Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Cách nhìn cuộc sống Bảo vệ chống lại rung động tiêu cực
 
 
Cách nhìn cuộc sống

Bảo vệ chống lại rung động tiêu cực

ONLINE CLASS REGISTRATION | **Moon Intuit **

 

Một thiền nhân mong manh, thụ động, mở và cảm nhận, cảm thấy rằng với những tính cách này anh ta khổ do ảnh hưởng của những rung động phi thiền, tiêu cực và căng thẳng quanh anh ta. Xin thầy giải thích làm sao anh ta có thể gìn giữ hồn mong manh của anh ta khỏi những rung động có hại.

 

Nếu bạn thực sự mong manh, không cái gì là tiêu cực với bạn - vì tiêu cực là diễn giải của bạn. Không cái gì là có hại cho bạn - vì cái hại là diễn giải của bạn. Nếu bạn thực sự mở, thế thì không cái gì có thể làm hại bạn, không cái gì có thể được cảm thấy là hại. Bạn cảm thấy cái gì đó là tiêu cực và cái gì đó là có hại vì bạn kháng cự lại, vì bạn chống lại nó, vì không có chấp nhận nó. Điều này phải được hiểu sâu.

Kẻ thù tồn tại ở đó vì bạn đang bảo vệ bản thân bạn khỏi người đó. Kẻ thù có đó vì bạn không mở. Nếu bạn mở, thế thì toàn thể sự tồn tại là thân thiện; nó không thể khác được. Thực sự, bạn thậm chí sẽ không cảm thấy nó là thân thiện - nó đơn giản thân thiện. Không có việc cảm ngay cả rằng nó là thân thiện, vì việc cảm đó chỉ có thể tồn tại cùng với cảm giác ngược lại về thù địch.

Để tôi diễn đạt nó theo cách này: nếu bạn mong manh, điều đó ngụ ý bạn sẵn sàng sống trong bất an ninh. Sâu bên dưới nó ngụ ý bạn sẵn sàng ngay cả chết. Bạn sẽ không kháng cự, bạn sẽ không đối lập, bạn sẽ không ngăn cản. Nếu chết tới, sẽ không có kháng cự. Bạn sẽ đơn giản cho phép nó xảy ra. Bạn chấp nhận sự tồn tại trong tính toàn bộ của nó. Thế thì làm sao bạn có thể cảm thấy nó như là chết được?

Nếu bạn phủ nhận, thế thì bạn có thể cảm thấy nó là kẻ thù. Nếu bạn không phủ nhận, làm sao bạn có thể cảm thấy nó là kẻ thù được? Kẻ thù được tạo ra bởi phủ nhận của bạn. Chết không thể làm hại bạn được, vì hại là diễn giải của bạn. Bây giờ không ai có thể làm hại bạn được; điều đó đã trở thành không thể được.

Đây là bí mật của giáo huấn Đạo. Giáo huấn cơ bản của Lão Tử là thế này: nếu bạn chấp nhận, toàn thể sự tồn tại là cùng với bạn. Nó không thể khác được. Nếu bạn phủ nhận, bạn tạo ra kẻ thù. Bạn càng phủ nhận, bạn càng bảo vệ, kẻ thù càng được tạo ra. Kẻ thù là sáng tạo của bạn. Chúng không có đó bên ngoài; chúng tồn tại trong diễn giải của bạn.

Một khi bạn có thể hiểu điều này, thế thì câu hỏi này không bao giờ có thể nảy sinh. Bạn không thể nói, `Tôi có tính thiền, tôi mong manh, mở. Cho nên làm sao tôi phòng thủ được bản thân tôi chống lại những rung động tiêu cực quanh tôi?' Không cái gì có thể là tiêu cực bây giờ. Tiêu cực nghĩa là gì? Tiêu cực nghĩa là cái bạn muốn phủ nhận, cái bạn không chấp nhận, cái bạn nghĩ là có hại. Thế thì bạn không mở, thế thì bạn không trong trạng thái thiền.

Câu hỏi này nảy sinh chỉ theo trí tuệ, đây không phải là câu hỏi được cảm thấy. Bạn đã không nếm trải thiền, bạn đã không biết nó. Bạn đơn giản suy nghĩ, và suy nghĩ đó chính là giả định. Bạn giả định, `Nếu tôi thiền và trở nên mở, thế thì tôi sẽ trong bất an ninh. Các rung động tiêu cực sẽ đi vào trong tôi và chúng sẽ có hại. Thế thì làm sao tôi phòng thủ được bản thân tôi? Đây là câu hỏi giả định. Đừng mang câu hỏi giả định tới tôi. Chúng là vô tích sự, không liên quan.

Thiền, trở nên mở, và thế thì bạn sẽ không bao giờ mang câu hỏi này tới tôi, vì trong chính việc mở, cái tiêu cực sẽ biến mất. Thế thì không cái gì là tiêu cực. Và nếu bạn nghĩ rằng cái gì đó là tiêu cực, bạn không thể trở nên mở được. Chính nỗi sợ về cái tiêu cực sẽ tạo ra việc đóng. Bạn sẽ bị đóng lại; bạn không thể mở được. Chính nỗi sợ rằng cái gì đó có thể gây hại cho bạn... làm sao bạn có thể trở nên mong manh được? Đó là lí do tại sao tôi nhấn mạnh sự kiện rằng chừng nào sợ chết chưa biến mất khỏi bạn, bạn không thể trở nên mong manh, bạn không thể là mở được. Bạn sẽ còn bị đóng trong tâm trí riêng của bạn, trong việc cầm tù riêng của bạn.

Nhưng bạn có thể liên tục giả định mọi thứ, và bất kì cái gì bạn giả định đều sẽ sai, vì tâm trí không thể biết được bất kì cái gì về thiền, nó không thể xuyên vào được cõi đó. Khi nó dừng lại hoàn toàn, thiền xảy ra. Cho nên bạn không thể giả định bất kì cái gì, bạn không thể nghĩ được về nó. Hoặc bạn biết nó, hoặc bạn không biết nó - bạn không thể nghĩ về nó.

Là mở đi - và trong chính việc mở của bản thân bạn, mọi cái là tiêu cực trong sự tồn tại biến mất. Thế thì ngay cả chết không là tiêu cực. Không cái gì là tiêu cực. Sợ của bạn tạo ra tính tiêu cực. Sâu bên dưới bạn sợ; vì sợ đó bạn tạo ra các biện pháp an toàn. Chống lại những biện pháp an toàn đó, kẻ thù tồn tại.

Nhìn vào sự kiện này - rằng bạn tạo ra kẻ thù. Sự tồn tại không thù địch với bạn. Làm sao nó có thể vậy được? Bạn thuộc vào nó, bạn chỉ là một phần của nó, một phần hữu cơ. Làm sao sự tồn tại có thể thù địch với bạn được? Bạn là sự tồn tại. Bạn không tách rời; không có kẽ hở giữa bạn và sự tồn tại.

Bất kì khi nào bạn cảm thấy rằng cái tiêu cực, cái chết, kẻ thù, cái ghét có đó, và nếu bạn mở, không phòng thủ, sự tồn tại sẽ phá huỷ bạn, bạn cảm thấy rằng bạn phải phòng thủ cho bản thân bạn. Và không chỉ phòng thủ - vì cách tốt nhất để phòng thủ là có tính công kích, là tấn công. Bạn không thể đơn giản phòng thủ. Khi bạn cảm thấy rằng bạn phải phòng thủ bản thân bạn, bạn trở thành có tính tấn công, vì tấn công, có tính công kích, là cách tốt nhất để phòng thủ bản thân bạn.

Nỗi sợ tạo ra kẻ thù, và thế thì kẻ thù tạo ra phòng thủ, và thế thì phòng thủ tạo ra tấn công. Bạn trở thành bạo hành. Bạn thường xuyên cảnh giác. Bạn chống lại mọi người. Điểm này phải được hiểu: rằng nếu bạn trong sợ, bạn chống lại mọi người. Mức độ có thể khác, nhưng thế thì kẻ thù của bạn và bạn của bạn cả hai đều là kẻ thù của bạn. Bạn có tính chất thù ít hơn một chút, có vậy thôi. Thế thì chồng bạn hay vợ bạn cũng là kẻ thù của bạn. Bạn đã làm ra việc thu xếp, có vậy thôi. Bạn đã trở nên được điều chỉnh. Hay có thể là cả hai bạn có kẻ thù chung và lớn hơn, và chống lại kẻ thù chung và lớn hơn đó, cả hai bạn đã trở nên được gắn lại, cả hai bạn đã trở thành một bên, nhưng sự thù địch có đó.

Nếu bạn đóng, toàn thể sự tồn tại là thù địch với bạn. Không phải nó là vậy đâu. Với bạn dường như là nó là thù địch. Khi bạn mở, toàn thể sự tồn tại đã trở thành bạn của bạn. Bây giờ, khi bạn đóng, ngay cả người bạn là kẻ thù. Điều đó không thể khác được. Sâu bên dưới bạn sợ người bạn của bạn nữa.

Đâu đó, Henry Thoreau hay ai đó khác đã viết rằng ông ấy cầu nguyện Thượng đế, `Tôi sẽ chăm nom cho kẻ thù của tôi, nhưng ngài chăm nom cho tôi khỏi bạn bè của tôi. Tôi sẽ tranh đấu với kẻ thù của tôi, nhưng xin bảo vệ tôi khỏi những người bạn của tôi.'

Chỉ trên bề mặt là tình bạn; sâu bên dưới là thù địch. Tình bạn của bạn có thể chỉ là mẽ ngoài để che giấu kẻ thù. Nếu bạn đóng bạn có thể tạo ra chỉ thù, vì khi bạn mở chỉ thế thì bạn được lộ ra. Khi bạn mở toàn bộ với ai đó, tình bạn đã xảy ra. Nó không thể xảy ra theo bất kì cách nào khác.

Làm sao bạn có thể yêu được khi bạn đóng? Bạn sống trong nhà tù của bạn, tôi sống trong nhà tù của tôi, và bất kì khi nào chúng ta gặp gỡ, chỉ các bức tường nhà tù chạm nhau và chúng ta ẩn kín đằng sau. Chúng ta đi vào trong bao nang của chúng ta: các bao nang chạm nhau, thân thể chạm nhau, nhưng sâu bên dưới chúng ta vẫn còn bị cô lập.

Ngay cả khi làm tình, khi các thân thể bạn đã đi vào trong nhau, các bạn đã không đi vào. Chỉ thân thể gặp gỡ; các bạn vẫn còn trong bao nang của các bạn, trong ô của các bạn. Các bạn chỉ lừa bản thân mình rằng có giao cảm. Ngay cả trong dục, điều là mối quan hệ sâu nhất, giao cảm không có. Nó không thể xảy ra được vì bạn đóng. Yêu đã trở thành điều không thể được. Và đây là lí do - bạn sợ.

 

Cho nên đừng hỏi câu hỏi như vậy; đừng mang tới những câu hỏi giả. Nếu bạn đã biết tính mở, bạn không thể cảm thấy rằng cái gì đó có thể là hại cho bạn. Bây giờ không cái gì là hại. Đó là lí do tại sao tôi nói ngay cả chết là phúc lành. Cách tiếp cận của bạn đã trở thành khác. Bây giờ dù bạn nhìn bất kì chỗ nào, bạn nhìn với tâm mở - tâm mở đó làm thay đổi phẩm chất của mọi thứ. Và bạn không thể cảm thấy rằng cái gì đó sẽ là có hại; bạn không thể hỏi làm sao phòng thủ - không có nhu cầu. Nhu cầu nảy sinh vì bạn đóng.

Nhưng bạn có thể tiếp tục các câu hỏi giả định. Mọi người tới tôi và họ nói, `Được, nếu chúng ta đã nhận ra Thượng đế, thế thì cái gì nữa?' Họ bắt đầu với câu hỏi - nếu? Không có các cái `nếu'. Trong sự tồn tại bạn không thể nêu ra những câu hỏi như vậy. Chúng là ngớ ngẩn, ngu xuẩn, vì bạn không biết bạn đang nói gì. `Nếu tôi đã nhận ra Thượng đế, thế thì cái gì nữa?'

Cái `thế thì cái gì nữa?' không bao giờ nảy sinh, vì với việc nhận ra, bạn không còn nữa, chỉ Thượng đế hiện hữu. Và với việc nhận ra, không có tương lai, chỉ có hiện tại. Và với việc nhận ra, không có lo nghĩ, vì bạn đã trở thành một với sự tồn tại. Cho nên câu hỏi `thế thì cái gì nữa?' không bao giờ nảy sinh. Câu hỏi này nảy sinh vì tâm trí thường xuyên lo nghĩ, thường xuyên cố gắng, thường xuyên suy nghĩ về tương lai.

 

Từ "Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3, Ch.54"