Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Cách nhìn cuộc sống Thầy và thầy giáo
 
 
Cách nhìn cuộc sống

Thầy và thầy giáo

 

Cám ơn thầy nhiều lắm về giáo huấn của thầy.

 

Susan Brown,
Điều đầu tiên cần hiểu là ở chỗ tôi không có giáo huấn. Tôi không dạy bạn bất kì điều gì, vì giáo huấn đơn giản có nghĩa là việc ước định tâm trí bạn - nói cách khác, lập trình bạn theo cách nào đó. Điều tôi đang làm ở đây chính là điều đối lập với việc dạy bạn: Tôi đang tạo ra một không gian mà bạn có thể dỡ bỏ bất kì cái gì bạn đã được dạy cho tới giờ. Tôi không là thầy giáo!
Đó là khác biệt giữa thầy giáo và Thầy: thầy giáo dạy, Thầy giúp bạn hoàn tác bất kì cái gì thầy giáo đã làm. Chức năng của Thầy chính là điều đối lập lại chức năng của thầy giáo.
Thầy giáo phục vụ cho xã hội, thể chế; thầy giáo là tác nhân của quá khứ. Thầy giáo làm việc cho thế hệ già hơn: thầy giáo cố gắng ước định tâm trí của thế hệ mới để cho họ có thể khúm núm, vâng lời quá khứ, vâng theo mọi thứ là cũ - theo bố mẹ họ, theo xã hội, theo quốc gia, theo nhà thờ. Chức năng của thầy giáo là phản cách mạng, nó là phản động
Thầy về căn bản là người nổi dậy. Thầy không trong phục vụ cho quá khứ, thầy không là tác nhân của mọi điều bạn có thể nghĩ như 'thể chế' - tôn giáo, chính trị, xã hội, kinh tế - toàn thể nỗ lực của thầy là để giúp bạn khám phá ra tính cá nhân của bạn. Nó không liên quan gì tới truyền thống, tục lệ. Bạn phải đi vào bên trong, không đi lùi lại. Thầy không quan tâm theo bất kì cách nào tới việc ép bạn vào hình mẫu nào đó; thầy làm cho bạn tự do.
Cho nên điều tôi đang làm ở đây không phải là dạy, đó là hiểu lầm về phần bạn. Nhưng điều đó xảy ra vì bạn đã sống cùng các thầy giáo, mọi loại thầy giáo. Hiếm khi bắt gặp Thầy, vì xã hội không cho phép Thầy xảy ra. Xã hội rất sợ Thầy, bằng không tại sao xã hội đầu độc Socrates? Để làm gì? Ông ấy là Thầy mẫu mực, chưa bao giờ bị bất kì người nào vượt qua. Tội của ông ấy là ở chỗ ông ấy là Thầy, và xã hội muốn ông ấy là thầy giáo. Ông ấy đã giúp mọi người khám phá ra chân lí. Và xã hội không quan tâm tới việc khám phá chân lí, nó quan tâm tới việc che giấu chân lí ngày càng nhiều hơn, vì nó sống qua dối trá - nó gọi dối trá là niềm tin.
Mọi niềm tin đều là dối trá; dù được trình bày hay thế nào, chúng là dối trá. Chân lí không thể được người này trao cho người khác, chỉ dối trá mới có thể được truyền, chúng là truyền được. Chân lí là không thể truyền được.
Thầy không thể trao chân lí cho bạn được, thầy chỉ có thể tạo ra phương cách để cho bạn có thể khám phá ra chân lí riêng của bạn. Chân lí bao giờ cũng là tính đích thực riêng của bạn, bản thể riêng của bạn. Ai có thể trao nó cho bạn được? Thầy giáo giả vờ trao cho bạn chân lí, nhưng điều ông ấy trao chỉ là dối trá được trang điểm - mặc dầu nó có thể rất cổ đại, được lặp lại hàng triệu năm, cho nên nó có vẻ giống như chân lí.

Susan, tôi không dạy cái gì ở đây, tôi đang lấy đi nhiều thứ từ bạn. Công việc có tính phủ định: nó sẽ không trao bất kì cái gì cho bạn nhưng lấy đi nhiều thứ khỏi bạn, để cho chỉ bản thể tự nhiên của bạn còn được bỏ lại đằng sau. Cái đó không thể bị lấy đi. Chỉ cái đã từng được trao cho bạn mới có thể bị lấy đi; cái mà bạn đang mang cùng bạn vào lúc sinh là cố hữu của bạn, nó không thể bị lấy đi.
Thầy bỏ bạn hoàn toàn trần trụi, và trong sự trần trụi đó là cái đẹp, trong sự trần trụi đó là chân lí, trong sự trần trụi đó là tự do, trong sự trần trụi đó là yêu và phúc lạc và mọi điều mà trái tim khao khát và mọi điều mà có thể làm cho cuộc sống của bạn có ý nghĩa và có nghĩa.

Từ "Thiền: Thú vị, Sức sống, Phấn khởi và Sinh động"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập