Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Cách nhìn cuộc sống Vô chọn lựa và chấp nhận
 
 
Cách nhìn cuộc sống

Vô chọn lựa và chấp nhận

 

Đêm qua thầy đã thảo luận về thái độ chấp nhận toàn bộ là nền tảng cơ bản cho mọi sadhana - thực hành tâm tinh mật tông. Nếu tôi nhớ đúng, hôm khác thầy đã nói rằng khoa học của mật tông dạy là ở giữa mọi thứ, tự do với các cực đoan trong cuộc sống. Theo tham chiếu này, xin thầy giải thích làm sao người ta có thể đi tới hiểu sự khác biệt giữa mê đắm và đè nén trong cuộc sống dục của người ta."

 

Việc chấp nhận cuộc sống toàn bộ ngụ ý trung đạo. Nếu bạn phủ nhận, bạn chuyển sang cực đoan đối lập. Phủ nhận là cực đoan. Nếu bạn phủ nhận bất kì cái gì, bạn phủ nhận nó vì cái gì đó; thế thì bạn chuyển sang một cực đoan. Nếu người ta phủ nhận dục, người đó sẽ chuyển sang brahmacharya, vô dục - sang cực đoan kia. Nếu bạn phủ nhận brahmacharya, bạn sẽ chuyển sang mê đắm - sang cực đoan kia. Khoảnh khắc bạn phủ nhận, bạn đã chấp nhận con đường cực đoan.

Chấp nhận tính toàn bộ là tự động ở giữa. Bạn không ủng hộ cái gì đó không chống lại cái gì đó. Bạn đã không chọn, bạn chỉ nổi trong dòng nước. Bạn không di chuyển tới mục đích - bạn không có chọn lựa. Bạn trong buông bỏ.

Mật tông tin vào buông bỏ sâu sắc. Khi bạn chọn, bản ngã của bạn bước vào. Khi bạn chọn, ý chí của bạn bước vào. Khi bạn chọn, bạn đang chuyển sang chống lại toàn thể vũ trụ - bạn có chọn lựa riêng của bạn. Khi bạn chọn, bạn không chọn dòng chảy vũ trụ: bạn đang đứng tách rời, biệt lập; bạn giống như hòn đảo. Bạn đang cố là bản thân bạn chống lại toàn thể luôn chảy của cuộc sống.

Vô chọn lựa nghĩa là bạn không quyết định cuộc sống đi đâu. Bạn cho phép cuộc sống chuyển động, đem bạn đi cùng nó, và bạn không có mục đích cố định. Nếu bạn có mục đích cố định, bạn nhất định chọn. Mục đích của cuộc sống là mục đích của bạn. Bạn không di chuyển ngược lại cuộc sống; bạn không có ý tưởng của riêng bạn chống lại cuộc sống. Bạn bỏ bản thân bạn, bạn buông xuôi bản thân bạn, để cuộc sống áp đặt bản thân nó. Đây là điều mật tông ngụ ý bởi chấp nhận toàn bộ.

Và một khi bạn chấp nhận sống trong tính toàn bộ của nó, mọi sự bắt đầu xảy ra, vì việc chấp nhận toàn bộ này giải phóng bạn khỏi quan điểm bản ngã của bạn. Bản ngã của bạn là vấn đề, vì nó bạn tạo ra vấn đề. Không có vấn đề trong bản thân cuộc sống; sự tồn tại là phi vấn đề. Bạn là vấn đề và bạn là người tạo ra vấn đề, và bạn tạo ra vấn đề từ mọi thứ. Cho dù bạn gặp Thượng đế, bạn sẽ tạo ra vấn đề từ ngài. Cho dù bạn lên tới thiên đường, bạn sẽ tạo ra vấn đề cho thiên đường - vì bạn là cội nguồn nguyên thuỷ của vấn đề. Bạn sẽ không buông xuôi. Bản ngã không buông xuôi này là cội nguồn của mọi vấn đề.

Mật tông nói rằng vấn đề không phải là đạt tới cái gì đó; vấn đề không phải là đạt tới brahmacharya. Nếu bạn đạt tới brahmacharya - vô dục - chống lại dục, brahmacharya của bạn về căn bản sẽ vẫn còn tính dục. Hai cực đoan, dù đối lập thế nào, vẫn là các bộ phận của một toàn thể - hai mặt của cùng một điều. Nếu bạn chọn cái này, bạn cũng đã chọn cái kia rồi. Cái kia sẽ bị ẩn kín bây giờ, bị kìm nén. Kìm nén nghĩa là gì? Việc chọn cực đoan này chống lại cực đoan kia, cái là một phần cơ bản của nó.

Bạn chọn brahmacharya ngược lại dục, nhưng brahmacharya là gì? Nó chỉ là việc đảo ngược năng lượng dục. Bạn đã chọn brahmacharya, nhưng bạn cũng đã chọn dục cùng nó. Bây giờ brahmacharya sẽ ở trên bề mặt, và sâu bên dưới sẽ có dục. Bạn sẽ bị quấy rối vì chọn lựa của bạn sẽ tạo ra rối loạn. Bạn chỉ có thể chọn một cực, và cực kia đi theo một cách tự động. Và bạn chống lại cực kia, cho nên bây giờ bạn sẽ bị rối.

Mật tông nói, không chọn lựa: là vô chọn lựa. Một khi bạn hiểu điều này, vấn đề này sẽ không bao giờ nảy sinh về cái gì là mê đắm và cái gì là kìm nén. Thế thì không có kìm nén và không có mê đắm. Vấn đề nảy sinh chỉ bởi vì bạn vẫn đang chọn lựa. Có những người tới tôi và họ nói, "Chúng tôi sẽ chấp nhận sống, nhưng nếu chúng tôi chấp nhận sống thì khi nào brahmacharya xảy ra?" Họ sẵn sàng ở trong chấp nhận toàn bộ, nhưng tính sẵn sàng này là giả, chỉ bề mặt. Sâu bên dưới họ vẫn bám lấy các cực đoan.

Họ muốn brahmacharya - vô dục. Họ đã không đạt tới nó bằng việc tranh đấu với dục, cho nên khi họ nghe tôi họ nghĩ, "Vì chúng ta đã không có khả năng đạt tới nó qua tranh đấu, bây giờ chúng ta nên đạt tới nó qua chấp nhận." Nhưng tâm trí thành đạt, tâm trí có động cơ, tâm trí tham, có đó - và mục đích có đó, chọn lựa có đó.

Nếu bạn có cái gì đó để đạt tới, bạn không thể chấp nhận được tính toàn bộ; chấp nhận là không toàn bộ. Thế thì bạn cũng đang cố dùng chấp nhận như một kĩ thuật để đạt tới cái gì đó. Chấp nhận ngụ ý: bây giờ bạn bỏ tâm trí thành đạt đó, tâm trí có động cơ đó, cái bao giờ cũng vì cái gì đó, khao khát cái gì đó - bạn bỏ nó! Bạn cho phép cuộc sống chảy một cách tự do, hệt như gió thổi qua rặng cây. Bạn cho phép cuộc sống được tự do, di chuyển tự do qua bạn; bạn không có chống cự. Bất kì chỗ nào nó đưa tới, bạn sẵn sàng di chuyển. Bạn không có mục đích. Nếu bạn có bất kì mục đích nào thế thì bạn sẽ phải chống lại cuộc sống, thế thì bạn sẽ phải tranh đấu với nó.

Nếu cây có mục đích nào đó, việc nghiêng nào đó, ý tưởng nào đó, thế thì nó không thể cho phép gió di chuyển một cách tự do qua nó. Nếu nó muốn đi phương nam, thế thì gió, cái đang ép buộc nó lên phương bắc, sẽ là kẻ thù.

Nếu bạn có mục đích nào đó, bạn không thể chấp nhận cuộc sống như người bạn. Mục đích của bạn tạo ra tình trạng thù địch. Nếu bạn mong đợi cái gì đó từ cuộc sống, bạn đang áp bản thân bạn lên cuộc sống, bạn không cho phép cuộc sống xảy ra cho bạn. Mật tông nói, mọi sự xảy ra khi bạn không mong đợi chúng, mọi sự xảy ra khi bạn không ép buộc chúng, mọi sự xảy ra khi bạn không khao khát chúng.

Nhưng đây là hệ quả, không phải là kết quả. Và nhận biết rõ ràng về khác biệt giữa ‘hệ quả’ và ‘kết quả'. Kết quả là được ham muốn một cách có ý thức; hệ quả là sản phẩm phụ. Chẳng hạn, nếu tôi nói với bạn rằng nếu bạn chơi đùa, hạnh phúc sẽ là hệ quả, bất kì chơi đùa nào, bạn sẽ thử nó cho kết quả. Bạn đi và bạn chơi, và bạn chờ đợi kết quả của hạnh phúc. Nhưng tôi bảo bạn nó sẽ là hệ quả, không là kết quả.

Hệ quả ngụ ý rằng nếu bạn thực sự trong chơi đùa, hạnh phúc sẽ xảy ra. Nếu bạn thường xuyên nghĩ về hạnh phúc, thế thì nó sẽ là kết quả; nó sẽ không bao giờ xảy ra. Kết quả là nỗ lực có ý thức; hệ quả chỉ là sản phẩm phụ. Nếu bạn ở sâu trong chơi đùa, bạn sẽ hạnh phúc. Nhưng chính mong đợi, khao khát có ý thức về hạnh phúc, sẽ không cho phép bạn được ở sâu trong chơi đùa. Khao khát này về kết quả sẽ trở thành rào chắn và bạn sẽ không hạnh phúc.

Hạnh phúc không phải là kết quả, nó là hệ quả. Nếu tôi bảo bạn rằng nếu bạn yêu bạn sẽ hạnh phúc, hạnh phúc sẽ là hệ quả, không là kết quả. Nếu bạn nghĩ rằng vì bạn muốn hạnh phúc bạn phải yêu, không cái gì sẽ tới từ nó. Toàn thể sự việc sẽ là hư huyễn vì người ta không thể yêu vì bất kì kết quả nào. Yêu xảy ra! Không có động cơ đằng sau nó.

Nếu có động cơ, nó không là yêu. Nó có thể là bất kì cái gì khác. Nếu tôi có động cơ và tôi nghĩ rằng vì tôi khao khát hạnh phúc, tôi sẽ yêu bạn, yêu này sẽ là giả. Và bởi vì nó sẽ là giả, hạnh phúc sẽ không nảy sinh ra từ nó. Hạnh phúc sẽ không tới; điều đó là không thể được. Nhưng nếu tôi yêu mà không có bất kì động cơ nào, hạnh phúc theo sau như cái bóng.

Mật tông nói, chấp nhận sẽ được theo sau bởi biến đổi, nhưng đừng làm chấp nhận thành kĩ thuật cho biến đổi. Nó không là vậy! Đừng khao khát biến đổi - chỉ thế thì biến đổi mới xảy ra. Nếu bạn ham muốn nó, chính ham muốn của bạn là cản trở. Thế thì không có vấn đề về mê đắm là gì và kìm nén là gì.

Câu hỏi này tới với tâm trí chỉ bởi vì bạn không sẵn sàng chấp nhận cái toàn thể. Chấp nhận nó đi! Để nó là mê đắm và chấp nhận nó! Nếu bạn chấp nhận nó, bạn sẽ được ném về chỗ giữa. Hay để nó là kìm nén và chấp nhận điều đó! Nếu có chấp nhận, bạn sẽ được ném về chỗ giữa. Qua chấp nhận bạn không còn lại ở cực đoan. `Cực đoan' ngụ ý phủ nhận cái gì đó - chấp nhận cái gì đó và phủ nhận cái gì đó. `Cực đoan' ngụ ý ủng hộ cái gì đó và chống lại cái gì đó. Khoảnh khắc bạn chấp nhận bất kì cái gì đang là hoàn cảnh, bạn sẽ được ném về chỗ giữa, bạn sẽ không còn với cực đoan.

Cho nên quên bất kì hiểu biết trí tuệ nào về kìm nén là gì và mê đắm là gì đi. Nó là vô nghĩa và nó sẽ không dẫn bạn tới bất kì chỗ nào. Chỉ chấp nhận, dù bạn ở bất kì chỗ nào. Nếu bạn đang trong mê đắm, chấp nhận nó. Tại sao sợ nó?

Nhưng có vấn đề. Nếu bạn đang trong mê đắm, bạn có thể còn ở trong mê đắm chỉ nếu bạn đồng thời cố siêu việt nó. Điều đó cho cảm giác thoải mái với bản ngã: bạn có thể cảm thấy thoải mái và bạn có thể trì hoãn. Bạn biết điều này sẽ không là mãi mãi. Bạn cảm thấy, "Hôm nay mình mê đắm, nhưng ngày mai mình sẽ ở bên ngoài nó." Ngày mai giúp bạn ở trong mê đắm hôm nay. Bạn biết rằng "Hôm nay mình uống rượu hay hút thuốc, nhưng điều này sẽ không dành cho cả đời mình. Mình biết điều này là xấu, và ngày mai mình sẽ bỏ nó."

Hi vọng đó về ngày mai giúp bạn mê đắm hôm nay, và đó là thủ đoạn xảo trá. Nhưng người muốn mê đắm, họ phải có những lí tưởng lớn. Những lí tưởng đó cho bạn cơ hội. Thế thì bạn không cần cảm thấy rất mặc cảm về bất kì cái gì bạn đang làm vì trong tương lai mọi thứ sẽ là ổn; điều này chỉ dành cho khoảnh khắc này. Đây là thủ đoạn của tâm trí. Cho nên những người mê đắm, họ bao giờ cũng nói về không mê đắm. Những người mê đắm, họ đi tới thầy, người chống lại điều đó. Và bạn có thể thấy mối quan hệ sâu sắc...

Nếu bạn đi theo giầu có, tiền bạc, quyền lực, bạn bao giờ cũng tôn thờ người nào đó chống lại giầu có - người khổ hạnh. Người đã từ bỏ sẽ là lí tưởng của bạn. Xã hội giầu có thể tôn thờ và kính trọng chỉ người đã từ bỏ giầu có. Nhìn quanh và bạn sẽ thấy. Nếu bạn mê đắm trong dục, bạn phải kính trọng người đã đi ra ngoài nó, người đã trở thành brahmachari - người vô dục. Bạn sẽ tôn thờ người đó. Người đó là lí tưởng; người đó là tương lai của bạn. Bạn nghĩ rằng một ngày nào đó bạn sẽ giống như người này. Bạn tôn thờ người đó.

Và nếu một ngày nào đó tin đồn tới với bạn rằng người đó đang mê đắm trong dục, sự kính trọng mất đi, vì bạn không thể kính trọng bản thân bạn. Bạn đang tự kết án mình về bất kì cái gì bạn đang vậy tới mức nếu bạn thấy rằng thầy của bạn cũng chỉ giống như bạn, sự kính trọng bị mất đi. Ông ấy phải chính là cái đối lập. Thế thì ông ấy cho bạn hi vọng. Thế thì ông ấy có thể dẫn bạn tới đầu đối lập. Thế thì bạn có thể đi theo ông ấy.

Cho nên bao giờ cũng mối quan hệ rất sâu giữa người đi theo và thầy. Bạn bao giờ cũng thấy họ ở các cực đối lập: người đi theo sẽ chỉ ở cực đối lập, và người đó là người đi theo chỉ bởi vì điều này. Nếu bạn bị ám ảnh bởi thức ăn, thế thì bạn có thể kính trọng chỉ người cứ nhịn ăn dài dài. Người đó là "phép màu." Bạn hi vọng một ngày nào đó đạt tới cùng điều đó. Người đó là tương lai của bạn. Bạn có thể tôn thờ người đó và kính trọng người đó. Người đó là hình ảnh, nhưng hình ảnh này giúp cho bạn là bất kì cái gì bạn đang là vậy; nó sẽ không làm thay đổi bạn. Chính nỗ lực để thay đổi, chính ý tưởng về thay đổi, là cản trở. Đây là sáng suốt của mật tông.

Mật tông nói, dù bạn là bất kì cái gì, chấp nhận điều đó đi. Đừng tạo ra bất kì lí tưởng nào. Chúng là mơ - và là giả. Chấp nhận bất kì cái gì đang hiện hữu. Đừng gọi nó là tốt hay xấu, đừng cố biện minh nó hay hợp lí hoá nó. Sống trong khoảnh khắc này và thấy rằng đây đang là hoàn cảnh. Vẫn còn với sự kiện này và chấp nhận nó. Điều này là khó - rất khó, gian nan. Tại sao nó khó thế? Vì thế thì bản ngã của bạn bị đập tan. Thế thì bạn biết rằng bạn là con vật dâm dục. Thế thì lí tưởng cao về brahmacharya không thể giúp được bản ngã của bạn chút nào. Thế thì bạn biết rằng chín mươi chín phần trăm của bạn là con vật... và một phần trăm kia tôi để lại cho bạn chỉ để không làm choáng bạn quá nhiều.

Với các lí tưởng về Mahavir, Phật, Krishna, Christ, bạn cảm thấy chín mươi chín phần trăm của bạn là thiêng liêng và chỉ một phần trăm bị thiếu. Cho nên sớm hay muộn, nhờ ân huệ của Thượng đế, bạn sẽ đạt tới nó. Bạn cảm thấy hạnh phúc như bạn vậy. Điều đó sẽ không giúp gì. Điều đó sẽ không giúp ích chút nào! Điều đó có thể giúp chỉ để trì hoãn vấn đề thực, khủng hoảng thực, và chừng nào bạn còn chưa đối diện với khủng hoảng đó bạn sẽ không bao giờ được biến đổi. Người ta phải trải qua nó; người ta phải đau khổ về nó. Nhưng chỉ tính sự kiện của cuộc sống mới dẫn bạn hướng tới chân lí. Hư cấu sẽ không giúp ích.

Cho nên vẫn còn với sự kiện đi. Dù bạn là bất kì cái gì - con vật hay bất kì cái gì - đều được. Dục có đó, giận có đó, tham có đó: được, vậy nó có đó. Nó là vậy, đấy là hoàn cảnh. Vũ trụ xảy ra cho bạn theo cách này; bạn đã tìm thấy bản thân bạn theo cách này. Đó là cách cuộc sống đã làm ra bạn; đó là cách cuộc sống đang ép buộc bạn, đang dẫn bạn tới đâu đó.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập