười hai hay hai mươi đứa con là kinh nghiệm tra tấn. Đàn bà đã bị dùng như gia súc. Nhưng tương lai có thể khác toàn bộ - và khác biệt sẽ tới không từ đàn ông.

Như Marx đã nói về giai cấp vô sản, “Vô sản toàn thế giới đoàn kết lại, bạn không có gì để mất...” và mọi thứ được thu lấy. Ông ấy đã thấy xã hội bị phân chia thành hai giai cấp, người giầu và người nghèo. Tôi thấy xã hội bị phân chia thành hai giai cấp, đàn ông và đàn bà. Đàn ông vẫn còn là người chủ trong nhiều thế kỉ, và đàn bà là nô lệ. Cô ấy đã bị đấu giá, cô ấy đã bị bán đi, cô ấy đã bị thiêu sống. Mọi thứ vô nhân đạo có thể được thực hiện đã được thực hiện cho đàn bà - và họ tạo nên một nửa nhân loại.

Toàn thể tương lai có thể là hiện tượng khác toàn bộ. Mọi đàn bà trên thế giới chỉ cần tranh đấu cho hệ thống bầu cử tách biệt, để cho đàn bà sẽ bầu chỉ cho đàn bà, và đàn ông sẽ bầu cho đàn ông. Thế thì trong mọi nghị viện sẽ có một nửa đàn bà và một nửa đàn ông. Và đàn ông bị chia rẽ thành những đảng nhỏ. Đàn bà phải nhận biết đừng tạo ra chia rẽ, nhưng đồng ý về những nền tảng - vì đó là vấn đề của hàng nghìn năm nô lệ: bạn không thể đảm đương được đảng phái. Chỉ nên có một đảng quốc tế của đàn bà, và họ có thể tiếp quản mọi chính phủ trên thế giới.

Điều đó dường như là cách duy nhất để thay đổi địa vị của đàn bà: cho phép khoa học tự do hoàn toàn để biến đổi mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà và để vứt bỏ ý tưởng về hôn nhân, điều tuyệt đối xấu vì nó đơn giản là một loại sở hữu riêng tư. Con người không thể bị sở hữu, họ không phải là tài sản. Và yêu nên chỉ là trò chơi vui. Và nếu bạn muốn con cái, thế thì con cái nên thuộc về xã hội, cho nên đàn bà không bị dán nhãn là người mẹ, người vợ hay gái đĩ. Những cái nhãn này nên bị loại bỏ đi.

Bạn đang hỏi, “Tôi cảm thấy bị cầm tù bởi sợ thành thân mật và mất kiểm soát toàn bộ.” Mọi đàn bà đều sợ, vì nếu cô ấy mất kiểm soát với đàn ông, đàn ông hoảng hồn. Anh ta không thể giải quyết được điều đó; hoạt động dục của anh ta là rất nhỏ. Vì anh ta là người cho, anh ta mất năng lượng trong khi làm tình. Đàn bà không mất năng lượng trong khi làm tình - ngược lại, cô ấy cảm thấy được nuôi dưỡng. Bây giờ đây là những sự kiện cần phải được tính tới. Đàn ông trong hàng thế kỉ đã ép buộc đàn bà kiểm soát bản thân cô ấy và đã giữ cô ấy ở một khoảng cách, không bao giờ cho phép cô ấy được quá thân mật. Mọi lời của anh ta về yêu đều là chuyện phiếm.

Bạn nói: “Người đàn bà kì quặc này bị khoá lại ở bên trong. Khi có lần cô ấy thoát ra, đàn ông thường hoảng hồn, cho nên cô ấy trở lại vào trong việc nằm lì, chơi chắc ăn, và hoàn toàn chán nản.” Điều này không chỉ là câu chuyện của bạn đâu; nó là câu chuyện của mọi đàn bà. Tất cả họ đang sống trong thất vọng sâu sắc. Không tìm thấy lối ra, không biết gì về điều đã bị lấy đi khỏi họ, họ chỉ có một lối mở: họ sẽ được tìm thấy trong nhà thờ, đền chùa, giáo đường, đang cầu nguyện Thượng đế. Nhưng Thượng đế đó cũng là kẻ gia trưởng nam. Trong ba ngôi Ki tô giáo không có chỗ cho đàn bà. Tất cả là đàn ông: Cha, Con, Thánh thần linh thiêng. Đấy là câu lạc bộ đàn ông đồng tính.

Tôi nhớ rằng khi Thượng đế lần đầu tiên tạo ra thế giới, ngài đã tạo ra đàn ông và đàn bà từ bùn, và thế rồi thổi cuộc sống vào trong họ. Ngài đã tạo ra họ một cách bình đẳng. Nhưng nhìn vào thế giới, bạn có thể hiểu - bất kì ai đã tạo ra nó là hơi chút ngu. Ngài đã tạo ra đàn ông và đàn bà, và đã làm một chiếc giường nhỏ cho họ ngủ. Chiếc giường nhỏ tới mức chỉ một người có thể ngủ trên nó. Họ là bình đẳng, nhưng đàn bà liên tục nài nỉ: cô ấy phải trên giường - anh ta phải ngủ trên sàn. Và vấn đề cũng hệt thế với đàn ông - anh ta không sẵn lòng ngủ trên sàn. Bạn sẽ ngạc nhiên biết rằng đêm đầu tiên trong sự tồn tại là sự bắt đầu của cuộc chiến gối.

Họ phải đi tới Thượng đế. Và giải pháp rất đơn giản - giống như làm chiếc giường cỡ lớn; bất kì thợ mộc nào đều có thể làm được điều đó. Nhưng Thượng đế là đàn ông, và là người có định kiến như bất kì người đàn ông nào khác: ngài đánh đổ người đàn bà, phá huỷ cô ấy. Và thế rồi ngài tạo ra Eve, nhưng bây giờ đàn bà không còn bình đẳng với đàn ông nữa - cô ấy đã được tạo ra từ một chiếc xương sườn của Adam; cho nên cô ấy chỉ để phục vụ đàn ông, để chăm nom đàn ông, để được đàn ông sử dụng.

Người Ki tô giáo không kể cho bạn toàn bộ câu chuyện này. Họ bắt đầu câu chuyện của họ từ Adam và Eve - nhưng Eve đã bị thu về trạng thái nô lệ. Và từ ngày đó đàn bà đã sống trong cảnh nô lệ hàng nghìn năm. Về mặt tài chính cô ấy đã không được phép độc lập. Về mặt giáo dục cô ấy đã không được phép bình đẳng với đàn ông - vì thế thì cô ấy có thể độc lập về tài chính. Về mặt tôn giáo cô ấy đã không được phép thậm chí đọc kinh sách hay nghe ai đó khác đọc kinh sách.

Cánh của đàn bà đã bị chặt đi theo nhiều cách. Và cái hại lớn nhất đã được làm cho cô ấy là hôn nhân, vì không đàn ông không đàn bà nào là một vợ một chồng; về mặt tâm lí họ là đa vợ đa chồng. Cho nên toàn bộ tâm lí của họ đã bị bó buộc chống lại tự nhiên riêng của họ. Và vì đàn bà bị phụ thuộc vào đàn ông nên cô ấy phải chịu mọi loại xúc phạm - vì đàn ông là người chủ, anh ta là người sở hữu, anh ta có mọi tiền bạc.

Để thoả mãn bản chất đa thê của mình, đàn ông tạo ra gái mãi dâm. Gái mãi dâm là sản phẩm phụ của hôn nhân. Và thể chế gái mãi dâm xấu này sẽ không biến mất khỏi thế giới chừng nào hôn nhân chưa biến mất. Nó là cái bóng của hôn nhân - vì đàn ông không muốn bị ràng buộc vào mối quan hệ một vợ một chồng, và anh ta có tự do di chuyển, anh ta có tiền, anh ta có giáo dục, anh ta có mọi quyền lực. Anh ta đã phát minh ra gái mãi dâm; và phá huỷ đàn bà bằng việc làm cho cô ấy thành gái mãi dâm là sự sát hại xấu nhất bạn có thể làm. Sự kiện kì lạ là, mọi tôn giáo đều chống lại việc mãi dâm - và họ là nguyên nhân cho điều đó. Tất cả họ ủng hộ hôn nhân, và họ không thể thấy một sự kiện đơn giản - rằng mãi dâm đi vào sự tồn tại cùng với hôn nhân.

Bây giờ phong trào giải phóng phụ nữ đang cố để bắt chước mọi cái ngu xuẩn mà đàn ông đã làm với đàn bà. Ở London, ở New York, ở San Francisco, bạn có thể thấy mãi dâm nam. Đó là hiện tượng mới. Đây không phải là một bước cách mạng, đây là một bước phản động.

Vấn đề là ở chỗ chừng nào bạn chưa mất kiểm soát trong khi làm tình, bạn sẽ không có kinh nghiệm cực thích. Cho nên ít nhất người của tôi nên hiểu biết nhiều hơn, rằng đàn bà sẽ rền rĩ và rên rỉ và kêu rít. Đấy là vì toàn thân cô ấy được tham dự vào - tham dự toàn bộ. Bạn không cần sợ điều đó. Nó là việc chữa lành vô cùng: cô ấy sẽ không có ác ý với bạn, và cô ấy sẽ không càu nhàu bạn, vì tất cả năng lượng trở thành ác ý, đã được biến đổi thành niềm vui sướng mênh mông. Và đừng sợ về hàng xóm - đấy là vấn đề của họ nếu họ lo nghĩ về tiếng rền rĩ và rên rỉ của bạn, đấy không phải là vấn đề của bạn. Bạn không ngăn cản họ...

Làm cho yêu của bạn là chuyện mở hội thực sự, đừng làm nó thành chuyện đánh rồi chạy. Múa, hát, chơi nhạc - và đừng để dục thành chuyện trí não. Dục trong não là không đích thực; dục nên tự phát. Tạo ra tình huống đi. Giường ngủ của bạn nên là chỗ linh thiêng như ngôi đền. Trong giường ngủ của bạn đừng làm bất kì điều gì khác; hát và múa và chơi, và nếu yêu xảy ra theo cách riêng của nó, như một việc tự phát, bạn sẽ ngạc nhiên vô cùng rằng sinh học đã cho bạn thoáng nhìn về thiền. Và đừng lo nghĩ về người đàn bà sắp phát cuồng. Cô ấy phải phát cuồng - toàn thân cô ấy ở trong không gian khác toàn bộ. Cô ấy không thể vẫn còn trong kiểm soát; nếu cô ấy kiểm soát nó, cô ấy sẽ vẫn còn như cái xác. Hàng triệu người đang làm tình với cái cái xác.

Tôi đã nghe câu chuyện về Cleopatra, người đàn bà đẹp nhất. Khi cô ấy chết, theo lễ nghi Ai cập cổ đại thân thể cô ấy không được chôn trong ba ngày. Cô ấy bị hãm hiếp trong ba ngày này - cái xác chết. Khi lần đầu tiên tôi biết tới điều đó, tôi đã ngạc nhiên - loại đàn ông gì đi hãm hiếp cô ấy? Nhưng thế rồi tôi cảm thấy, có lẽ điều đó không phải là sự kiện kì lạ đến thế. Mọi đàn ông đã thu đàn bà thành cái xác, ít nhất trong khi họ làm tình.

Luận thuyết cổ đại nhất về yêu và dục là Kamasutras của Vatsyayana, cách ngôn về dục. Nó mô tả tám mươi bốn tư thế làm tình. Và khi các nhà truyền giáo Ki tô giáo tới phương Đông, họ đã ngạc nhiên nhận ra rằng họ chỉ biết có mỗi một tư thế: đàn ông ở trên - vì thế thì đàn ông có nhiều di động hơn, và đàn bà nằm giống như cái xác dưới anh ta.

Gợi ý của Vatsyayana là rất chính xác, rằng đàn bà nên ở trên. Đàn ông ở trên là rất vô văn hoá; đàn bà mảnh mai hơn. Nhưng tại sao đàn ông đã chọn ở trên là để cho họ có thể giữ đàn bà dưới kiểm soát. Bị đè nghiến dưới con thú, người đẹp nhất định ở dưới kiểm soát. Đàn bà thậm chí không mở mắt, vì điều đó giống như gái điếm. Cô ấy phải hành xử như quí bà. Tư thế này, đàn ông ở trên, được biết tới ở phương Đông như tư thế truyền đạo.

Một cuộc cách mạng lớn đang ở phía trước trong mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà. Có những học viện tiến hoá trên khắp thế giới, ở các nước tiên tiến, nơi người ta dạy bạn cách yêu. Điều không may là thậm chí con vật biết cách yêu, còn bạn phải được dạy. Và trong việc dạy của họ, điều cơ bản là vuốt ve âu yếm trước và sau. Thế thì yêu trở thành kinh nghiệm thiêng liêng thế.

Bạn nên bỏ sợ về việc thân mật và mất kiểm soát toàn bộ với đàn ông.

Để cho những kẻ ngu sợ; nếu người đó muốn sợ, đấy là việc của người đó. Bạn nên đích thực và thực với bản thân bạn. Bạn đang nói dối với bản thân bạn, bạn đang lừa dối bản thân bạn, bạn đang phá huỷ bản thân bạn. Có hại gì nếu người đàn ông hoảng hồn trần truồng chạy ra khỏi phòng? Đóng cửa lại! Để cho toàn thể hàng xóm biết rằng người đàn ông này điên. Nhưng bạn không cần kiểm soát khả năng của bạn có kinh nghiệm cực thích. Kinh nghiệm cực thích là kinh nghiệm của hội nhập và tan chảy, vô ngã, vô tâm trí, vô thời gian. Điều này có thể lẩy cò việc tìm kiếm của bạn để tìm ra cách thức mà, không có bất kì đàn ông nào, không có bất kì bạn tình nào, bạn vẫn có thể vứt bỏ tâm trí, bạn có thể vứt bỏ thời gian, và bạn có thể đi vào trong vui cực thích của riêng bạn. Tôi gọi đây là thiền đích thực, chân thiền.

Cho nên bạn phải thôi đi vào nằm lì, chấm dứt chắc ăn, và mọi thất vọng của bạn sẽ biến mất. Tại sao bạn phải lo nghĩ về người đàn ông ấy? Để cho anh ta hỏi câu hỏi, “Tôi phải là gì? Người đàn bà này phát cuồng, nhảy lên người tôi, bắt đầu cào cấu mặt tôi...!” Nhưng ở đây trong chỗ của tôi, giữa những người của tôi, anh ta không thể làm mấy lộn xộn về điều đó được. Anh ta phải chấp nhận điều đó như hiện tượng tự nhiên. Bằng không, đơn giản thiền - ai bảo anh ta làm tình với người đàn bà đó? Đàn bà đã không khám phá ra thiền. Có lẽ chính những anh chàng hoảng hồn khám phá ra thiền để tránh người đàn bà này và mọi vấn đề, và chỉ ngồi im lặng, không làm gì cả - và xuân tới, và cỏ tự nó mọc lên. Người đó có thể làm điều đó.

 

Tôi đã nghe: Một người Mĩ béo bước đi trên phố thấy một biển hiệu: “Chữa trị làm thon người đáng ngạc nhiên! Chữa hai mươi bốn giờ - một nghìn đô la. Chữa sáu giờ - năm nghìn đô la.”

Tò mò, anh ta đi vào bên trong và hỏi tiếp viên về chữa hai mươi bốn giờ. Anh ta được chỉ cho bên trong một cái phòng lớn, và một cô gái trần truồng, đẹp, đứng đó với biển hiệu quanh cổ, “Bạn bắt lấy tôi, bạn làm tình với tôi; nhưng trước hết bạn phải bắt được tôi.”

Đó là quá trình làm thon thả người! Anh ta rất ấn tượng, và nghĩ, “Nếu đây là cách chữa một nghìn đô la, cách chữa năm nghìn đô la chắc phải năm lần tốt hơn.” Thế là anh ta lập tức kí hợp đồng chữa sáu giờ, năm nghìn đô la.

Anh ta cởi quần áo và được đưa vào một phòng lớn khác, và cửa bị khoá lại đằng sau anh ta. Một mình trong phòng cùng với anh ta là một con đười ươi khổng lồ, với biển hiệu quanh cổ nói nói, “Tôi bắt bạn, tôi làm tình với bạn.”

 

Đừng lo nghĩ, tận hưởng toàn thể trò chơi đi - vui đùa về nó. Nếu một người đàn ông hoảng hồn... có cả triệu đàn ông: một ngày nào đó bạn sẽ tìm thấy anh chàng điên khùng nào đó người không hoảng hồn. Và dẫu sao đi chăng nữa, hoảng hồn và chạy khắp quanh giường sẽ cho anh ta việc trị liệu thon thả người - và không mất một đô la!

 

Từ "Lưỡi dao cạo, Ch.26"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập