Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Yoga Cách dùng mật chú hoo
 
 
Yoga

Cách dùng mật chú hoo

Osho ơi,

Trước đây thầy thường nói về mật chú hoo. Thế thì tại sao thầy bây giờ nhấn mạnh vào mật chú aum?

 

Tôi không nhấn mạnh; tôi đơn giản giải thích Patanjali cho bạn. Nhấn mạnh của tôi vẫn còn với hoo. Và bất kì cái gì tôi đang nói về aum, cùng điều đó áp dụng được cho hoo. Nhưng nhấn mạnh của tôi vẫn còn với hoo.

Như tôi đã bảo bạn, Patanjali tồn tại năm nghìn năm trước. Mọi người đã là đơn giản - rất đơn giản, hồn nhiên. Họ có thể tin cậy dễ dàng; họ không có nhiều tâm trí. Họ không hướng đầu; họ hướng tim. Aum là âm thanh ôn hoà - mềm mại, không bạo hành, không hung hăng. Nếu bạn tụng aum, âm này đi từ họng vào tim, không bao giờ dưới nó. Đó là những người theo trái tim. Aum là đủ cho họ; liều lượng dịu, vi lượng là đủ cho họ.

Với bạn, nó sẽ không ích gì mấy. Với bạn, hoo sẽ giúp ích nhiều hơn. Hoo là mật chú Sufi; cũng như aum là mật chú Hindu, hoo là mật chú Mô ha mét giáo, Sufi. Hoo đã được phát triển bởi người Sufis cho một nước và giống nòi rất năng nổ, bạo hành; không phải là người đơn giản, không hồn nhiên, nhưng là những chiến sĩ tinh ranh và láu lỉnh. Với họ, hoo được phát minh ra.

Hoo là phần của cuối của Allah. Nếu bạn lặp lại “Allah, Allah, Allah, Allah” liên tục, dần dần nó lấy hình dạng của “Allahoo, Allahoo, Allahoo.” Thế rồi, dần dần, phần thứ nhất bị bỏ đi. Nó trở thành “Lahoo, lahoo, lahoo.” Thế rồi ngay cả ‘lah’ cũng bị bỏ đi. Nó trở thành “Hoo, hoo, hoo.” Nó là rất mạnh, và nó đập vào trung tâm dục trực tiếp. Nó không đập vào tim bạn, nó đập vào trung tâm dục của bạn.

Với bạn, hoo sẽ có ích bởi vì bây giờ tim bạn gần như không vận hành. Yêu đã biến mất; chỉ dục còn lại. Trung tâm dục của bạn vận hành, không phải trung tâm yêu của bạn, cho nên aum sẽ không có ích mấy. Hoo sẽ là sự giúp đỡ sâu hơn bởi vì năng lượng của bạn bây giờ không ở gần tim. Năng lượng của bạn ở gần trung tâm dục, và trung tâm dục phải bị đập thẳng vào để cho năng lượng dâng lên trên.

Sau một thời kì làm hoo, bạn có thể cảm thấy rằng bây giờ bạn không cần làm nhiều liều như thế. Thế thì bạn có thể quay qua aum. Khi bạn bắt đầu cảm thấy rằng bây giờ bạn ở gần tim, không gần trung tâm dục, chỉ thế thì bạn mới có thể dùng aum - không trước điều đó. Nhưng không có nhu cầu; hoo có thể đi toàn thể con đường.

Nhưng nếu bạn cảm thấy thích nó bạn có thể thay đổi. Nếu bạn cảm thấy rằng bây giờ không có nhu cầu, bạn không cảm thấy dục tình - dục không phải là lo nghĩ cho bạn, bạn không nghĩ về nó; nếu nó không phải là tưởng tượng của não, bạn không bị mê mải bởi nó; người đàn bà đẹp đi qua và bạn đơn giản lấy một lưu ý là vâng, người đàn bà đã đi qua, nhưng không cái gì nảy sinh bên trong bạn, trung tâm dục của bạn không bị đập, không năng lượng nào chuyển bên trong bạn - thế thì bạn có thể bắt đầu aum.

Nhưng không có nhu cầu: bạn có thể tiếp tục với hoo. Hoo là liều mạnh hơn. Khi bạn làm hoo, bạn có thể lập tức cảm thấy nó đi vào dạ dầy - tới trung tâm của hara, và thế rồi tới trung tâm dục. Nó buộc năng lượng dục lập tức đi lên. Nó khuấy động trung tâm dục.

Và bạn là hướng theo cái đầu nhiều hơn. Điều này bao giờ cũng xảy ra: con người, đất nước, nền văn minh cái hướng theo cái đầu đều trở thành có tính dục - nhiều dục hơn những người hướng tim. Người hướng tim là đáng yêu. Dục trở thành như cái bóng của yêu; nó không quan trọng trong bản thân nó. Người hướng tim không nghĩ nhiều nhưng thực sự, nếu bạn quan sát, trong hai mươi bốn giờ, hai mươi ba giờ bạn nghĩ về dục.

Người hướng tim không nghĩ về dục chút nào. Khi nó xảy ra, nó xảy ra thôi. Điều đó cũng giống như nhu cầu thân thể. Và nó đi theo như cái bóng của yêu; nó chưa bao giờ xảy ra một cách trực tiếp. Họ sống ở giữa - tim là ở giữa đầu và trung tâm dục. Bạn sống trong đầu và trong dục. Bạn đi từ hai cực đoan này; bạn chưa bao giờ ở giữa. Khi dục được đáp ứng, bạn chuyển lên tim; khi ham muốn dục nảy sinh bạn chuyển sang dục. Nhưng bạn chưa bao giờ ở giữa. Con lắc chuyển bên phải và bên trái - chưa bao giờ dừng ở giữa.

Patanjali đã phát triển phương pháp này về tụng aum cho những người rất đơn giản, các dân làng hồn nhiên sống cùng tự nhiên. Với bạn, bạn có thể thử nó; nếu nó giúp ích, nó là tốt. Nhưng hiểu biết của tôi về bạn là thế này, rằng nó sẽ không giúp ích nhiều hơn một phần trăm các bạn. Chín mươi chín phần trăm sẽ được giúp bởi mật chú hoo. Nó là gần bạn hơn.

Và nhớ, khi mật chú hoo thành công, khi bạn đạt tới điểm lắng nghe, bạn sẽ lắng nghe aumkar, không phải hoo; bạn sẽ lắng nghe aum. Hiện tượng cuối cùng sẽ là như nhau. Nó chỉ là trên đường thôi. Các bạn là những người khó! Liều mạnh hơn được cần, có vậy thôi. Nhưng ở bước chung kết, bạn sẽ kinh nghiệm cùng hiện tượng.

Nhấn mạnh của tôi vẫn còn với hoo bởi vì nhấn mạnh của tôi không là với người Hindu hay người Mô ha mét giáo; nhấn mạnh của tôi tuỳ thuộc vào bạn, nhu cầu của bạn là gì. Tôi không là người Hindu không là người Mô ha mét giáo; tôi là không ai cả, cho nên tôi tự do. Tôi có thể dùng bất kì cái gì từ bất kì đâu. Người Hindu sẽ cảm thấy mặc cảm khi dùng Allah; người Mô ha mét giáo sẽ cảm thấy mặc cảm khi dùng aum. Nhưng tôi không quan trọng hoá những điều như vậy: nếu Allah có ích, nó là hay; nếu aumkar có ích, nó là hay. Tôi đem mọi phương pháp tới cho bạn tương ứng theo nhu cầu của bạn.

Với tôi, mọi tôn giáo đều dẫn tới cùng điều; mục đích là một. Và mọi tôn giáo đều giống như những con đường dẫn tới cùng đỉnh núi. Trên đỉnh núi, mọi thứ trở thành một. Bây giờ điều đó là tuỳ vào bạn - bạn đang ở đâu, và con đường nào sẽ là gần hơn. Aum sẽ rất xa với bạn; hoo gần hơn nhiều. Đó là nhu cầu của bạn. Nhấn mạnh của tôi tuỳ thuộc vào nhu cầu của bạn. Nhấn mạnh của tôi là không lí thuyết, nó không có tính giáo phái; nhấn mạnh của tôi là tuyệt đối cá nhân. Tôi nhìn vào bạn và quyết định.

Trích từ "Yoga: Alpha và Omega - Tập 2"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập