Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Cách nhìn cuộc sống Tìm nguyên nhân trong bản thân bạn  
 
 
Cách nhìn cuộc sống

Tìm nguyên nhân trong bản thân bạn  

 

TIMELESS TENNIS: Tennis Topic of the Day: Thoughts Create Reality

"Mật tông nói không vật lộn hay bơi, nhưng buông bỏ và nổi trong sông cuộc sống. Nhưng kinh nghiệm chỉ ra rằng cuộc sống của thành thị hiện đại với tốc độ và công nghệ nặng thường xuyên tạo ra căng thẳng và ráng sức về mặt vật lí và tinh thần. Thái độ của mật tông sẽ thế nào về điều đó? Chẳng phải là tốt để tránh những ráng sức không cần thiết sao?"

 

Cuộc sống bao giờ cũng như vậy, dù hiện đại hay nguyên thuỷ. Căng thẳng có đó, lo âu có đó. Đối thể thay đổi, nhưng con người vẫn còn là cùng người như vậy. Hai nghìn năm trước bạn đã lái xe bò kéo; bây giờ bạn lái xe hơi - nhưng người lái xe vẫn là người đó. Xe bò kéo đã thay đổi - nhiều thứ bây giờ là khác, bạn đang lái xe hơi - nhưng người lái xe vẫn còn là người lái xe. Anh ta đã lo âu về chiếc xe, căng thẳng về chiếc xe; bây giờ bạn căng thẳng và lo âu về xe hơi của bạn. Đối thể thay đổi, nhưng tâm trí vẫn còn như vậy.

Cho nên đừng nghĩ rằng vì cuộc sống hiện đại mà bạn lo âu nhiều thế. Đó là vì bạn thôi, không vì cuộc sống hiện đại, và bạn sẽ trong lo âu ở bất kì chỗ nào, trong bất kì kiểu văn minh nào. Đi về làng quê trong vài ngày - hai hay ba ngày - và bạn sẽ cảm thấy thoải mái một chốc vì ngay cả bệnh tật cũng cần sự điều chỉnh lại. Nhưng trong vòng ba ngày bạn sẽ được điều chỉnh với làng quê, và thế rồi lo âu sẽ bắt đầu tới, bối rối sẽ lại được cảm thấy lần nữa. Bây giờ nguyên nhân sẽ không là như cũ, nhưng bạn vẫn là như cũ.

Đôi khi chuyện xảy ra là bạn có thể bị rối loạn vì giao thông và tiếng ồn thành thị, và bạn có thể nói rằng bạn không thể ngủ được ban đêm vì có nhiều giao thông và tiếng ồn thế. Thế thì đi về làng quê, và bạn sẽ không có khả năng ngủ được vì không có giao thông và không có tiếng ồn. Bạn sẽ phải quay lại vì làng quê có vẻ chết, buồn tẻ - vì không có sự sống.

Mọi người liên tục báo cáo những cảm giác như vậy cho tôi. Tôi bảo một người bạn đi lên Kashmir, lên Pahalgam. Anh ấy quay về và nói rằng cuộc sống là buồn tẻ ở đó, rằng không có cuộc sống. Bạn có thể tận hưởng một hay hai ngày thung lũng và đỉnh núi, và thế rồi người ta phát chán. Anh ấy đã từng nói với tôi ở đây rằng cuộc sống thành thị đang làm anh ta thần kinh, và bây giờ anh ta nói rằng những núi đó đã gây chán và anh ta bắt đầu khao khát quay về nhà.

Bạn là vấn đề; Kashmir sẽ chẳng giúp ích gì. Không phải là Bombay quấy rối bạn hay London hay New York; chính là bạn đấy! Và không phải London đã tạo ra bạn: bạn đã tạo ra London. Không phải là giao thông và tiếng ồn và xô đẩy điên khùng: bạn đã tạo ra điều này - bạn và những người khác như bạn. Nhìn mà xem! Nguyên nhân là ở bên trong bạn. Không phải là bạn căng thẳng là vì tiếng ồn đâu. Tiếng ồn có đó bởi vì bạn căng thẳng, và bạn không thể sống mà không có nó. Đó là lí do tại sao nó có đó. Bạn cần nó, bạn không thể sống thiếu nó. Và ở làng quê mọi người khổ. Họ muốn tới Bombay hay tới New York hay tới London, và khoảnh khắc họ có cơ hội họ chạy ngay. Và tôi đã từng nghe nói về những người liên tục nói về cuộc sống làng quê đẹp đẽ, nhưng họ không bao giờ tới sống ở đó. Họ không bao giờ đi tới sống ở đó, họ đơn giản nói về nó.

Ai ngăn cản bạn? Sao không đi? Đi vào rừng - ai ngăn cản bạn? Bạn sẽ không thích nó, bạn không thể thích nó được. Ngay bây giờ bạn sẽ thích nó trong vài ngày vì đó là thay đổi, và thế rồi sao? Thế rồi bạn sẽ phát chán. Bạn sẽ thấy nó buồn tẻ, và bạn sẽ muốn trốn khỏi chỗ đó.

Cuộc sống thành thị này được tạo ra bởi tâm trí điên khùng của bạn. Bạn không trở thành điên vì những thành thị này; những thành thị này được xây dựng vì tâm trí điên của bạn. Chúng được xây dựng cho bạn và bởi bạn, và chúng tồn tại cho bạn. Và chừng nào tâm trí điên này chưa thay đổi, những thành thị này không thể biến mất, chúng sẽ phải còn lại. Chúng là sản phẩm phụ của bạn.

Nhớ một điều: bất kì khi nào bạn cảm thấy cái gì đó sai, trước hết tìm nguyên nhân trong bản thân bạn. Đừng đi bất kì đâu. Trong một trăm lần, chín mươi chín lần bạn sẽ thấy nguyên nhân ở bên trong bản thân bạn. Và nếu bạn thấy nguyên nhân ở bên trong bạn, chín mươi chín trong một trăm lần, nguyên nhân thứ một trăm sẽ tự nó biến mất.

Bạn là nguyên nhân cho bất kì cái gì đang xảy ra cho bạn. Bạn là nguyên nhân, và thế giới chỉ là chiếc gương. Nhưng tìm nguyên nhân ở đâu đó khác bao giờ cũng có tính an ủi. Thế thì bạn không bao giờ cảm thấy mặc cảm, bạn không bao giờ cảm thấy tự kết án. Bạn bao giờ cũng chỉ ra rằng đây là nguyên nhân, và chừng nào nguyên nhân này chưa thay đổi, "Làm sao mình có thể thay đổi được?" Bạn có thể trốn vào trong nó; đây là thủ đoạn. Cho nên tâm trí bạn bao giờ cũng liên tục phóng chiếu nguyên nhân ở đâu đó khác. Vợ bị rối vì chồng; mẹ bị rối vì con; con bị rối vì bố. Mọi người bị rối vì ai đó khác, và mọi người bao giờ cũng nghĩ rằng nguyên nhân tồn tại bên ngoài.

Mulla Nasruddin đi xuống phố. Lúc đó là buổi tối, và bóng tối đã phủ xuống. Đột nhiên anh ta trở nên nhận biết rằng phố vắng ngắt không giao thông, và anh ta trở nên sợ. Một nhóm người đang đi tới anh ta, và anh ta đã đọc về dacoits, kẻ cướp, kẻ sát nhân. Thế là anh ta tạo ra sợ, anh ta bắt đầu run. Anh ta nghĩ, anh ta phóng chiếu, rằng bây giờ những kẻ sát nhân và dacoits đang tới, và họ nhất định giết anh ta, cho nên làm sao trốn khỏi họ? Anh ta nhìn khắp xung quanh.

Có một nghĩa địa, cho nên anh ta nhảy qua tường nghĩa địa. Có một nấm mồ đào sẵn cho ai đó, cho nên anh ta nghĩ rằng điều chắc tốt là làm người chết trong nấm mồ này. Họ sẽ cảm thấy rằng anh ta chết, cho nên sẽ không có nhu cầu gì để giết anh ta.

Thế là Mulla nằm xuống. Nhóm này chính là đám rước dâu, nhưng họ thấy người này run và nhảy. Thế rồi họ trở nên sợ và tự hỏi có chuyện gì và người này là ai. Họ nghĩ, "Anh ta dường như là kẻ ác nào đó. Anh ta ẩn nấp ở đó." Thế là cả đám rước dừng lại, và họ nhảy qua tường. Mulla trở nên sợ hơn. Bây giờ họ tới gần và họ hỏi, "Anh làm gì ở đây? Sao anh ở đây trong nấm mồ này?"

Thế là Mulla nói, "Các ông hỏi câu hỏi rất khó. Tôi ở đây bởi vì các ông và các ông ở đây bởi vì tôi."

Và điều này đang xảy ra ở mọi nơi. Bạn bị rối vì ai đó khác; người đó bị rối vì bạn. Và bạn chỉ tạo ra mọi thứ quanh bạn, phóng chiếu, và thế rồi trở nên sợ, hoảng hốt, và làm nỗ lực để phòng thủ. Và thế rồi có khổ và thất vọng và xung đột và chán nản và tranh đấu.

Toàn thể sự việc này là ngu xuẩn, và nó sẽ vẫn còn chừng nào bạn chưa thay đổi thái độ của bạn. Và bao giờ cũng cố trước hết tìm ra nguyên nhân bên trong bạn. Làm sao tiếng ồn giao thông có thể làm rối bạn được? Làm sao? Nếu bạn chống lại nó, nó sẽ gây rối. Nếu bạn có thái độ rằng nó quấy rối, nó sẽ quấy rối. Nhưng nếu bạn chấp nhận nó, nếu bạn cho phép nó xảy ra mà không có bất kì phản ứng nào, thế thì bạn thậm chí có thể bắt đầu tận hưởng nó. Nó có giai điệu riêng của nó, âm nhạc riêng của nó. Bạn đã không nghe nó, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không có âm nhạc riêng của nó. Một ngày nào đó quên bản thân bạn đi và lắng nghe tiếng ồn giao thông. Chỉ nghe, và đừng mang thái độ của bạn rằng điều này đang gây rối, rằng điều này là không tốt. Đừng mang thái độ của bạn vào, chỉ lắng nghe giai điệu! Lúc đầu nó sẽ có vẻ hỗn độn. Điều đó nữa cũng là vì tâm trí. Nếu bạn thảnh thơi toàn bộ, sớm hay muộn mọi thứ sẽ khớp vào trong một toàn thể hài hoà và ngay cả tiếng ồn giao thông sẽ trở thành âm nhạc. Bạn có thể tận hưởng nó và bạn có thể nhảy múa theo giai điệu của nó. Điều đó tuỳ ở bạn.

Không cái gì gây rối chừng nào bạn còn nghĩ rằng nó không gây rối. Chẳng hạn tôi sẽ kể cho bạn rằng nhiều thứ đã gây lúng túng cho nhân loại vì đã có quan niệm nào đó rằng chúng gây lúng túng. Khi quan niệm thay đổi mọi thứ vẫn còn như vậy, nhưng chúng không gây lúng túng. Chẳng hạn, thủ dâm đã gây lúng túng cho toàn thế giới. Mới nửa thế kỉ trước đây, toàn thế giới đã bị lúng túng bởi thủ dâm. Mọi thầy giáo, mọi người bố, mọi người mẹ đều bị lúng túng, và mọi trẻ em đã bị lúng túng. Và dầu vậy trong một thế giới dốt nát, lớn hơn, lúng túng này vẫn còn lại. Và thế rồi các nhà sinh lí học và tâm lí học khám phá ra rằng thủ dâm không thể gây lúng túng cho bất kì người nào; nó là tự nhiên, và không cái gì sai với nó. Tuyệt đối không có gì sai với nó, nhưng giáo lí cũ đã là nếu bạn trở nên điên, đó là vì thủ dâm.

Mọi thứ đã bị áp đặt, bị thu về thủ dâm. Và ít hay nhiều mọi đứa trẻ đều làm điều đó, mọi con trai đều làm điều đó, cho nên mọi con trai đều sợ. Nó đã làm điều đó, và nó sợ rằng bây giờ nó sẽ bị điên, thấp kém, khùng, dở hơi, ốm, và đời nó sẽ bị phí hoài. Nhưng nó không thể cưỡng lại được. Nó phải làm điều đó, và những ý tưởng này đã đi vào trong tâm trí và có tác động. Chúng đã tác động tới nó, và nhiều người đã phát điên, nhiều người vẫn còn thấp kém, nhiều người vẫn còn ngu si vì nó, và điều đó chẳng có quan hệ chút nào.

Khoa học hiện đại, nghiên cứu hiện đại nói rằng thay vì thế nó là lành mạnh. Y học nói rằng nó là tốt vì con trai vào độ tuổi mười ba hay mười bốn hay con gái mười hai hay mười ba trở nên chín muồi về dục. Nếu tự nhiên mà được phép, chúng đáng phải được làm hôn nhân ngay. Chúng đã sẵn sàng cho sinh sản, nhưng văn minh cần thiết buộc rằng chúng sẽ phải vẫn còn chưa làm hôn nhân trong ít nhất mười năm hay thậm chí hơn. Nhưng y học nói rằng mười bốn tới hai mươi tuổi, sáu năm này, là có năng lực dục nhiều nhất. Con trai không bao giờ có năng lực lần nữa như thế như anh ta vậy. Năng lượng này sôi lên; toàn thân sẵn sàng bùng phát vào trong dục. Nhưng xã hội nói không, năng lượng này phải không được phép di chuyển. Tuy nhiên, năng lượng này đang di chuyển và đứa trẻ không thể làm được gì, và bất kì cái gì nó sẽ làm đều sẽ có tác động vì triết lí quanh nó. Nó sẽ cảm thấy nó đang làm cái gì đó sai, nó sẽ cảm thấy mặc cảm, và mặc cảm đó sẽ đi theo như cái bóng. Và nhiều bệnh sẽ xảy ra vì ý tưởng này, không phải bởi hành động này.

Y học nói rằng thủ dâm là lành mạnh vì nó được làm nhẹ bớt năng lượng không cần thiết. Bằng không năng lượng không cần thiết đó sẽ tạo ra vấn đề, cho nên điều đó là lành mạnh. Bây giờ, đặc biệt ở Mĩ và Anh và các nước phương Tây đã phát triển, mọi người biết nhiều hơn về sinh lí học, thủ dâm đang được phổ biến. Bây giờ có các phim về cách thủ dâm để chiếu cho trẻ em, và mọi thầy giáo sớm hay muộn sẽ dạy về cách thủ dâm đúng. Họ nói điều đó là lành mạnh, và bây giờ những người nghĩ nó là lành mạnh cảm thấy rất lành mạnh về nó.

Tôi không nghĩ nó là cả hai - nó không là lành mạnh cũng không là không lành mạnh. Ý tưởng này là việc này. Nếu nó là lành mạnh và quan niệm này bị lạm dụng, nó sẽ trở thành lành mạnh. Bây giờ ở phương Tây họ không chỉ nói rằng thủ dâm không bao giờ ảnh hưởng tới thông minh của bất kì ai một cách bất lợi, mà rằng càng nhiều thủ dâm có đó, càng thông minh hơn. Cho nên con trai thủ dâm nhiều sẽ có IQ cao hơn con trai không thủ dâm. Và họ có lí do để nói điều này, vì ngay cả với con trai việc khám phá ra thủ dâm là dấu hiệu của thông minh: nó đang tìm ra cách thức.

Xã hội đã đóng cánh cửa cho hôn nhân, và tự nhiên đang ép buộc năng lượng này. Người thông minh sẽ tìm ra cách và người không thông minh sẽ chỉ bị chắn lại, người đó sẽ không có khả năng tìm ra cách thức. Bây giờ các khảo cứu chỉ ra rằng những đứa con trai thủ dâm đó là thông minh hơn. Nếu ý tưởng này lan toả, và nó nhất định có ở đó, sớm hay muộn toàn thế giới sẽ có ý tưởng này. Thế thì thủ dâm sẽ là lành mạnh, và bạn sẽ cảm thấy khoẻ khoắn từ nó.

Bây giờ mọi bố mẹ đều sợ vì bố mẹ biết điều mình đã làm khi mình còn trẻ. Khi con trai đến cùng tuổi, bố trở nên sợ và bố bắt đầu nhìn quanh vào điều cậu con trai đang làm. Ông ấy sợ, và nếu ông ấy bắt được đứa con trai, ông ấy sẽ trừng phạt nó. Nhưng tri thức mới nói không trừng phạt đứa con trai - không! Thay vì thế, dạy nó. Nếu nó không thủ dâm, thế thì đi tới bác sĩ và tìm ra xem cái gì sai. Nếu tri thức này trở nên lan rộng, thế thì điều này sẽ xảy ra.

Nhưng cả hai đều là các quan điểm. Cả hai là những quan điểm! Và khi cậu bé nào đó thủ dâm, nó có tính rất gợi mở trong khoảnh khắc đó - vì khi năng lượng dục được xả ra, nó trở thành mong manh, mở, linh động, và tâm trí nó im lặng. Bất kì ý tưởng nào được đặt vào trong khoảnh khắc đó sẽ có tác động của nó - cho nên nếu bạn bảo nó, "Con sẽ bị ốm vì điều đó," nó sẽ cảm thấy ốm. Nếu bạn bảo nó, "Con sẽ mạnh khoẻ vì nó," nó sẽ trở nên mạnh khoẻ. Nếu bạn nói với nó, "Con sẽ ngu cả đời nếu con làm điều này," nó sẽ vẫn còn là người ngu độn. Nếu bạn nói, "Bây giờ điều này là dấu hiệu tốt của thông minh," nó có thể phát triển IQ cao hơn. Bạn đơn giản gợi ý cái gì đó cho nó trong khoảnh khắc rất mong manh. Bất kì cái gì bạn nghĩ sẽ bắt đầu xảy ra.

Phật tương truyền đã nói rằng mọi ý nghĩ sẽ trở thành thực tại, cho nên nhận biết vào. Nếu bạn nghĩ rằng tiếng ồn giao thông quấy rối bạn, nó sẽ quấy rối bạn: bạn sẵn sàng cho việc quấy rối. Nếu bạn nghĩ rằng cuộc sống gia đình là lệ thuộc, nó sẽ là lệ thuộc cho bạn: bạn sẵn sàng cho điều này. Nếu bạn nghĩ rằng nghèo sẽ giúp cho bạn được giải thoát, nó sẽ giúp. Chung cuộc chính bạn tạo ra thế giới quanh bạn, và bất kì cái gì bạn nghĩ đều trở thành trí quyển, môi trường, và bạn tồn tại trong nó.

Mật tông nói nhớ quan hệ nhân quả này, nó bao giờ cũng ở bên trong bạn. Và nếu bạn biết điều này, thế thì bạn sẽ không gây ra bất kì cái gì. Nếu bạn biết điều này, bạn sẽ không gây ra bất kì cái gì cho bản thân bạn. Và khi ai đó không gây ra bất kì cái gì, người đó được giải thoát. Thế thì người đó không trong khổ và không trong phúc lạc. Phúc lạc là sáng tạo của bạn và khổ cũng là sáng tạo của bạn. Bạn có thể đổi khổ của bạn thành phúc lạc vì đó là sáng tạo của bạn.

Người được giải thoái, người được chứng ngộ, thực sự không trong khổ hay sướng, vì người đó đã dừng gây ra bất kì cái gì quanh người đó. Người đó đơn giản hiện hữu! Đó là lí do tại sao Phật không bao giờ nói rằng người chứng ngộ là phúc lạc. Bất kì khi nào ai đó hỏi ông ấy, "Nói cho chúng tôi cái gì đó về ai đó đã đi ra ngoài - liệu người đó có trong phúc lạc hoàn hảo không," Phật cười và nói, "Đừng hỏi. Ta chỉ có thể nói chừng này thôi, rằng người đó không trong khổ. Ta không thể nói được bất kì cái gì thêm. Người đó không trong khổ, đó là mọi điều ta có thể nói."

Tại sao nhiều nhấn mạnh thế vào điều phủ định? Vì Phật biết. Khi bạn đã đi tới biết rằng bạn là nguyên nhân cho khổ của bạn, thế thì bạn biết rõ rằng phúc lạc cũng do bạn gây ra. Thế thì người ta dừng gây ra bất kì cái gì. Đó là điều niết bàn là gì: việc dừng gây ra bất kì cái gì quanh bạn. Thế thì bạn hiện hữu, đơn giản - không khổ, không phúc lạc. Nếu bạn có thể hiểu, chỉ điều này là phúc lạc. Không có khổ và không có phúc lạc, vì nếu có phúc lạc thế thì khổ có đó; bạn vẫn gây ra cái gì đó. Và nếu bạn có thể gây ra phúc lạc, thế thì bạn có thể gây ra khổ, và bạn sẽ trở nên chán với cả phúc lạc này nữa.

Bạn có thể trụ với nó được bao nhiêu - bao nhiêu? Bạn có bao giờ nghĩ về điều đó không? Hai mươi bốn giờ trong phúc lạc: bạn liệu sẽ có khả năng trụ được với nó không? Bạn sẽ trở nên chán, và bạn sẽ lại đi tìm các thầy giáo người có thể dạy bạn cách trở thành khổ lần nữa. Nếu thế giới trở thành phúc lạc, tôi không thể quan niệm được rằng sẽ không có thầy giáo nào. Sẽ có thầy giáo, vì thế thì mọi người sẽ cần khổ. Ai đó sẽ được cần để nói cho họ cách lại trở thành khổ, chỉ để thay đổi. Thế thì bạn có thể quay lại với phúc lạc của bạn, và bạn sẽ cảm thấy nó nhiều hơn - vì chỉ thế thì bạn mới có thể cảm thấy nó nhiều hơn, khi bạn đã thiếu nó.

Thầy giáo sẽ có đó! Bây giờ họ đang dạy cách trở nên phúc lạc; thế rồi họ sẽ dạy cách trở nên khổ, cách có hương vị của địa ngục. Thay đổi chút ít sẽ giúp ích, lành mạnh.

Nhưng bạn là nguyên nhân, và bạn sẽ trở nên chứng ngộ khoảnh khắc bạn đã biết rằng thế giới bạn đang sống trong đã do bạn gây ra. Khi bạn sẽ không gây ra nó, nó sẽ biến mất. Giao thông sẽ tiếp diễn, tiếng ồn sẽ có đó, và mọi thứ sẽ có đó như nó vậy, nhưng bạn sẽ không có đó vì bạn sẽ biến mất cùng nguyên nhân.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập