Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Cách nhìn cuộc sống Thiền sư Đan Hà Thiên Nhiên
 
 
Cách nhìn cuộc sống

Thiền sư Đan Hà Thiên Nhiên

 
Đan Hà Thiên Nhiên dừng qua đêm trong một ngôi chùa. Trời lạnh đến mức ông ấy phải tạo ra lửa từ một trong các pho tượng Phật bằng gỗ. Sáng hôm sau khi ông ấy bị các sư trong chùa đánh, Đan Hà đã giải thích rằng ông ấy đã đốt pho tượng đó để ông ấy có thể lấy được xương Phật.
“Làm sao tượng gỗ có xương được?” một sư hỏi Đan Hà Thiên Nhiên.
“Thế thì tại sao các ông đánh tôi?” Đan Hà đáp.
 
Chỉ người của sáng suốt mênh mông, chỉ người biết tới phật tính của mình, có thể đốt tượng Phật trong đêm. Đêm lạnh thế, phật thực đang phải chịu lạnh thấu, và phật giả được lên ngôi, cho nên ông ấy lấy một trong các pho tượng - nó là tượng gỗ - và ông ấy đốt nó và hoàn toàn hạnh phúc.
Vào buổi sáng, khi các sư của ngôi chùa ấy thấy rằng ông ấy đã đốt một pho tượng Phật, hiển nhiên họ rất giận, “Ông là loại người gì vậy? Chúng tôi tưởng ông là Thiền sư, và ông đã phá huỷ một trong những Phật giá trị nhất của chúng tôi. Chủ định là gì?”
Ông ấy nói, “Đêm lạnh thấu xương.” Ông ấy đơn giản chỉ cho các sư đó, “Các ông đã quên mất bản tính phật của các ông và các ông đang tôn thờ những bức tượng do con người làm nên. Chư Phật đang tôn thờ tượng gỗ hay tượng đá, đá cẩm thạch - điều này là ngớ ngẩn! Các ông đang chịu khổ từ loại ngủ tâm linh gì vậy? Các ông đã hoàn toàn quên mất các ông là ai rồi sao?”
Cho nên ông ấy nói, “Đêm lạnh thế, và phật đang cảm thấy quá lạnh. Phật giả đang ngồi kia. Tôi đốt pho tượng này; nó chỉ là gỗ.” Để làm cho điều đó hoàn toàn rõ ràng, ông ấy nói, “Tôi đang cố tìm xương Phật.”
Trong thế giới của Phật, xương của vị phật được gọi là xá lị, hoa. Khi vị phật đã thức tỉnh, ngay cả xương của người đó không còn là xương nữa, cho nên chúng không được nói tới là xương, chúng được nói tới là hoa, xá lị. Dần dần, dần dần điều đó đã trở nên lan rộng ở Ấn Độ rằng bây giờ xương của mọi người, khi ai đó chết...
Tại Ấn Độ thân xác phải được thiêu trên dàn hoả thiêu, và vào ngày thứ ba, khi ngọn lửa đã hoàn toàn nguội lạnh hẳn và thân thể hoàn toàn cháy hết, thì người thân và bạn bè tới nơi thiêu để thu thập “hoa-xá lị”. Đó là cách diễn đạt. Họ đang thu thập xương. Những xương đó phải được rải lên sông hay vào đại dương để nghỉ ngơi vĩnh hằng - nhưng người ta không gọi đó là xương.
Lần đầu tiên đó chính xương của Phật đã được nói tới là hoa (xá lị). Làm sao bạn có thể nói xương của Phật Gautam chỉ là xương? Trong thân thể đó một người đã thức tỉnh cao nhất đã sống; trong thân thể đó sự huy hoàng đã rạng ngời, phúc lạc nảy sinh từ không đâu Chính bởi vì điều này mà Phật đã nói, “Chính thân thể này là phật, và chính đất này là thiên đường hoa sen.”
Khi bạn biết tới hư không của bạn, nó rạng ngời. Ngay cả xương của bạn, mắt bạn, da bạn, mọi thứ mang vẻ duyên dáng mới, cao quí mới, uy nghi mới. Lời của bạn trở thành vàng, im lặng của bạn trở thành quí giá thế - bài ca không âm thanh. Ngay cả khi phật bước đi, thân thể ông ấy đang diễn đạt phật tính của ông ấy. Nếu phật nhìn vào mắt bạn, mắt ông ấy đang diễn tả chân lí tối thượng. Dù ông ấy nói điều gì hay không, ông ấy liên tục phát toả năng lượng nào đó khắp quanh ông ấy. Ông ấy là người toả sáng, việc toả sáng của phúc lạc tối thượng.
Cho nên một cách tự nhiên, nếu một người như Phật Gautam trở nên chứng ngộ khi ông ấy bốn mươi hai tuổi, và đã sống thêm bốn mươi năm sau đó - trong bốn mươi năm liên tục Phật đã ở bên trong những xương và thịt và da này - làm sao có khả năng rằng tất cả những xương và da đó sẽ không bị tác động bởi việc biến đổi mênh mông này được? Do đó cách diễn đạt này tới, “hoa-xá lị”.
Người đã dịch điều đó đã quên mất điều này. Ông ấy đơn giản nói rằng Đan Hà Thiên Nhiên nói, “Tôi phải đốt pho tượng để cho tôi có thể lấy được xương của Phật Gautam” - không phải hoa. Nhưng mọi thứ thay đổi với việc thay đổi tâm thức của bạn. Mọi thứ trở nên cực kì đẹp.
Điều này chỉ để khơi gợi những sư kia để cho họ bị dồn vào góc. Ngay lập tức, vị cao tăng của ngôi chùa phải đã nói, “Làm sao tượng gỗ có xương được?” Làm sao tượng gỗ có hoa được?
Đan Hà đã nêu ra quan điểm của ông ấy. Ông ấy đang nói rằng tượng gỗ không phải là phật; nó thậm chí không có xương, nó thậm chí không có hoa của Phật. Nó đơn giản là gỗ, được đẽo gọt theo hình dáng nào đó. Bạn đã tạo hình dáng cho gỗ, nhưng bạn không thể làm cho nó thành phật được.
Một khi các sư đã bị dồn vào góc, Đan Hà nói, “Thế thì tại sao các ông đánh tôi?” Thế thì tại sao các ông giận tôi?
Có nhiều phiên bản của chuyện này. Một bản mà tôi thích - và tôi không biết liệu nó có trong kinh sách hay không - tôi không biết tôi có được nó từ đâu, nhưng tôi tuyệt đối chắc chắn rằng đó là bản đúng.
Không phải là đến sáng người ta mới tìm ra Đan Hà Thiên Nhiên, lúc đó là nửa đêm khi các tu sĩ thấy lửa cháy trong chùa, bởi vì họ ngủ trong chùa. Vị cao tăng đã chạy tới: “Ông điên hay cái gì thế? Ông làm gì vậy? Ông đã đốt một trong những Phật quí nhất của tôi.”
Thế rồi Đan Hà cầm lấy thiền trượng - và Phật đã gần bị cháy hết - và ông ấy bắt đầu tìm hoa bằng thiền trượng trong đám tro của Phật. Vị cao tăng nói, “Ông làm gì vậy?”
Ông ấy nói, “Tôi đang tìm hoa của Phật. Tôi nghe nói rằng Phật có xương, và những xương đó biến thành xá lị. Tôi đang tìm các hoa đó.”
Vị cao tăng cười khanh khách. Ông ta nói, “Ông chắc chắn là điên rồi. Nó chỉ là tượng gỗ, nó không phải là phật!”
Và Đan Hà Thiên Nhiên nói, “Thế à! Té ra nó không phải là Phật! Mà đêm thì vẫn còn dài và rất lạnh, và ông có nhiều tượng gỗ thế; đem thêm một hai pho tượng nữa đi.”
Vị cao tăng nói, “Ông là kẻ rất nguy hiểm! Ta không thể cho phép ông ở trong chùa được.” Và ông ta tống Đan Hà ra khỏi chùa ngay nửa đêm.
Đấy là lúc mùa đông lạnh lẽo, lạng băng giá, và Đan Hà Thiên Nhiên nói, “Ông làm gì vậy? Ông là cao tăng với tôi, và ông tống tôi ra ngoài. Chỉ để giữ cho các bức tượng gỗ của ông được an toàn, ông đang tống vị phật ra ngoài đấy!”
Nhưng cao tăng không chịu nghe, ông ấy đẩy ông này ra ngoài và đóng cửa lại.
Và vào buổi sáng khi ông ấy mở cửa ra, Đan Hà Thiên Nhiên đang ngồi bên đường cạnh cột mốc. Ông ấy đã nhặt vài bông hoa dại, và ông ấy đặt những bông hoa dại đó lên cột mốc, và ông ấy ngồi đó lẩm nhẩm câu mật chú hay mà các đệ tử của Phật thường nhẩm trước Phật: Buddham sharanam gauchchami - tôi đi theo chân phật; Sangham sharanam gauchchami - tôi đi theo chân những người thuộc tâm xã của những người đã thức tỉnh; Dhammam sharanam gauchchami - tôi đi theo chân của chân lí tối thượng.
Tu sĩ nói, “Nghe đây, ông đã đốt Phật của ta - đó là hành động điên khùng. Bây giờ ông đang làm một hành vi thậm chí còn điên hơn. Đây là cột mốc, không phải là Phật, và ông đã đặt hoa lên nó, và ông đang theo chân cột mốc này!”
Đan Hà Thiên Nhiên nói, “Cũng vậy thôi, chỉ là cái cớ. Ông có tượng gỗ làm cái cớ, tôi có tảng đá này. Ẩn bên trong nó có một Phật đá. Nếu thợ điêu khắc nào đó đẽo gọt đi tất cả những mẩu không cần thiết, Phật sẽ xuất hiện. Bất kì cớ nào đều được. Ta đã đốt một trong những cái cớ của ông và ông đã giận thế. Cái này là hệt như tượng gỗ của ông vậy; và hòn đá này cũng không có xương Phật.”
“Ta đơn giản muốn, trong buổi sáng sớm mặt trời lên, với làn gió thoảng tuyệt diệu này, và hương hoa thơm ngát khắp xung quanh, và chim chóc ríu rít tạo ra âm thanh vui nhộn của chúng... Ta phải biểu lộ lòng biết ơn của ta với người là cội nguồn của gia đình ta. Không có ông ấy, có lẽ, đã không có nhiều người chứng ngộ thế.
“Phật Gautam đã bắt đầu một chương mới trong tâm thức nhân loại. Hiển nhiên, ta đi theo chân ông ấy, và ta đi theo chân lí mà ông ấy đã hiển lộ ra, và ta đi theo chân của những người đã trở nên chứng ngộ bởi việc chia sẻ chứng ngộ của ông ấy. Ta chắc đã không là ánh sáng mà ta đang thế bây giờ nếu Phật đã không truyền trao cho Mahakashyapa cái mà không thể được nói lên trong bông sen. Ta đang bầy tỏ lòng biết ơn của ta với con người vĩ đại đó trong lịch sử nhân loại, người đã vượt lên trên tâm trí.”
Chuyện này, tôi biết, là chuyện đúng. Nếu bạn không tìm thấy nó trong kinh sách, sửa lại kinh sách đi. Bất kì khi nào bạn thấy những kinh sách đó, sửa chúng, bởi vì chúng không biểu lộ đích xác cách tiếp cận của Đan Hà Thiên Nhiên; chúng rất nghèo nàn. Tôi yêu giầu có - và giầu có thực sự tới từ nhận biết của bạn, tâm thức của bạn.
Theo cách này, Đan Hà Thiên Nhiên đang cố làm cho tất cả những tu sĩ và sư kia nhận biết: “Các ông đang làm gì? Các ông đã quên mất cái thực, và các ông đang tôn thờ tượng. Bất kì hòn đá nào đều có tác dụng, bởi vì trong mọi hòn đá Phật được ẩn bên trong.”
 
Từ "Cương lĩnh Thiền"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập