Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Tiếng cười Vô nghĩa bí truyền
 
 
Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười

Vô nghĩa bí truyền

Tôi đã ở Agra. Có một tôn giáo nhỏ tên là Radhaswamis. Bạn có thể thấy ở Radhaswamis cách thức các tôn giáo đã từng đánh nhau một cách đầy bản ngã. Trong hai trăm năm, Radhaswamis đã làm đền đài để ghi nhớ guru của họ, nhưng ý niệm làm đền đài là để đánh bại Taj Mahal, bởi vì cả hai đều ở Agra. Hai trăm năm liên tục, chỉ nền đất là sẵn sàng. Chỉ các cột trụ. Họ đã làm công việc cực kì lớn, và nếu họ thành công, có khả năng rất mong manh để hoàn thành nó; bởi vì hai trăm năm họ đã làm việc. Họ đã đổ tất cả tiền bạc của mình, từ khắp nước, bất kì chỗ nào có tín đồ của họ. Nhưng bất kì điều gì họ đã làm đều cho chỉ dẫn rằng nếu họ thành công, Taj Mahal sẽ trở thành hạng hai.

Khi tôi ở Agra, họ đã mời tôi tới xem ngôi đền chưa hoàn thành của họ. Họ đang rất thất vọng bởi vì tiền hết mà không còn nguồn nào nữa. Thậm chí không có đến một cái mái nhà. Nhưng ngày cả trên các cột trụ, công việc mà họ đã làm - có lẽ trên đá cẩm thạch chưa bao giờ tìm ra được những nghệ nhân vĩ đại như vậy. Khi tôi nhìn vào ngôi đền của họ, tôi bắt gặp một tấm bản đồ đang treo trên tường. Tôi nói, "Cái kia là cái gì vậy? Tôi chưa bao giờ thấy tấm bản đồ như vậy." Họ nói, "Đây là bản đồ các tầng cao hơn của tâm thức." Có mười sáu tầng, và trên bản đồ này, ở tầng thứ năm - Mohammed, Moses, những người như vậy, các tên của họ được viết ra có cao hơn theo cách nào đó. Tại tầng thứ bẩy là Nanak, Kabir, Dadu và những người khác. Bằng cách nào đó vẫn còn cao hơn, trên tầng thứ mười, là Krishna, Ram. Vẫn còn cao hơn tầng mười một là Phật Gautam, Mahavira. Trên tầng thứ mười sáu, chỉ có guru của họ, thầy của họ, đã đạt tới. Họ nói, "Ông nói sao?” Tôi nói, "Tuyệt đối đúng. Thầy của các ông ở tầng thứ mười sáu." Họ nói, "Ông là người đầu tiên không thuộc vào tôn giáo chúng tôi, người tuyệt đối chắc chắn vậy.” Tôi nói, "Tôi phải tuyệt đối chắc chắn bởi vì tôi ở tầng thứ mười bẩy, và tôi thấy ông guru đáng thương của các ông ở tầng thứ mười sáu. Ông ta đang cố gắng leo lên tầng tầng thứ mười bẩy còn tôi thì cứ đạp ông ta xuống. Tầng thứ mười bẩy là tầng cuối cùng, và tôi không định cho phép bất kì ai khác ở đó. Tôi không thích người nào cả. Tôi muốn sống một mình, một cách an bình, thầy của các ông phải còn ở tầng thứ mười sáu. Ông ta có thể đi xuống, tầng thứ mười lăm, mười bốn - chỗ còn trống, không có ai."

Họ bị sốc. Họ nói, "Ông có nghiêm chỉnh không đấy?” Tôi nói, "Tôi bao giờ cũng nghiêm chỉnh, và tôi phải nghiêm chỉnh chứ bởi vì guru của các ông đang cố gắng mọi kiểu có thể để bằng cách nào đó vào tầng thứ mười bẩy. Và tôi phải làm mọi thu xếp để chắn đường của ông ta. Thực ra tôi đã vứt cả thang đi rồi. Không còn hi vọng nào cho guru của các ông vào tầng thứ mười bẩy.” Họ nói, "Điều này kì lạ thật. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ nghe nói tới tầng thứ mười bẩy cả.” Tôi nói, "Ai đã nghe nói về tầng thứ mười sáu?"

Đây là vô nghĩa bí truyền. Bí truyền là hiện tượng huyền môn. Vô nghĩa bí truyền được diễn đạt theo những điều như vậy. Bạn sẽ không tin rằng trong các đền thờ Jaina thường có bản đồ. Tôi không biết liệu bây giờ còn hay không, bởi vì tôi đã không bước vào đền thờ Jaina đã hai mươi năm nay. Nói tôi không bước vào cũng không đúng - họ không cho tôi vào!

Krishna đang ở địa ngục thứ bẩy... bởi vì người Jaina tin vào bẩy địa ngục. Đấy là một ý niệm rất toán học - đẩy tất cả tội nhân vào một địa ngục, điều này dường như rất không toán học. Ai đó chỉ mới hút thuốc lá và không làm điều gì sai với bất kì ai, ngoại trừ bản thân người đó. Và ai đó đã giết người, như Adolf Hitler, sáu triệu người. Bây giờ đẩy họ vào cùng một chỗ, dường như tuyệt đối không công bằng. Cho nên người Jaina có bẩy địa ngục - bẩy phân loại, tương ứng với tội lỗi, tội ác của bạn, bạn sẽ bị đẩy xuống. Krishna ở tầng thứ bẩy, tầng cuối cùng, bởi vì ông ấy là người đã khêu gợi Arjuna về Mahabharata, cuộc chiến tranh Ấn Độ lớn, trong đó hàng triệu người chết. Toàn thể trách nhiệm thuộc về ông ấy - và bởi vì với người Jaina bất bạo lực là tiêu chuẩn của tôn giáo - nên ông ấy là người quan trọng nhất để thuyết giảng bạo lực.

Khi Mahavira còn sống, một trong các đệ tử của ông ấy đã hi vọng rằng anh ta sẽ trở thành người kế tục của Mahavira. Nhưng thấy Mahavira cứ sống mãi, anh ta trở nên thất vọng. Anh ta đã làm chỗ dựa cho Mahavira rồi tách rời khỏi Mahavira đem đi năm trăm đệ tử của mình, bởi vì anh ta nói con người này không biết đủ. Ông ấy nói chỉ có bẩy địa ngục - điều đó là sai. Có bẩy mươi bẩy địa ngục. Bởi vì không thể nào phân loại mọi tội ác và tội lỗi vào bẩy loại được - phải là bẩy mươi bẩy địa ngục. Bây giờ bạn không thể chứng minh được cho những người này, không thể bác bỏ được những người này. Đấy chỉ là tưởng tượng của họ.

Nghe thấy điều này, một người khác, tôi thích người đó - Sanjay Belattiputta - người đó nói, "Người này là kẻ ngốc! Điều này là tốt hơn bẩy, nhưng thực sự có bẩy trăm địa ngục." Ông ta đùa, ông ta không nghiêm chỉnh, nhưng ông ta đơn giản nói, rằng tất cả những điều này chỉ là vô nghĩa. Nhân danh tôn giáo bạn có thể cứ lan truyền bất kì loại vô nghĩa nào.

Tôi đã nghe nói rằng - cuối cùng Morarji Desai chết. Tôi không biết liệu ông ấy có chết hay không. Đấy chỉ là nghe nói thôi. Và mọi người chết thì đầu tiên được đem vào địa ngục, và địa ngục có một phòng đón tiếp đẹp thế - các cô trần truồng tuyệt đẹp, rượu tuôn như suối, đủ mọi loại đồ uống, đủ mọi loại thức ăn... bạn nói và ngay lập tức mọi thứ được một đàn bà trần truồng đưa trình. Morarji nói, "Điều này thật lạ... đây mà là địa ngục sao? Còn lạc thú lớn nào nữa phải không xảy ra trên cõi trời? Nhưng đây là gốc rễ. Địa ngục tới trước, thế rồi xe buýt đi tới cõi trời. Và ông ta rất lấy làm phân vân. Cõi trời trông như đống điêu tàn - những bộ xương cổ bước đi; bạn thậm chí không thể nào nhận ra được ai là ai, thánh nhân, mahatmas, hiền giả, nhưng không có mầu xanh tươi, không có chỗ đón tiếp. Ông ta nói, "Đây không phải là chỗ đáng sống.” Địa ngục còn tốt hơn nhiều. Được cải thiện hàng ngày, mọi thứ đều có sẵn. Không có dấu hiệu của nghèo nàn. Ông ta nói với người lái xe buýt rằng, "Xin ông cho quay lại, tôi muốn trở về địa ngục.” Ông này nói, "Nghĩ hai lần trước khi ông quyết định đi." Ông ta nói, "Tôi đã quyết định rồi." Ông ta xuống địa ngục và ông ta bước vào, quỉ bắt giữ ông ta và nói, "Vậy là ông đã tới." Nhưng ông ta nói, "Chỗ đón tiếp đâu rồi?" Quỉ nói, "Ông là kẻ ngốc. Đấy chỉ là chỗ đón tiếp thôi. Đấy chỉ để quyến rũ lũ ngốc xuống địa ngục. Bây giờ ông sẽ thấy thực tại."

Xe buýt đã đi mất. Không còn cách nào nữa. Quỉ nói, "Dẫu sao, bởi vì ông tự mình tới đây - ông đã tự mình chọn nó, nên tôi sẽ lại cho ông chọn lựa.” Quỉ đưa ông ấy vào phòng thứ nhất. Khủng khiếp làm sao. Mọi người bị cắt ra bằng cưa điện và rồi lại được gắn lại để bị cưa tiếp. Đau đớn thế. Mọi người đều trần trụi, và người ta có thể thấy rằng một người đã phải trải qua bao nhiêu lần bị cắt. Bạn có thể đếm được các vết sẹo. Và họ đã thực sự phát minh ra chất keo để bạn cắt thân thể ra làm đôi, dán nó lại, gắn lại, và đôi khi những con quỉ nhỏ đó đang tất cả những việc này, chúng sẽ gắn thân của hai người và đổi đầu người nọ sang thân người kia. Trông rất xấu. Mọi người đều bị hành hạ. Con quỉ hỏi, Ông có muốn gia nhập nhóm này không? Đây là nhóm trị liệu đấy." Morarji nói, "Không. Tôi muốn xem hai nhóm kia."

Trong nhóm thứ hai, mọi sự thậm chí còn khủng khiếp hơn. Không có cưa điện - mọi người bị chặt ra bằng kiểu rìu cũ, như chặt cây vậy. Chân ai đó sẽ bị chặt ra và được nối với chân của ai đó khác. Đầu ai đó sẽ bị chặt ra và sẽ được gắn với đầu của ai đó khác. Morarji nói, "Cái gì thế này?" Quỉ nói, "Đây là kiểu cổ. Có những người thích đồ cổ, cổ đại, truyền thống. Vài người thích công nghệ, khoa học. Với họ thì là phòng thứ nhất. Phòng này là cho những người tôn giáo hơn, truyền thống hơn, những người cứ quay tròn. Có lẽ điều này thích hợp cho ông.” Ông ta nói, "Không, thế này thì quá nhiều. Tôi muốn xem phòng thứ ba.” Và phòng thứ ba trông như sự giảm nhẹ. Giảm nhẹ lớn! Thấy hai phòng kia, phòng thứ ba chắc chắn là sự giảm nhẹ. Mọi người đều đứng trong cứt đủ loại - ngập tới cổ. Ai đó uống trà, ai đó uống cà phê. Bốc mùi thối, nhưng Morarji nói, "Chỗ này tốt hơn." Còn khi có liên quan tới cứt, ông ấy đã chuẩn bị năm mươi phần trăm rồi. Cả đời uống nước đái, bây giờ ông ấy không ngửi thấy cái gì. Nhưng cũng tốt là bạn được cung cấp cho cà phê và trà. Cho nên ông ấy nói, "Chỗ này là tốt. Mặc dầu trông không hay lắm khi đứng trong đống lộn xộn này mà các ông đã tụ tập lại đây. Đống này có từ bao lâu rồi?" Quỉ nói, "Đây là điều cổ đại nhất. Chúng tôi là những nhà sưu tập vĩ đại. Chúng tôi rất quan tâm tới đồ cổ. Không có gì mới ở đây cả. Những đồ cổ hàng nghìn năm. Cứt mà ông thấy ở khắp mọi nơi. Điều này bắt nguồn từ thời Vedas. Nó là thiêng liêng. Vào trong nó và tận hưởng đi. Ông muốn gì, cà phê nhé?" Ông ta nói, "Tôi không thích cà phê hay trà. Tôi uống nước đái của riêng tôi." Quỉ nói, "Điều đó hoàn toàn được. Tự do đó được trao cho ông. Ông có thể uống bao nhiêu tuỳ thích."

Một chiếc cốc rỗng được trao cho ông ấy để uống nước đái của riêng mình. Ngay giữa chừng ông ấy uống nước đái của mình, một tiếng chuông bắt đầu vang lên và một con quỉ nhỏ la lên rằng giờ nghỉ uống cà phê đã hết. Bây giờ vứt tất cả cốc chén và cà phê của các ông đi và trồng cây chuối. Bây giờ bắt đầu bài tập yoga.

Điều này ông ấy không biết rằng nó sẽ vậy. Đã quá nhiều rồi, và bây giờ lại trồng cây chuối. Nhưng bạn không thể chỉ làm mỗi điều này. Ba chỗ có đó và bạn phải tự mình chọn.

Mọi tôn giáo đều có các ý niệm về cõi trời, về địa ngục. Đây tất cả đều là vô nghĩa bí truyền. Bí truyền thực đơn giản nghĩa là khoa học về việc biết tới mình.

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập