Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Thiền Công án: Tiếng vỗ tay của một bàn tay
 
 
Thiền

Công án: Tiếng vỗ tay của một bàn tay

Chẳng hạn, Thiền là tông phái duy nhất trên thế giới nơi thầy tát đệ tử, đánh họ bằng thiền trượng, hay thậm chí ném sinh môn qua cửa sổ. Không chỉ điều đó, thầy còn nhảy lên người đệ tử; ngồi trên ngực anh ta thầy hỏi, "Hiểu nó chưa?"
Thiền sư là huyền bí trong cách làm việc của ông ấy. Những người đơn giản đọc giai thoại không thể hiểu được các thiền sư bởi vì họ không biết câu chuyện bên trong mà không thể được soạn ra trong giai thoại. Nó là việc xảy ra giữa thầy và đệ tử: nó là việc truyền năng lượng vô hình.
Chỉ để cho bạn cái nhìn sâu để cho bạn có thể thấy cái ngu xuẩn của Đại Huệ.... Việc hiểu về người này, người đã bị Lâm Tế ném qua cửa sổ, người bị nhảy lên và bị hỏi, "Hiểu nó chưa?", cần có bối cảnh toàn bộ của câu chuyện và dòng chảy ngầm cố hữu chạy qua nó.
Đệ tử này đã từng làm việc trong gần một năm về một công án, công an nổi tiếng nhất trong Thiền - `tiếng vỗ tay của một bàn tay.' Bây giờ, không thể có bất kì âm thanh nào của một bàn tay vỗ. Bạn có thể liên tục vỗ một bàn tay, nhưng âm thanh là không thể được. Âm thanh chỉ được tạo ra khi hai thứ va chạm nhau; nếu chỉ có một thứ, âm thanh là không thể có được.
Cho nên điều đầu tiên cần hiểu là ở chỗ công án Thiền không phải là câu đố thường mà có thể được giải. Nó cần cách tiếp cận khác - không phải là cách tiếp cận của giải pháp, mà là cách tiếp cận của tan biến.
Sinh môn đáng thương đi, ngồi dưới cây, nghĩ về nó, suy tư - tiếng vỗ tay của một bàn tay có thể là gì? Bạn có nghe thấy tiếng con chim cúc cu không...? Anh ta nghe thấy tiếng con chim cúc cu từ bụi tre xa xa. Anh ta nói, "Nó đây rồi!" - hay thế, an bình thế, đem tới vui vẻ thế. Anh ta chạy xô về và nói với thầy, "Tôi đã nghe thấy nó. Nó là tiếng hót của con chim cúc cu."
Thầy tát cho anh ta một cái và nói, "Đồ ngốc! Ta đã bảo ông tìm ra tiếng vỗ tay của một bàn tay cơ mà! Con chim cúc cu đáng thương kia có liên quan gì tới nó? Quay về và suy tư đi."
Anh ta rất phân vân, vì tâm trí anh ta đang tìm âm thanh - nó là âm thanh nào? Một hôm anh ta nghe thấy tiếng gió luồn qua rặng thông và anh ta nói, "Đây phải là nó!" Và anh ta chạy xô về....
Điền này diễn ra trong một năm. Anh sẽ tìm ra âm thanh nào đó, tiếng nước chảy, và anh ta quay lại. Một điểm tới khi thầy không cần nghe câu trả lời của anh ta. Khoảnh khắc thầy thấy anh ta, thầy tát liền, và thầy sẽ nói, "Về đi."
Anh ta đáp, "Nhưng tôi thậm chí đã nói cái gì đâu...."
Thầy nói, "Chừng nào ông còn tiếp tục tìm ra, ông sẽ không tìm thấy nó. Quay về đi. Ta biết ông lại mang âm thanh ngu xuẩn nào đó tới!"
Đây là sinh môn.... Sau một năm, khi anh ta tới, thầy thấy rằng việc tát chẳng giải quyết được nó - thầy đã tát anh ta suốt cả năm liên tục rồi! Thầy tóm lấy anh ta và ném anh ta ra ngoài cửa sổ. Đó là ngôi nhà hai tầng....
Đó là cú choáng thế với sinh môn này. Anh ta tưởng bị tát, nhưng anh ta không ngờ bị ném qua cửa sổ rơi vào rãnh. Và bên cạnh đó, thầy nhảy lên người anh ta, cho nên vài cái xương còn lại không gãy thì giờ gãy nốt. Anh ta bị nhiều chỗ gãy xương! Và ngồi trên mọi chỗ đó, thầy hỏi, "Hiểu nó chưa?" Cú choáng tới mức tâm trí anh ta dừng lại - điều đó bất ngờ thế.
Tâm trí dừng lại chỉ khi có cái gì đó bất ngờ - bất ngờ tới mức tâm trí không thể hình dung ra được nó... nó dừng lại.
Tuyệt đối im lặng... và nước mắt của vui sướng đầy trong mắt đệ tử. Anh ta chạm chân thầy và nói, "Tại sao thầy đã đợi cả một năm? Thầy có thể đã làm điều đó vào chính ngày đầu."
Thầy nói, "Nó sẽ không có tác dụng đâu. Ta phải đợi đến đúng khoảnh khắc, khi ông chín. Ông đã làm việc vất vả với tâm trí của ông. Tâm trí của ông bị mệt mỏi, hoàn toàn mệt mỏi; nó đã mất mọi hi vọng rằng có bất kì khả năng nào tìm ra câu trả lời. Đây là khoảnh khắc mà, nếu cái gì đó bất ngờ xảy ra cho ông, tâm trí có thể dừng lại - chỉ trong một khoảnh khắc đơn giản. Và điều đó là đủ để nghe thấy tiếng vỗ tay của một bàn tay."
Lời lừa dối. Nó không phải là tiếng vỗ tay của một bàn tay; nó là im lặng khi tâm trí dừng lại. Bây giờ bất kì người nào nhìn vào giai thoại này và không biết toàn thể quá trình bên trong - chỉ là người ngoài - nhất định nghĩ điều này đơn giản ngu xuẩn. Nhưng đệ tử này đã trở nên chứng ngộ, và bao giờ cũng là mục đích quyết định liệu phương tiện là đúng hay sai.
 
Từ "Thiền sư lớn Đại Huệ" tập 1
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập