Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Thiền Nhìn vào  giếng sâu
 
 
Thiền

Nhìn vào  giếng sâu

Image result for chuang tzu zhuangzi

 

 

Tại mép giếng sâu nhìn điềm tĩnh mãi vào trong chiều sâu - điều kì diệu.

 

Kĩ thuật này là tương tự, với hơi chút khác biệt. Tại mép giếng sâu nhìn điềm tĩnh mãi vào trong chiều sâu - điều kì diệu. Nhìn vào trong giếng sâu. Giếng sẽ được phản xạ trong bạn. Quên suy nghĩ hoàn toàn; dừng suy nghĩ hoàn toàn. Chỉ liên tục nhìn vào trong chiều sâu. Bây giờ họ nói tâm trí có chiều sâu riêng của nó, như giếng. Bây giờ ở phương Tây, họ đang phát triển tâm lí chiều sâu. Họ nói tâm trí không chỉ là bề mặt. Nó chỉ là bắt đầu; có chiều sâu - nhiều chiều sâu, những chiều sâu ẩn kín.

Nhìn vào trong giếng mà không suy nghĩ. Chiều sâu sẽ được phản xạ trong bạn, giếng sẽ trở thành chỉ là biểu tượng bên ngoài của chiều sâu bên trong. Và liên tục nhìn cho tới khi - điều kì diệu, cho tới khi bạn cảm thấy được chất đầy bằng điều kì diệu.

Không dừng lại trước khoảnh khắc này. Liên tục nhìn, liên tục nhìn, liên tục nhìn, hết ngày nọ tới ngày kia, hết tháng nọ tới tháng kia. Cứ đi ra giếng, nhìn sâu, không ý nghĩ nào chuyển động trong tâm trí. Chỉ thiền. Chỉ thiền về chiều sâu: thiền chiều sâu, trở thành một với nó. Liên tục thiền; một ngày nào đó ý nghĩ của bạn sẽ không có đó. Bất kì khoảnh khắc nào điều đó có thể xảy ra. Đột nhiên bạn sẽ cảm thấy bạn có cùng chiếc giếng bên trong bạn, cùng chiều sâu. Và thế thì một cảm giác kì lạ, rất kì lạ sẽ tới với bạn: bạn sẽ cảm thấy được rót đầy bởi điều kì diệu.

Trang Tử đi qua một chiếc cầu cùng thầy, Lão Tử. Lão Tử tương truyền đã nói với Trang Tử, "Ở lại đây đi. Liên tục nhìn xuống sông từ chiếc cầu này cho tới khi sông dừng lại và cầu bắt đầu chảy. Thế rồi tới ta." Sông đang chảy; cầu không bao giờ chảy. Nhưng Trang Tử được cho việc thiền này - đợi trên cầu này. Chuyện kể rằng ông ấy đã làm chiếc lều trên cầu và vẫn còn ở đó. Nhiều tháng trôi qua... ông ấy chỉ ngồi trên cầu, nhìn xuống cho tới khoảnh khắc sông dừng lại và cầu chảy. Thế rồi ông ấy đi tới thầy.

Một hôm chuyện xảy ra: sông dừng lại và cầu bắt đầu chảy. Làm sao điều đó có thể xảy ra được? Nếu ý nghĩ dừng lại hoàn toàn, thế thì bất kì cái gì cũng là có thể, bởi vì thực sự, chính tính cố định của ý nghĩ nói rằng sông chảy và cầu là tĩnh tại. Điều này chỉ là tương đối - chỉ tương đối thôi!

Einstein nói, và vật lí nói, rằng mọi thứ đều tương đối. Bạn đi trong tầu hoả, tầu nhanh. Cái gì xảy ra? Cây lướt qua bên cạnh, chúng chạy bên cạnh. Và nếu tầu hoả thực sự chạy êm ru và bạn không cảm thấy rằng tầu hoả đang chạy, bạn chỉ nhìn qua cửa sổ, cây đang chuyển động, không phải tầu hoả.

Einstein đã nói rằng trong không gian hai tầu hoả đang chạy, hay hai con tầu không gian đang bay bên cạnh nhau với cùng tốc độ, bạn sẽ không có khả năng cảm thấy rằng chúng chuyển động. Bạn có thể cảm thấy tầu hoả chuyển động vì bạn thấy các thứ tĩnh bên cạnh đường. Nếu không có gì - chẳng hạn, nếu cây cũng chuyển động theo cùng hướng với cùng tốc độ - bạn sẽ cảm thấy tĩnh tại. Hay khi tầu hoả đi theo hướng đối lập, tốc độ của bạn được tăng gấp đôi. Bạn cảm thấy tầu hoả đã trở nên nhanh hơn.

Nó đã không trở nên nhanh hơn. Nó vẫn là cùng tầu hoả với cùng tốc độ, nhưng tầu hoả đi theo hướng đối lập cho bạn cảm giác về tốc độ gấp đôi. Nếu tốc độ là tương đối, thế thì nó chỉ là tính cố định của tâm trí khi nghĩ rằng sông chảy và cầu tĩnh.

Liên tục thiền, thiền, thiền, Trang Tử đi tới nhận ra rằng mọi thứ là tương đối. Sông chảy vì bạn coi cầu là tĩnh. Cầu cũng chảy sâu bên dưới. Không cái gì tĩnh trong thế giới này. Nguyên tử chuyển động, điện tử chuyển động; cầu chuyển động thường hằng bên trong. Mọi thứ đang chảy; cầu cũng đang chảy.

Trang Tử phải đã có thoáng nhìn về cấu trúc nguyên tử của cầu. Bây giờ họ nói tường này mà trông có vẻ tĩnh là không tĩnh. Chuyển động có đó, mọi điện tử đều đang chạy, nhưng chuyển động này là nhanh tới mức bạn không thể thấy được nó. Đó là lí do tại sao bạn cảm thấy nó là tĩnh.

Nếu chiếc quạt này liên tục chuyển động nhanh hơn, nhanh hơn và nhanh hơn, bạn sẽ không có khả năng thấy cánh của nó, không thấy không gian ở giữa chúng. Bạn sẽ không có khả năng thấy điều này. Và nếu nó chuyển động với tốc độ ánh sáng, bạn sẽ đơn giản thấy một đĩa xoay tròn mà là tĩnh. Không cái gì sẽ chuyển động trong nó vì mắt không thể bắt được chuyển động nhanh thế.

Cho nên Trang Tử phải đã có thoáng nhìn về cấu trúc nguyên tử của cầu. Ông ấy đợi và đợi, và tâm trí cố định tan biến. Thế rồi ông ấy thấy rằng chiếc cầu chảy - và chuyển động này nhanh tới mức sông đã chỉ là tĩnh trong so sánh với nó. Ông ấy chạy tới Lão Tử và Lão Tử nói, "Được rồi! Bây giờ đừng hỏi ta. Sự việc đã xảy ra cho ông rồi." Cái gì đã xảy ra? Vô trí đã xảy ra.

Trong kĩ thuật này, Tại mép giếng sâu nhìn điềm tĩnh mãi vào trong chiều sâu - điều kì diệu. Khi bạn cảm thấy điều kì diệu, khi điều huyền bí giáng xuống bạn, khi tâm trí không còn nữa mà đơn giản là điều huyền bí - môi trường huyền bí - thế thì bạn sẽ có năng lực biết bản thân bạn.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập