Cách nhìn cuộc sống

Tiều phu

Tôi đã kể cho bạn câu chuyện Sufi: một tiều phu, rất già và nghèo và một mình, thường vào rừng nơi một nhà huyền bí đã làm chiếc lều nhỏ dưới một cây tán lá lan rộng, bao la. Tiều phu đi qua mọi ngày, nhưng ông ấy có thể xoay xở chỉ đủ sống một ngày từ số củi lấy được. Ông ấy già, và khó mang vác củi.

Nhưng câu chuyện này thuộc vào một thế giới và bầu khí hậu rất khác. Mặc dầu ông ấy chẳng có liên quan gì tới nhà huyền bí - liệu nhà huyền bí có ngồi đó với mắt nhắm không, hay ở trong lều, hay đã đi ra ngoài đâu đó - ông già thường tới chạm vào các bậc cửa dẫn tới lều của ông kia, mọi ngày tới rồi đi.

Một hôm nhà huyền môn nói, "Ông già thế, và giờ đó không phải là loại việc đúng cho ông. Sao ông không đi thêm lên phía trước một chút đi?"

Người nghèo nói, "Đi thêm lên phía trước một chút là sao? Điều đó sẽ giúp gì cho tôi?"

Nhà huyền bí nói, "Chỉ đi lên trước chút ít thôi, có một mỏ đồng. Nếu ông mang đồng mỗi ngày, nó sẽ cho ông ít nhất đủ lương thực trong bẩy ngày, thay vì một ngày mà ông đang kiếm được bây giờ."

Ông già bị ấn tượng lắm, và ông ấy đi. Về sau ông ấy cám ơn thầy, "Tôi chắc sẽ không bao giờ đi thêm lên trước nếu như thầy mà không nói điều đó. Và, lạy trời, tôi đã phí hoài cả đời tôi trong việc đốn củi, và đồng ở ngay bên cạnh."

Thầy cười và nói, "Đừng dừng lại, cứ đi thêm lên chút nữa đi."

Ông ấy nói, "Để làm gì?"

Thầy nói, "Cứ đi xa thêm chút nữa, có mỏ bạc."

Và cứ thế câu chuyện này diễn ra.... Mọi lần thầy sẽ nói, "Không, cứ đi xa thêm chút nữa và ông sẽ thấy cái gì đó thậm chí còn giá trị hơn."

Ngày ông ấy tìm ra kim cương, ông ấy tới thầy, chạm chân thầy, và nói, "Tôi phân vân, vì thầy biết mọi bí mật của rừng này, nhưng thầy không bao giờ đi bất kì chỗ nào."

Thầy nói, "Ta đã đi lên trước xa hơn chút ít rồi. Với ta, đi vào kim cương sẽ là đi lùi lại."

Bừng sáng ngay lập tức xảy ra cho người tiều phu nghèo. Ông ấy ném đi mọi kim cương và nói, "Tôi không còn quan tâm tới kim cương nữa. Nếu có cái gì đó ở cõi bên kia, và thầy biết nó, thế thì giới thiệu cho tôi cái bên kia đó đi, vì cuộc sống là ngắn và người ta không bao giờ biết được liệu người ta có thấy mặt trời lần nữa ngày mai không. Tôi không định rời khỏi cánh cửa này chừng nào thầy chưa giới thiệu tôi với cõi bên kia."

Thầy nói, "Mọi lúc này ta đã hi vọng rằng một ngày nào đó ông sẽ hỏi - và ngày đó đã tới. Khi vứt mọi kim cương giá trị này là đã lau sạch tâm trí ông khỏi níu bám. Ông đã sẵn sàng có nếm trải cái gì đó mà không phải là vật chất."

Từ "Thiền: Set Kim cuong"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập