Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật dừng thứ năm- sùng kính -phần 2
 
 
Mật tông

Kĩ thuật dừng thứ năm- sùng kính -phần 2

Image result for devotion

 

Logic bao giờ cũng vẫn còn định tâm vào cái ngã, tâm trí bao giờ cũng vẫn còn định tâm vào cái ngã: tôi là trung tâm và mọi thứ chỉ quay tròn quanh tôi - với tôi, nhưng tôi là trung tâm. Đây là cách lí trí làm việc. Nếu bạn di chuyển với lí trí quá nhiều, bạn sẽ đi tới kết luận theo đó Berkeley đã tới. Ông ấy nói, "Duy nhất tôi tồn tại, mọi thứ khác chỉ là ý tưởng trong tâm trí. Làm sao tôi có thể chứng minh được rằng bạn có đó, đang ngồi đó trước tôi? Làm sao tôi có thể chứng minh một cách có lí, hợp lí, rằng bạn thực sự có đó? Bạn có thể chỉ là mơ. Tôi có thể chỉ đang mơ và nói; bạn có thể không có đó chút nào. Làm sao tôi có thể chứng minh cho bản thân tôi rằng thực sự bạn có đó? Tất nhiên tôi có thể chạm vào bạn, nhưng tôi có thể chạm vào bạn ngay cả trong mơ. Và ngay cả trong mơ tôi cảm thấy điều đó khi tôi chạm ai đó. Tôi có thể đánh bạn và bạn sẽ la hét, nhưng ngay cả trong mơ, nếu tôi đánh ai đó, nhân vật trong mơ la hét. Cho nên làm sao tôi có thể làm phân biệt rằng khán giả của tôi ở đây, ngay bây giờ, không phải là mơ mà là thực tại? Nó có thể chỉ là hư cấu."

Đi tới nhà thương điên, và bạn sẽ thấy mọi người ngồi nói một mình. Họ đang nói cho ai? Tôi có thể nói cho không ai cả. Làm sao tôi có thể chứng minh một cách hợp lí rằng bạn thực sự ở đây? Cho nên nếu lí trí đi tới cực đoan, tới chính cực đoan logic, chỉ thế thì tôi vẫn còn lại và mọi thứ khác trở thành mơ. Đây là cách lí trí làm việc.

Hoàn toàn ngược lại là con đường của tâm. Tôi trở thành điều huyền bí và bạn - ngươi, người kia, người được yêu - trở thành thực. Nếu bạn đi tới chính cực điểm, thế thì nó trở thành sùng kính. Nếu yêu của bạn đi tới điểm cực đoan như vậy mà bạn quên mất hoàn toàn rằng bạn hiện hữu, bạn không có khái niệm về bản thân bạn và chỉ những người khác còn lại, đó là sùng kính.

Yêu có thể trở thành sùng kính. Yêu là bước đầu tiên; chỉ thế thì sùng kính mới có thể nở hoa. Nhưng với chúng ta ngay cả yêu cũng là thực tại xa xôi, dục là điều thực duy nhất. Yêu có hai khả năng: hoặc nó rơi vào trong dục và trở thành chuyện thân thể, hoặc nó vươn lên trong sùng kính và trở thành thứ của tâm linh. Yêu chỉ ở giữa. Ngay bên dưới nó là vực thẳm của dục, và bên ngoài nó là bầu trời mở - bầu trờ vô hạn của sùng kính.

Nếu yêu của bạn phát triển sâu hơn, người kia trở nên ngày càng có ý nghĩa hơn - có ý nghĩa tới mức bạn bắt đầu gọi người kia là thượng đế của bạn. Đó là lí do tại sao Meera liên tục gọi Krishna là Thượng đế. Không ai có thể thấy Krishna, và Meera không thể chứng minh được rằng Krishna có đó, nhưng cô ấy không quan tâm tới việc chứng minh điều đó chút nào. Cô ấy đã làm ra vấn đề đó, Krishna, đối thể yêu của cô ấy. Và nhớ, dù bạn làm cho người thực thành đối thể yêu của bạn hay dù đó chỉ là tưởng tượng của bạn, điều đó không tạo ra khác biệt, vì toàn thể biến đổi tới qua sùng kính, không qua người được yêu - nhớ điều này. Krishna có thể không có đó chút nào; điều đó không liên quan. Với người yêu, nó không liên quan.

Với Radha, Krishna có đó trong thực tại. Với Meera, Krishna không có đó trong thực tại. Đó là lí do tại sao Meera là người sùng kính lớn hơn Radha. Và ngay cả Radha chắc sẽ trở nên ghen với Meera, vì với Radha người thực đã có đó. Không khó thế để cảm thấy thực tại của Krishna khi ông ấy hiện diện. Nhưng khi Krishna không còn đó, một mình Meera đang sống trong phòng và nói với ông ấy người không ở đâu cả. Với cô ấy, ông ấy là mọi thứ và tất cả. Cô ấy không thể chứng minh được điều đó; điều đó là phi lí. Nhưng cô ấy lấy cú nhảy và cô ấy trở nên được biến đổi. Sùng kính cho cô ấy tự do.

Tôi muốn nhấn mạnh sự kiện rằng vấn đề không phải là liệu Krishna có đó hay không. Nó không phải vậy! Việc cảm này rằng Krishna có đó, việc cảm toàn bộ này về yêu, buông xuôi toàn bộ này, việc đánh mất bản thân người ta trong người mà có thể hiện hữu hay không thể hiện hữu, việc đánh mất bản thân người ta này là biến đổi. Đột nhiên người ta được làm thuần khiết - thuần khiết toàn bộ - vì khi bản ngã không có đó bạn không thể là không thuần khiết theo bất kì cách nào. Vì bản ngã là hạt mầm của mọi thứ không thuần khiết.

Cảm giác về bản ngã là gốc rễ của mọi điên khùng. Để cảm thế giới, với thế giới của người sùng kính, bản ngã là bệnh. Bản ngã tan biến, và nó tan biến chỉ theo một cách; không có cách khác. Chỉ có một cách: người kia trở thành quan trọng, trở thành có ý nghĩa tới mức dần dần bạn phai mờ và biến mất. Một ngày nào đó bạn không còn nữa; chỉ tâm thức của người kia còn lại.

Và khi bạn không còn nữa, người kia cũng không là người kia, vì người đó là người kia chỉ khi bạn có đó. Khi cái “tôi” biến mất, cái "người" cũng biến mất. Trong yêu bạn lấy bước đầu tiên - người kia trở thành quan trọng. Bạn vẫn còn lại, nhưng trong khoảnh khắc nào đó có thể có đỉnh khi bạn không hiện hữu. Đó là những đỉnh hiếm hoi của yêu, nhưng bình thường bạn vẫn còn lại và người yêu có đó. Khi người yêu trở thành quan trọng hơn bạn, bạn có thể chết cho người đó. Nếu bạn có thể chết vì ai đó, có yêu. Người kia đã trở thành nghĩa của cuộc sống của bạn.

Chỉ nếu bạn có thể chết đi vì ai đó, bạn mới có thể sống vì ai đó. Nếu bạn không thể chết đi vì ai đó, bạn không thể sống vì ai đó. Sống thu được nghĩa chỉ qua chết. Trong yêu, người kia đã trở thành quan trọng, nhưng bạn vẫn có đó. Trong những đỉnh cao hơn nào đó của trao đổi, bạn có thể biến mất, nhưng bạn sẽ quay lại; điều này sẽ chỉ cho những khoảnh khắc. Cho nên những người yêu có các thoáng nhìn về sùng kính. Đó là lí do tại sao ở Ấn Độ người được yêu thường gọi người yêu của mình là thượng đế của mình. Chỉ ở các đỉnh người kia mới trở thành thiêng liêng, và người kia trở thành thiêng liêng chỉ khi bạn không hiện hữu. Điều này có thể phát triển. Và nếu bạn làm nó thành sadhana - thực hành tâm linh - nếu bạn làm nó thành việc tìm kiếm bên trong, nếu bạn không chỉ tận hưởng yêu mà biến đổi bản thân bạn qua yêu, thế thì nó trở thành sùng kính.

Trong sùng kính bạn buông xuôi bản thân bạn hoàn toàn. Và buông xuôi này có thể là với một thượng đế, người có thể không ở trên trời hay người có thể ở trên trời, hay với một thầy, người có thể không thức tỉnh hay người có thể thức tỉnh, hay với người yêu, người có thể không xứng đáng hay người có thể xứng đáng - điều đó là không liên quan. Nếu bạn có thể cho phép bản thân bạn tan biến vì người kia, bạn sẽ được biến đổi.

Sùng kính cho tự do. Đó là lí do tại sao chúng ta có những thoáng nhìn về tự do chỉ trong yêu. Khi bạn đang trong yêu, bạn có tự do tinh tế. Đây là điều ngược đời vì mọi người khác sẽ thấy rằng bạn đã trở thành nô lệ. Nếu bạn ở trong yêu với ai đó, những người xung quanh bạn sẽ nghĩ rằng cả hai bạn đã trở thành nô lệ của nhau. Nhưng bạn sẽ có những thoáng nhìn về tự do.

Yêu là tự do. Vì sao? Vì bản ngã là sự lệ thuộc; không có lệ thuộc khác. Bạn có thể ở trong tù và bạn không thể thoát được. Nếu người yêu của bạn tới trong tù, nhà tù biến mất chính khoảnh khắc đó. Các bức tường vẫn có đó, nhưng chúng không cầm tù bạn. Bây giờ bạn có thể quên chúng hoàn toàn. Bạn có thể tan biến vào trong nhau và bạn có thể trở thành bầu trời cho nhau để bay trong đó. Nhà tù đã biến mất; nó không còn đó. Và bạn có thể ở dưới bầu trời mở mà không có yêu, tự do toàn bộ, không bị trói, nhưng bạn đang trong tù vì bạn không có chỗ nào để bay. Bầu trời này sẽ không có tác dụng.

Chim bay trong bầu trời đó, nhưng bạn không thể bay được. Bạn cần bầu trời khác - bầu trời tâm thức. Chỉ người kia có thể cho bạn bầu trời đó, nếm trải đầu tiên về nó. Khi người kia mở với bạn và bạn đi vào trong người kia, bạn có thể bay.

Yêu là tự do, nhưng không toàn bộ. Nếu yêu trở thành sùng kính, thế thì nó trở thành tự do toàn bộ. Điều đó ngụ ý buông xuôi bản thân bạn hoàn toàn. Cho nên những người thuộc kiểu cảm, kinh này dành cho họ: Sùng kính cho tự do.

Lấy Ramakrishna... Nếu bạn nhìn vào Ramakrishna bạn sẽ nghĩ rằng ông ấy chỉ là nô lệ cho nữ thần Kali, cho Mẹ Kali. Ông ấy không thể làm được bất kì cái gì nếu không có phép của bà ấy; ông ấy chỉ giống như nô lệ. Nhưng không người nào tự do hơn ông ấy. Khi ông ấy lần đầu tiên được bổ nhiệm làm tu sĩ ở Dakshineshwar, tại ngôi đền, ông ấy bắt đầu cư xử kì lạ. Uỷ ban, những người trông coi đền tụ tập lại, và họ nói, "Tống người này ra. Ông ta đang cư xử một cách không sùng kính." Điều này xảy ra vì đầu tiên ông ấy sẽ ngửi hoa và thế rồi hoa này sẽ được đặt dưới chân nữ thần. Điều đó là chống lại nghi lễ. Hoa bị ngửi không thể được cúng dường cho điều thiêng liêng - nó đã trở thành không thuần khiết.

Đầu tiên ông ấy sẽ nếm thức ăn được làm để cúng, và thế rồi ông ấy sẽ cúng nó. Và ông ấy là tu sĩ cho nên những người trông coi đền hỏi ông ấy, "Ông làm gì vậy? Điều này không thể được phép." Ông ấy nói, "Thế thì tôi sẽ bỏ chức vụ này. Tôi sẽ ra khỏi đền, nhưng tôi không thể cúng thức ăn cho Mẹ tôi mà không nếm nó. Mẹ tôi thường nếm... bất kì khi nào bà ấy chuẩn bị cái gì đó, bà ấy sẽ nếm nó trước và chỉ thế bà ấy mới đưa nó cho tôi. Và tôi không thể cúng hoa mà không ngửi nó trước. Cho nên tôi có thể đi ra, và các ông không thể dừng tôi, các ông không thể ngăn cản tôi. Tôi sẽ liên tục cúng cái đó ở bất kì chỗ nào, vì Mẹ tôi ở mọi nơi; bà ấy không bị giới hạn trong đền của các ông. Cho nên bất kì chỗ nào tôi ở, tôi sẽ làm cùng điều."

Chuyện xảy ra là ai đó, một người Mô ha mét giáo nào đó, bảo ông ấy, "Nếu Mẹ ông ở mọi nơi, thế sao không tới nhà thờ hồi giáo?" Ông ấy nói, "Được, tôi tới." Ông ấy ở lại đó trong sáu tháng. Ông ấy quên Dakshineshwar hoàn toàn; ông ấy đã ở trong nhà thờ hồi giáo. Thế rồi bạn ông ấy nói, "Bây giờ ông có thể quay về." Ông ấy nói, "Mẹ ở mọi nơi." Cho nên người ta có thể nghĩ rằng Ramakrishna là nô lệ, nhưng sùng kính của ông ấy là tới mức bây giờ người được yêu ở mọi nơi.

Nếu bạn không ở đâu cả, người được yêu sẽ ở mọi nơi. Nếu bạn ở đâu đó, thế thì người được yêu sẽ không ở đâu cả.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập