Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật dừng lại thứ ba- gục xuống
 
 
Mật tông

Kĩ thuật dừng lại thứ ba- gục xuống

 Related image

 

Lang thang cho tới khi kiệt sức và thế rồi, gục xuống đất, trong việc gục xuống này, là toàn thể.

 

Vẫn cùng điều đó! Kĩ thuật này là cùng một. Lang thang cho tới khi kiệt sức. Chỉ chạy trong vòng tròn. Nhảy, múa, và chạy mãi cho tới khi bạn kiệt sức - cho tới khi bạn cảm thấy rằng bây giờ không thể đi thêm một bước nào nữa. Nhưng bạn sẽ phải hiểu rằng tâm trí bạn sẽ nói rằng bây giờ bạn hoàn toàn kiệt sức. Không chú ý gì tới tâm trí. Liên tục chạy, múa, nhảy. Tiếp tục! Không chú ý gì gì. Tâm trí sẽ nói rằng bây giờ bạn kiệt sức, bây giờ bạn không thể tiếp tục thêm được nữa. Liên tục cho tới khi bạn cảm thấy - không nghĩ, cho tới khi bạn cảm thấy - rằng toàn thân mệt mỏi rã rời, rằng "Thêm một bước nữa đã trở thành không thể được, và nếu mình chuyển động mình sẽ ngã."

Khi bạn cảm thấy rằng bạn sắp ngã và bây giờ bạn không thể di chuyển được, rằng thân thể đã trở thành nặng nề và mệt mỏi và kiệt sức hoàn toàn, thế rồi, gục xuống đất, trong việc gục xuống này, là toàn thể. Thế thì gục xuống! Nhớ, bị kiệt sức tới mức việc gục xuống tự nó xảy ra. Nếu bạn tiếp tục, bạn sẽ rơi xuống. Điểm này đã tới - bạn ở ngay trên bờ của việc rơi xuống. Thế thì, kinh nói, gục xuống, và trong việc gục xuống này, là toàn thể.

Đó là điểm trung tâm trong kĩ thuật này: khi bạn gục xuống, là toàn thể. Cái gì được ngụ ý? Không gục xuống chỉ theo tâm trí - đó là một điều. Không lập kế hoạch cho nó; không cố ngồi, không cố nằm. Gục xuống như một toàn thể, dường như toàn thân là một và nó gục xuống. Và bạn không gục xuống, vì nếu bạn gục thế thì bạn có hai phần: bạn đang gục và thân thể đã bị gục xuống. Thế thì bạn không là toàn thể. Thế thì bạn là mảnh mẩu, bị phân chia. Gục xuống như một toàn thể; gục bản thân bạn một cách toàn bộ. Và nhớ, gục xuống! Không thu xếp cho nó. Ngã xuống chết. Trong việc gục xuống này, là toàn thể. Nếu bạn có thể gục xuống theo cách này, lần đầu tiên bạn sẽ cảm thấy toàn thể sự hiện hữu của bạn, cái toàn thể của bạn. Lần đầu tiên bạn sẽ cảm thấy trung tâm của bạn - không bị phân chia, mà là một, một đơn vị

Nó có thể xảy ra thế nào? Thân thể có ba tầng năng lượng. Một là dành cho các chuyện hàng ngày, điều rất dễ bị vét cạn. Nó chỉ dành cho việc thường lệ. Tầng thứ hai dành cho những chuyện khẩn cấp; nó là tầng sâu hơn. Khi bạn ở trong tình huống khẩn cấp, chỉ thế thì nó được dùng. Và tầng thứ ba là năng lượng vũ trụ, điều là vô hạn. Tầng thứ nhất có thể bị vét cạn dễ dàng. Nếu tôi nói bạn chạy, bạn sẽ chạy ba hay bốn vòng và bạn sẽ nói, "Tôi cảm thấy mệt rồi." Thực sự, bạn không cảm thấy mệt - tầng thứ nhất bị cạn kiệt. Buổi sáng nó sẽ không bị cạn kiệt dễ dàng thế; buổi tối nó sẽ bị cạn kiệt rất dễ dàng vì cả ngày bạn đã dùng nó. Bây giờ nó cần hồi phục; bạn sẽ cần giấc ngủ say. Từ kho chứa vũ trụ nó có thể thu lấy năng lượng để làm việc. Đây là tầng thứ nhất.

Nếu tôi bảo bạn chạy ngay bây giờ, bạn sẽ nói, "Tôi cảm thấy buồn ngủ, tôi không thể chạy được." Và thế rồi ai đó tới và nói, "Nhà anh bị cháy." Đột nhiên cơn buồn ngủ biến mất. Không có mệt mỏi, bạn cảm thấy tươi lên; bạn bắt đầu chạy. Điều gì đã xảy ra bất thần thế? Bạn đã mệt, và sự khẩn cấp đã làm cho bạn được kết nối với tầng năng lượng thứ hai, cho nên bạn lại tươi tắn. Đây là tầng thứ hai. Trong kĩ thuật này, tầng thứ hai phải bị cạn kiệt. Tầng thứ nhất bị cạn kiệt rất dễ dàng. Tiếp tục. Bạn sẽ cảm thấy mệt, nhưng tiếp tục. Và trong vòng vài khoảnh khắc một dâng trào năng lượng mới sẽ tới, và bạn sẽ lại cảm thấy được làm mới và sẽ không có mệt mỏi.

Cho nên nhiều người tới tôi và họ nói, "Khi chúng tôi ở trại thiền, dường như có phép màu mà chúng tôi có thể làm nhiều ngần này. Buổi sáng, trong một giờ thiền tích cực, hỗn loạn, phát điên hoàn toàn. Và thế rồi buổi chiều chúng tôi làm trong một giờ, và thế rồi ban đêm cũng thế. Ba lần một ngày chúng tôi có thể liên tục thiền một cách hỗn độn." Nhiều người đã nói rằng họ cảm thấy rằng điều này là không thể được, rằng họ không thể tiếp tục và họ sẽ mệt đến chết, và ngày hôm sau sẽ không thể cử động được bất kì chi nào của thân thể. Nhưng không ai bị mệt. Ba phiên mọi ngày, làm những nỗ lực như vậy, và không người nào mệt. Tại sao? Vì họ ở trong tiếp xúc với tầng năng lượng thứ hai.

Nhưng nếu bạn đang làm nó một mình - đi lên núi và làm nó một mình - bạn sẽ trở nên mệt. Khi tầng thứ nhất bị kết thúc bạn sẽ cảm thấy, "Bây giờ mình mệt rồi." Nhưng trong một nhóm lớn năm trăm người đang hành thiền, bạn cảm thấy, "Không người nào mệt, cho nên mình phải tiếp tục thêm chút nữa." Và mọi người đều nghĩ cùng điều: "Không người nào mệt, cho nên mình phải tiếp tục thêm chút nữa. Nếu mọi người đều tươi tắn và đang làm, sao mình phải cảm thấy mệt?"

Cảm giác nhóm đó cho bạn sự thúc đẩy, và bạn sớm đạt tới tầng thứ hai. Và tầng thứ hai là rất lớn - tầng khẩn cấp. Khi tầng khẩn cấp cũng mệt mỏi, bị kết thúc, chỉ thế thì bạn mới trong tiếp xúc với vũ trụ, cội nguồn, cái vô hạn.

Đó là lí do tại sao nhiều nỗ lực được cần - nhiều thới mức bạn cảm thấy, "Bây giờ nó sẽ ở bên ngoài mình." Khoảnh khắc thứ nhất bạn cảm thấy nó đang đi ra ngoài bạn, nó không đi ra ngoài bạn đâu - nó chỉ đi ra ngoài tầng thứ nhất. Và khi tầng thứ nhất bị kết thúc, bạn sẽ cảm thấy mệt. Khi tầng thứ hai bị kết thúc, bạn sẽ cảm thấy, "Nếu mình làm bất kì cái gì bây giờ, mình sẽ chết." Cho nên nhiều người tới tôi, và họ nói rằng bất kì khi nào họ đạt sâu trong thiền, một khoảnh khắc tới khi họ trở nên sợ và hoảng và họ nói, "Bây giờ tôi sợ. Dường như tôi sắp chết. Bây giờ tôi không thể xuyên thấu xa thêm nữa. Nỗi sợ nắm lấy tôi, dường như tôi sắp chết, bây giờ tôi sẽ không có khả năng đi ra khỏi thiền."

Đó là khoảnh khắc đúng - khoảnh khắc khi bạn cần dũng cảm. Một chút dũng cảm, và bạn sẽ xuyên thấu vào tầng thứ ba, tầng sâu nhất, vô hạn.

Kĩ thuật này giúp bạn rất dễ dàng rơi vào trong đại dương năng lượng vũ trụ đó: Lang thang cho tới khi kiệt sức và thế rồi, gục xuống đất, trong việc gục xuống này, là toàn thể. Và khi bạn gục xuống đất một cách toàn bộ, lần đầu tiên bạn sẽ là toàn thể, một đơn vị, cái một. Sẽ không có phân mảnh, không phân chia. Tâm trí cùng những phân chia của nó sẽ biến mất, và sự hiện hữu không phân chia, không thể phân chia được, sẽ xuất hiện lần đầu tiên.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập