Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật dừng lại thứ nhất - phần 2
 
 
Mật tông

Kĩ thuật dừng lại thứ nhất - phần 2

Related image 

Những kĩ thuật này giúp bạn di chuyển về trung tâm mà không có bất kì tai nạn nào, không có bất kì nguy hiểm nào. Nhưng nhớ, bạn không thể thực hành chúng. Khi tôi nói bạn không thể thực hành chúng, tôi ngụ ý gì? Theo một cách nào đó bạn có thể thực hành chúng: đột nhiên bạn có thể dừng lại. Nhưng việc dừng lại phải bất thần, bạn phải không được chuẩn bị cho điều đó. Bạn phải không nghĩ về nó và lập kế hoạch cho nó và nói rằng "Vào mười hai giờ mình sẽ dừng lại." Để cho cái không biết xảy ra cho bạn khi bạn không được chuẩn bị. Đi vào trong cái không biết, cái không được lập bản đồ, mà không có tri thức nào. Đây là một kĩ thuật: Ngay khi ông có thôi thúc làm cái gì đó, dừng lại. Đây là một chiều.

Chẳng hạn, bạn có thôi thúc hắt hơi. Bạn cảm thấy rằng thôi thúc này đang tới, bạn cảm thấy hắt hơi đang tới. Bây giờ một khoảnh khắc tới khi bạn không thể làm được bất kì cái gì - nó sẽ xảy ra. Nhưng trong chính chỗ bắt đầu của cảm giác này, khi bạn cảm thấy cảm giác hắt hơi sắp tới, khoành khắc bạn trở nên nhận biết, dừng lại! Bạn có thể làm được gì? Bạn có thể dừng việc hắt hơi được không? Nếu bạn cố dừng hắt hơi, hắt hơi sẽ tới sớm hơn, vì việc dừng lại sẽ làm cho tâm trí bạn ý thức nhiều hơn về nó và bạn sẽ cảm thấy cảm giác này nhiều hơn. Bạn sẽ trở nên nhạy cảm hơn, toàn bộ chú ý của bạn sẽ có đó, và chú ý đó sẽ giúp cho hắt hơi tới sớm hơn. Nó sẽ trở thành không thể chịu nổi. Bạn không thể dừng việc hắt hơi một cách trực tiếp, nhưng bạn có thể dừng bản thân bạn.

Bạn có thể làm gì? Bạn cảm thấy cảm giác rằng hắt hơi đang tới: dừng lại! Đừng cố dừng hắt hơi, bạn chỉ dừng bản thân bạn. Đừng làm bất kì cái gì. Vẫn còn hoàn toàn bất động, thậm chí không có hơi thở của bạn đi vào hay đi ra. Trong một khoảnh khắc, dừng lại, và bạn sẽ cảm thấy rằng thôi thúc này đã đi lui, rằng nó đã bỏ đi. Và trong việc bỏ đi của thôi thúc này một năng lượng tinh tế được xả ra mà được dùng trong việc đi hướng tới trung tâm, vì trong hắt hơi bạn ném ra năng lượng nào đó - trong bất kì thôi thúc nào.

‘Thôi thúc' ngụ ý bạn bị nặng gánh với năng lượng nào đó mà bạn không thể dùng hay không thể hấp thu. Nó muốn đi ra, nó muốn được tống ra; bạn muốn sự giảm nhẹ. Đó là lí do tại sao sau khi bạn hắt hơi bạn sẽ cảm thấy thoải mái, sự thoải mái tinh tế. Không cái gì đã xảy ra, bạn đã đơn giản xả ra năng lượng nào đó mà đã là dư thừa, gánh nặng. Bây giờ nó không còn đó nữa; bạn được giảm nhẹ về nó. Thế thì bạn cảm thấy sự thảnh thơi tinh tế bên trong.

Đó là lí do tại sao các nhà sinh lí học, Pavlov, B. F. Skinner và những người khác, nói dục cũng giống như việc hắt hơi. Họ nói về mặt sinh lí không có khác biệt, dục chỉ như việc hắt hơi. Bạn bị đè nặng bởi năng lượng; bạn muốn tống nó ra. Một khi nó được tống ra bộ máy của bạn thảnh thơi, bạn trở nên không bị nặng gánh. Thế thì bạn cảm thấy thoải mái. Cảm giác thoải mái đó chỉ là việc xả ra, theo các nhà sinh lí học, và như khi sinh lí học tiến triển họ là đúng. Bất kì khi nào bạn có thôi thúc nào đó, Ngay khi ông có thôi thúc làm cái gì đó, dừng lại! Không chỉ với thôi thúc sinh lí, bất kì thôi thúc nào đều có thể được dùng.

Chẳng hạn, bạn định đi uống cốc nước. Bạn đã chạm vào nước, vào cốc - đột nhiên dừng lại. Để tay ở đó, để ham muốn uống, cơn khát ở đó bên trong, nhưng bạn dừng hoàn toàn. Cốc ở bên ngoài, cơn khát ở bên trong; tay đang trên cốc, mắt đang nhìn cốc - đột nhiên dừng lại. Không thở, không chuyển động, dường như bạn đã trở nên chết. Chính thôi thúc này, cơn khát này, sẽ xả ra năng lượng, và năng lượng đó được dùng để đi tới trung tâm. Bạn sẽ bị ném về trung tâm. Tại sao? Vì bất kì thôi thúc nào cũng là chuyển động hướng ra ngoài. Nhớ, ‘thôi thúc' ngụ ý năng lượng đi ra ngoài.

Nhớ điều khác: năng lượng bao giờ cũng trong chuyển động - hoặc đi ra hoặc đi vào. Năng lượng không bao giờ có thể tĩnh tại. Đây là qui luật. Nếu bạn hiểu qui luật, thế thì cơ chế của kĩ thuật này sẽ là dễ dàng. Năng lượng bao giờ cũng trong chuyển động. Hoặc nó đi ra hoặc đi vào; năng lượng không bao giờ có thể tĩnh tại. Nếu nó tĩnh tại, nó không phải là năng lượng, và không có gì mà không là năng lượng, cho nên mọi thứ đều đang chuyển động ở đâu đó.

Khi một thôi thúc, bất kì thôi thúc nào tới với bạn, nó ngụ ý năng lượng đang đi ra. Đó là lí do tại sao tay bạn đưa tới cốc - bạn đã di chuyển ra. Ham muốn đã tới để làm cái gì đó. Mọi hoạt động đều là các chuyển động hướng tới cái là bên ngoài từ cái là bên trong - chuyển động từ bên trong tới bên ngoài.

Khi bạn dừng một cách bất thần, năng lượng không thể tĩnh tại trong bạn. Bạn đã trở thành tĩnh tại, nhưng năng lượng không thể tĩnh tại trong bạn, và cơ chế qua đó nó di chuyển ra là không chết, nó đã dừng lại. Cho nên năng lượng có thể làm cái gì? Năng lượng không thể làm bất kì khác hơn di chuyển vào trong. Năng lượng không thể tĩnh tại. Nó đã đi ra. Bạn đã dừng lại, cơ chế này đã dừng lại, nhưng cơ chế mà có thể dẫn nó đi tới trung tâm là có đó. Năng lượng này sẽ di chuyển vào bên trong.

Bạn đang chuyển đổi năng lượng của bạn và thay đổi chiều hướng của nó mọi khoảnh khắc mà không biết điều đó. Bạn giận, và bạn cảm thấy phải đánh ai đó hay phải phá cái gì đó hay làm cái gì đó bạo hành - thử điều này đi. Lấy người nào đó - bạn của bạn, vợ bạn, con bạn, bất kì người nào - và ôm, hôn hay ôm choàng người đó. Bạn giận, bạn định phá cái gì đó; bạn muốn làm điều bạo hành nào đó. Tâm trí bạn có tính phá huỷ; năng lượng đã đi hướng tới bạo hành. Yêu ai đó ngay lập tức.

Lúc ban đầu bạn có thể cảm thấy rằng điều này chỉ là diễn kịch. Bạn sẽ tự hỏi, "Làm sao mình có thể yêu được? Làm sao mình có thể yêu trong khoảnh khắc này? Mình đang giận!" Bạn không biết cơ chế này. Trong khoảnh khắc này bạn có thể yêu sâu sắc bởi vì năng lượng đã phát khởi, nó đã nảy sinh. Nó đã đi tới điểm mà nó muốn được diễn đạt, và năng lượng cần chuyển động. Nếu bạn chỉ bắt đầu yêu ai đó, cùng năng lượng này sẽ đi vào trong yêu và bạn sẽ cảm thấy việc xô ra của năng lượng mà bạn có thể đã không cảm thấy.

Có những người không thể đi vào trong yêu chừng nào họ chưa giận, chừng nào họ chưa mãnh liệt. Có những người chỉ có thể đi vào trong yêu sâu sắc khi năng lượng của họ đang di chuyển một cách mãnh liệt. Bạn có thể đã không quan sát, nhưng điều đó xảy ra hàng ngày: các đôi sẽ đánh nhau trước khi họ làm tình. Vợ và chồng đánh nhau, trở nên giận, trở nên kịch liệt, và thế rồi họ làm tình, và họ có thể đã không hiểu cái gì đã xảy ra. Thế rồi nó trở thành thói quen máy móc - bất kì khi nào họ đánh nhau họ sẽ yêu. Và ngày họ không đánh nhau họ sẽ không có thể yêu.

Đặc biệt trong các làng Ấn Độ, nơi các bà vợ vẫn còn bị đánh, nếu ông chồng nào đó dừng đánh vợ mình, điều đó được biết là bây giờ anh ta đã dừng yêu cô ấy. Và ngay cả các bà vợ cũng hiểu rằng nếu chồng đã trở nên bất bạo hành toàn bộ hướng tới họ, điều đó có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt. Anh ta không đánh nhau, cho nên điều đó nghĩa là anh ta không yêu.

Tại sao? Tại sao đánh nhau được liên kết thế với yêu? Nó được liên kết bởi vì cùng năng lượng có thể chuyển vào các chiều khác nhau. Bạn có thể gọi nó là "yêu" hay "ghét." Chúng có vẻ đối lập, nhưng chúng không đối lập thế, vì cùng năng lượng di chuyển. Cho nên một người trở nên không có năng lực ghét trở thành không có năng lực yêu, theo định nghĩa của bạn về yêu. Người không thể giận dữ bạo hành trở thành không có năng lực yêu, điều này bạn biết. Người đó có thể có năng lực của phẩm chất yêu khác, nhưng điều đó không phải là yêu của bạn. Vị phật yêu, nhưng yêu đó là khác toàn bộ. Đó là lí do tại sao Phật gọi nó là từ bi; ông ấy không bao giờ gọi nó là yêu. Nó giống từ bi nhiều hơn, ít giống yêu của bạn, vì yêu của bạn ngụ ý ghét, giận, bạo hành.

Năng lượng có thể di chuyển, có thể đổi hướng. Nó có thể trở thành ghét, nó có thể trở thành yêu - cùng năng lượng đó. Và cùng năng lượng đó có thể di chuyển vào trong nữa, cho nên bất kì khi nào bạn có thôi thúc để làm cái gì đó, Dừng lại! Đây không phải là kìm nén. Bạn không kìm nén bất kì cái gì, bạn chỉ chơi với năng lượng - chỉ chơi với năng lượng và biết cách làm việc của nó, cách nó làm việc ở bên trong. Nhưng nhớ, thôi thúc phải là thực và đích thực; bằng không thì không cái gì sẽ xảy ra.

Chẳng hạn, khi không có khát bạn đi tới cốc nước và rồi đột nhiên bạn dừng lại. Không cái gì sẽ xảy ra vì không có gì để xảy ra - năng lượng không chuyển động. Bạn đang cảm thấy yêu hướng tới vợ bạn, chồng bạn, bạn của bạn. Bạn muốn ôm, hôn - dừng lại! Nhưng thôi thúc phải có đó một cách đích thực. Nếu thôi thúc không có đó và bạn chỉ đi an ủi ai đó, hôn vì cái hôn được mong đợi, và thế rồi bạn dừng lại, thế thì không cái gì sẽ xảy ra vì không cái gì đang chuyển động bên trong.

Cho nên đầu tiên nhớ, thôi thúc phải là đích thực, thực. Chỉ với thôi thúc thực năng lượng mới chuyển, và khi thôi thúc thực đột nhiên bị dừng lại, năng lượng trở nên bị treo. Không có hướng nào để từ đó chuyển đi, nó quay vào trong. Nó phải chuyển đi, nó không thể vẫn còn ở đó.

Nhưng chúng ta giả tới mức không cái gì dường như là thực. Bạn ăn bữa ăn vì đồng hồ, vì thời gian, không vì cơn đói. Cho nên nếu bạn dừng, không cái gì sẽ xảy ra vì thực sự đã không có đói đằng sau nó, không có thôi thúc. Không năng lượng nào đã chuyển ở đó. Đó là lí do tại sao nếu bạn ăn bữa ăn vào một giờ, đến một giờ bạn sẽ cảm thấy đói. Nhưng đói này là giả; nó chỉ là thói quen máy móc, chỉ là thói quen chết. Thân thể bạn không đói. Nếu bạn không ăn bạn sẽ cảm thấy cái gì đó bị thiếu, nhưng nếu bạn có thể không ăn trong một giờ, bạn sẽ quên nó, cơn đói sẽ lắng dịu đi.

Cơn đói thực sẽ phát triển nhiều hơn; nó nhất định phát triển. Nếu cơn đói của bạn là thực, thế thì vào hai giờ bạn sẽ cảm thấy đói hơn. Nếu cơn đói là giả, thế thì lúc hai giờ bạn đã hoàn toàn quên mất. Thực sự, sẽ không có đói lúc hai giờ. Cho dù bạn muốn ăn, bây giờ bạn sẽ không cảm thấy đói. Cơn đói chỉ là cảm giác giả, máy móc. Không năng lượng nào đã chuyển, đó chỉ là tâm trí nói với bạn rằng bây giờ là giờ ăn, cho nên ăn đi.

Nếu bạn cảm thấy buồn ngủ, dừng lại! Nhưng cảm giác phải là thực; đó là vấn đề. Và đó là vấn đề cho chúng ta bây giờ. Nó đã không là vậy vào thời của Shiva. Khi Vigyana Bhairava Mật tông được thuyết giảng lần đầu tiên, nó đã không là vậy. Con người đã là đích thực, nhân loại đã là thực, thuần khiết, không cái gì là giả về nó. Với chúng ta mọi thứ đều là giả. Bạn giả vờ rằng bạn yêu; bạn giả vờ rằng bạn giận. Bạn liên tục giả vờ và thế rồi bạn quên bản thân bạn liệu bạn có đang giả vờ hay liệu bất kì cái gì thực còn lại không. Bạn không bao giờ nói cái gì đang ở trong bạn, bạn không bao giờ diễn đạt nó. Bạn liên tục diễn đạt cái không có đó. Quan sát bản thân bạn và bạn sẽ đi tới biết điều đó.

Bạn nói cái gì đó, nhưng bạn cảm thấy cái gì đó khác. Thực sự, bạn muốn nói điều đối lập hoàn toàn, nhưng nếu bạn nói điều thực bạn sẽ trở thành không khớp toàn bộ - vì toàn xã hội là giả, và trong xã hội giả bạn có thể tồn tại chỉ như người giả. Càng được điều chỉnh, càng giả hơn, vì nếu bạn muốn là thực bạn sẽ cảm thấy không ăn khớp.

Đó là lí do tại sao từ bỏ đi vào trong sự tồn tại, vì xã hội giả. Phật đã phải bỏ đi không phải bởi vì xã hội có bất kì nghĩa khẳng định nào, mà chỉ là một nghĩa phủ định - vì với xã hội giả bạn không thể là thực được. Hay vào mọi khoảnh khắc bạn đều ở trong vật lộn thường xuyên, không cần thiết và tiêu tán năng lượng. Cho nên bỏ cái không thực, bỏ cái giả, để cho bạn có thể là thực. Đó là lí do cơ bản cho mọi từ bỏ.

Nhưng quan sát bản thân bạn mà xem, bạn không thực làm sao. Quan sát tâm trí kép. Bạn đang nói cái gì đó, nhưng bạn lại cảm thấy cái hoàn toàn đối ngược. Đồng thời, bạn đang nói điều này trong tâm trí và cái gì đó khác ở bên ngoài. Do vậy, nếu bạn dừng bất kì cái gì mà không thực, kĩ thuật này sẽ không giúp ích. Cho nên tìm ra cái gì đó đích thực về bản thân bạn và thử dừng điều đó lại. Không phải mọi thứ đã trở thành giả, nhiều thứ vẫn là thực. May mắn, đôi khi mọi người đều là thực; trong khoảnh khắc nào đó mọi người là thực. Thế thì dừng nó lại.

Bạn đang cảm thấy giận, và bạn cảm thấy nó là thực. Bạn sắp sửa phá cái gì đó, đánh con bạn, hay làm cái gì đó: Dừng lại! Nhưng không dừng có cân nhắc. Không nói, "Giận là xấu, cho nên mình phải dừng" - không ! Không nói, "Điều này sẽ không giúp đỡ cho đứa trẻ, cho nên mình sẽ dừng lại." Không cân nhắc tâm trí nào là được cần, vì nếu bạn cân nhắc, thế thì năng lượng đã chuyển vào trong cân nhắc rồi. Đây là cơ chế bên trong.

Nếu bạn nói, "Mình phải không đánh con vì điều đó sẽ không làm điều gì tốt cho nó, và điều này cũng không tốt cho mình nữa. Điều này là vô dụng và điều này không bao giờ giúp ích," cùng năng lượng mà sắp trở thành giận đã trở thành cân nhắc. Bây giờ bạn đã cân nhắc toàn thể sự việc, và năng lượng này đã lắng xuống. Nó đã chuyển vào cân nhắc, vào suy nghĩ. Thế rồi bạn dừng lại, nhưng thế thì không có năng lượng nào chuyển vào. Khi bạn cảm thấy giận, đừng cân nhắc nó, đừng nghĩ về nó là tốt hay xấu; đừng nghĩ chút nào. Đột nhiên nhớ kĩ thuật này và dừng lại!

Giận là năng lượng thuần khiết... không cái gì xấu, không cái gì tốt. Nó có thể trở thành tốt, nó có thể trở thành xấu - điều đó sẽ tuỳ thuộc vào kết quả, không vào năng lượng. Nó có thể trở thành xấu nếu nó đi ra và phá huỷ cái gì đó, nếu nó trở thành có tính phá huỷ. Nó có thể trở thành cực lạc đẹp nếu nó chuyển vào bên trong và ném bạn vào trung tâm; nó có thể trở thành hoa. Năng lượng đơn giản là năng lượng - thuần khiết, hồn nhiên, trung lập. Không cân nhắc nó. Bạn định làm cái gì đó - đừng nghĩ, đơn giản dừng lại và thế rồi vẫn còn được dừng lại. Trong việc còn lại đó bạn sẽ có thoáng nhìn về trung tâm bên trong. Bạn sẽ quên ngoại vi và trung tâm sẽ tới trong cái nhìn của bạn.

Cũng như bạn có thôi thúc để làm cái gì đó, Dừng lại! Thử nó đi. Nhớ ba điều... Một, thử nó chỉ khi thôi thúc thực có đó. Thứ hai, không nghĩ về việc dừng lại, chỉ dừng lại. Và thứ ba, đợi! Khi bạn đã dừng lại, không thở, không chuyển động - đợi và xem cái gì xảy ra. Không cố. Khi tôi nói đợi, tôi ngụ ý bây giờ không cố nghĩ về trung tâm bên trong. Thế thì bạn sẽ lại bỏ lỡ. Không nghĩ về cái ngã, về atman. Không nghĩ rằng bây giờ thoáng nhìn có đó, bây giờ thoáng nhìn đang tới. Không nghĩ, chỉ đợi. Để cho thôi thúc, năng lượng tự nó chuyển động. Nếu bạn bắt đầu nghĩ về brahman và the atman và trung tâm, năng lượng sẽ chuyển vào trong suy nghĩ này.

Bạn có thể làm lãng phí năng lượng bên trong này một cách rất đơn giản. Chỉ một ý nghĩ sẽ là đủ để cho nó một hướng; thế thì bạn sẽ liên tục suy nghĩ. Khi tôi nói dừng lại, nó ngụ ý dừng toàn bộ, đầy đủ. Không cái gì chuyển động, dường như toàn thể thời gian đã dừng lại. Không có chuyển động - bạn đơn giản hiện hữu! Trong sự tồn tại đơn giản đó, đột nhiên trung tâm bùng nổ.

 

Từ “Viguan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập