Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Thiền Thiền là cách sống
 
 
Thiền

Thiền là cách sống

Image result for meditation gif

 

Điều này phải được nhớ -- thiền không thể là một phần được. Hoặc nó là cái toàn thể hoặc không. Nó là thứ hai mươi bốn giờ. Bạn không thể làm nó và bỏ nó. Nó không phải là mảnh mẩu như việc bạn đi nhà thờ hay bạn đi đền chùa, thiền trong vài phút và được kết thúc với nó. Nó không phải là hành động mà bạn có thể làm và được kết thúc. Nó không phải là hành động, nó là bạn. Làm sao bạn có thể làm nó và được kết thúc? Nó là dành cho hai mươi bốn giờ. Thiền là cách sống. Nó không phải là hoạt động, nó là chính bản thân bạn. Nó phải là thường xuyên, nó phải là liên tục, nó phải là hiện hữu, dù bạn đang bước, đang ăn, hay thậm chí bạn đang ngủ, nó phải có đó. Nó phải trở thành sự liên tục được kết tinh. Chỉ thế thì Chứng ngộ xảy ra, không bao giờ trước điều đó.

Tất nhiên lúc ban đầu bạn phải bắt đầu. Bạn làm nó buổi sáng, đôi khi bạn làm nó buổi tối, thế rồi bạn quên nó và ngay cả điều đó cũng giúp đỡ. Nhưng nó chưa là thiền đâu, nó vẫn là hoạt động. Nó đã không trở thành một phần của bản thân bạn. Nó còn chưa giống như việc thở. Bạn có thể làm việc thở buổi sáng và thế rồi bỏ nó không? Thiền phải trở thành giống như thở, liên tục cùng bạn. Và một khoảnh khắc tới khi nó thậm chí trở nên sâu hơn thở, vì thở cũng không thường xuyên. Nó không thực sự là thường xuyên. Khi bạn thở vào có một khoảnh khắc việc thở dừng lại. Khi bạn thở ra có một khoảnh khắc, một phần của khoảnh khắc, việc thở dừng lại. Khi bạn rất rất im lặng, việc thở dừng lại -- không có thở.

Thiền là sâu hơn thở vì thở thuộc vào thân thể. Thiền không thuộc vào thân thể. Thiền thuộc vào hạt mầm, thuộc vào chính trung tâm mà thân thể quay quanh. Thân thể giống như bánh xe. Việc thở là cần cho thân thể và thiền là cần, hệt như là cần, cho linh hồn. Không có thở bạn sẽ chết; điều đó ngụ ý thân thể sẽ chết. Không có thiền bạn sẽ chết; tức là, linh hồn sẽ chết.

Gurdjieff thường nói: Đừng tin rằng bạn đã có linh hồn. Làm sao bạn có thể linh hồn chừng nào bạn không thiền? Và ông ấy là đúng. Khi bạn thiền, lần đầu tiên linh hồn sống lại trong bạn. Nó đã từng chờ đợi bạn. Và khi linh hồn bắt đầu thở bên trong bạn, cũng như thân thể, khi linh hồn bắt đầu đập bên trong bạn cũng như tim, thế thì bạn có phẩm chất khác; phẩm chất đó là tính tôn giáo. Nó chẳng liên quan gì tới các nghi lễ. Thế thì bạn là khác, một con người khác toàn bộ.

Ham muốn biến mất; thay cho ham muốn -- mãn nguyện, mãn nguyện sâu sắc tới với bạn, bởi vì ham muốn là bất mãn. Giận biến mất và thay cho giận -- từ bi; cùng năng lượng đó trở thành từ bi. Trong giận bạn sẽ muốn phá huỷ người khác. Trong từ bi, chính điều đối lập; bạn sẽ muốn sáng tạo, bạn sẽ không muốn phá huỷ. Ghét biến mất không còn dấu vết nào; bạn đơn giản không thể tìm thấy nó bên trong bạn. Bạn trở nên yêu thương, và thế thì yêu không phải là chuyện tình; nó không phải là rơi vào yêu người nào đó, nó đơn giản là cách bạn hiện hữu.

Nếu bạn chạm vào lá, có yêu. Nếu bạn khênh đá, có yêu. Nếu bạn nhìn mặt trời, có yêu. Bất kì cái gì bạn làm, nó trở thành hành động yêu.

Thiền không phải là một phần, nó là cái toàn thể, cho nên người ta phải thường xuyên nhớ, thường xuyên nhận biết. Bạn không thể đảm đương được thiền vào buổi sáng và thế rồi quên về nó.

 

Từ "Trở về cội nguồn"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập