Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm thứ mười - nhìn quá khứ
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm thứ mười - nhìn quá khứ

Related image

Kĩ thuật định tâm thứ mười- nhìn quá khứ

 

Để chú ý ở tại chỗ ông đang nhìn việc xảy ra quá khứ nào đó, và ngay cả hình tướng của ông, đã mất những đặc trưng hiện tại của nó, được biến đổi.

 

Bạn đang nhớ lại quá khứ - bất kì việc xảy ra nào. Thời thơ ấu của bạn, chuyện tình của bạn, cái chết của bố bạn hay mẹ bạn... bất kì cái gì. Nhìn vào nó, nhưng không bị dính líu vào nó. Nhớ nó dường như bạn đang nhớ cuộc đời của ai đó khác. Và khi việc xảy ra này được chiếu phim lại, đang lại trên màn ảnh, chăm chú, nhận biết, là nhân chứng, vẫn còn tách rời. Hình dạng quá khứ của bạn sẽ ở đó trong phim, trong chuyện.

Nếu bạn nhớ chuyện tình của bạn, chuyện tình đầu tiên của bạn, bạn sẽ ở đó cùng người yêu của bạn; hình dạng quá khứ của bạn sẽ ở đó cùng người yêu của bạn. Bạn không thể nhớ được cái gì khác. Được tách rời khỏi hình dạng quá khứ của bạn nữa. Nhìn vào toàn thể hiện tượng này dường như ai đó khác đang yêu ai đó khác, dường như toàn thể sự việc không thuộc vào bạn. Bạn chỉ là nhân chứng, người quan sát.

Đây là kĩ thuật rất, rất cơ bản. Nó đã được dùng nhiều, đặc biệt bởi Phật. Có nhiều dạng của kĩ thuật này; bạn có thể tìm ra cách riêng của bạn để tiếp cận tới điều này. Chẳng hạn, khi bạn đang rơi vào giấc ngủ ban đêm, sẵn sàng rơi vào giấc ngủ, quay trở lại qua kí ức về toàn thể ban ngày. Không bắt đầu từ sáng. Bắt đầu ngay từ chỗ bạn hiện hữu, ngay trên giường - phần việc cuối cùng - và thế rồi đi ngược lại. Thế rồi đi ngược lại dần dần, từng bước một, tới kinh nghiệm đầu tiên buổi sáng khi đầu tiên bạn trở nên thức dậy. Đi ngược lại, và liên tục nhớ rằng bạn không bị dính líu.

Chẳng hạn, buổi trưa ai đó xúc phạm bạn. Nhìn bản thân bạn, hình dạng của bản thân bạn, đang bị ai đó xúc phạm, nhưng bạn vẫn còn chỉ là người quan sát. Đừng bị dính líu vào; đừng lại nổi giận. Nếu bạn lại nổi giận, thế thì bạn bị đồng nhất. Thế thì bạn đã bỏ lỡ vấn đề của thiền. Đừng nổi giận. Người đó không xúc phạm bạn, người đó đang xúc phạm hình dạng mà đã là vậy lúc trưa. Hình dạng đó giờ đã đi mất rồi.

Bạn hệt như dòng sông chảy: hình dạng đang tuôn chảy. Trong thời thơ ấu bạn có một hình dạng, và bây giờ bạn không có hình dạng đó; hình dạng đó đã qua rồi. Như dòng sông, bạn đang thay đổi liên tục. Cho nên khi trong đêm bạn thiền đi ngược lại trên việc xảy ra của ban ngày, nhớ rằng bạn là nhân chứng - không nổi giận. Ai đó đã ca ngợi bạn - không lấy làm hồ hởi. Chỉ nhìn vào toàn thể sự việc dường như bạn đang xem phim một cách dửng dưng. Và đi ngược lại là rất có ích, đặc biệt cho những người có bất kì trục trặc nào với giấc ngủ.

Nếu bạn có bất kì rắc rối gì với ngủ, mất ngủ, không ngủ được, nếu bạn thấy khó rơi vào giấc ngủ, điều này sẽ giúp đỡ sâu sắc. Tại sao? Vì đây là việc tháo tâm trí ra. Khi bạn đi ngược lại bạn đã tháo tâm trí ra. Buổi sáng bạn bắt đầu cuộn vào, và tâm trí trở nên bị vướng vào nhiều thứ, ở nhiều chỗ. Nhiều thứ không được hoàn thành và không đầy đủ, nhiều thứ sẽ vẫn còn trong tâm trí, và không có thời gian để chúng lắng đọng vào chính khoảnh khắc chúng xảy ra.

Cho nên ban đêm đi ngược lại. Đây là quá trình tháo ra. Và khi bạn đi ngược lại tới buổi sáng khi bạn vẫn còn ở trên giường, tới điều đầu tiên vào buổi sáng, bạn sẽ lại có cùng tâm trí tươi tắn mà bạn đã có vào buổi sáng. Và thế thì bạn có thể bạn có thể rơi vào giấc ngủ như đứa trẻ rất nhỏ.

Bạn có thể dùng kĩ thuật đi ngược lại này cho cả đời bạn nữa. Mahavir đã dùng kĩ thuật đi ngược lại này rất nhiều. Và bây giờ có phong trào ở Mĩ có tên là dianetics. Họ dùng phương pháp này và thấy nó rất, rất hữu dụng. Phong trào này, dianetics, nói rằng mọi bệnh của bạn chỉ là tàn tích của quá khứ. Và họ là đúng. Nếu bạn có thể đi ngược lại và tháo ra toàn thể cuộc đời bạn, với việc tháo ra đó nhiều bệnh sẽ biến mất hoàn toàn. Và điều này đã được chứng minh bởi nhiều sự vụ thành công thế; có nhiều trường hợp thành công thế bây giờ.

Cho nên nhiều người chịu những bệnh đặc thù, và không cái gì về sinh lí, không cái gì về thuốc thang giúp được; bệnh cứ tiếp tục. Bệnh này dường như là bệnh tâm lí. Làm gì về nó? Bảo ai đó rằng bệnh của người đó là bệnh tâm lí chẳng giúp gì. Thay vì thế, nó có thể tỏ ra có hại, vì không ai cảm thấy thoải mái khi bạn nói bệnh của người đó là bệnh tâm lí. Thế thì người đó có thể làm cái gì? Người đó cảm thấy bất lực.

Việc đi ngược trở lại này là phương pháp kì diệu. Nếu bạn đi ngược lại chậm rãi - chầm chậm tháo tâm trí ra tới khoảnh khắc đầu tiên khi bệnh này xảy ra - nến dần dần bạn đi ngược lại tới lúc lần đầu bạn bị bệnh này tấn công, nếu bạn có thể tháo ra tới khoảnh khắc đó, bạn sẽ đi tới biết rằng bệnh này về căn bản là một phức hợp những điều khác nào đó, những điều tâm lí nào đó. Bằng việc đi ngược lại những điều này sẽ nổi lên.

Nếu bạn đi qua khoảnh khắc đó khi bệnh này lần đầu tấn công bạn, đột nhiên bạn sẽ trở nên nhận biết về các yếu tố tâm lí nào đã đóng góp cho nó. Và bạn không làm cái gì, bạn chỉ nhận biết về các yếu tố tâm lí đó và liên tục đi ngược lại. Nhiều bệnh đơn giản biến mất khỏi bạn vì phức hợp này bị phá vỡ. Khi bạn đã trở nên nhận biết về phức hợp này, thế thì không có nhu cầu về nó; bạn được lau sạch khỏi nó, được thanh lọc.

Đây là việc tẩy rửa sâu sắc. Và nếu bạn có thể làm nó hàng ngày, bạn sẽ cảm thấy mạnh khoẻ mới, tươi tắn mới tới với bạn. Và nếu chúng ta có thể dạy cho trẻ em làm điều đó hàng ngày, chúng sẽ không bao giờ bị nặng gánh bởi quá khứ của chúng. Chúng sẽ không bao giờ cần đi về quá khứ, chúng bao giờ cũng sẽ ở đây và bây giờ. Sẽ không có tàn tích nào; không cái gì sẽ treo trên chúng từ quá khứ.

Bạn có thể làm điều đó hàng ngày. Nó sẽ cho bạn cái nhìn sâu mới về việc đi ngược lại suốt ngày. Tâm trí sẽ muốn bắt đầu từ sáng, nhưng nhớ, thế thì không có việc tháo ra. Thay vì thế, toàn thể sự việc được nhấn mạnh lại. Nếu bạn bắt đầu từ buổi sáng, bạn đang làm chính điều sai.

Có nhiều cái gọi là các thầy giáo ở Ấn Độ gợi ý làm điều đó - suy ngẫm về cả ngày - và họ bao giờ cũng nói làm điều đó lần nữa từ buổi sáng. Điều đó là sai và có hại, vì thế thì bạn đang nhấn mạnh toàn thể mọi thứ và cái bẫy sẽ được làm sâu hơn. Đừng bao giờ đi từ sáng tới tối, bao giờ cũng đi ngược lại. Chỉ thế thì bạn mới có thể lau sạch toàn thể sự việc, thanh lọc toàn thể sự việc. Tâm trí muốn bắt đầu từ sáng vì điều đó là dễ dàng: tâm trí biết điều đó và không có vấn đề gì. Nếu bạn bắt đầu đi ngược lại, đột nhiên bạn sẽ cảm thấy bạn đã nhảy vào trong buổi sáng và bạn đã bắt đầu đi tiến tới lần nữa. Đừng làm điều đó - nhận biết, đi ngược lại.

Bạn có thể huấn luyện tâm trí bạn đi ngược lai qua các thứ khác nữa. Cứ đi ngược lại từ một trăm - 99, 98, 97... đi ngược lại. Đi từ một trăm tới một, ngược lại. Bạn sẽ cảm thấy khó khăn vì tâm trí có thói quen đi từ một tới một trăm, không bao giờ từ một trăm tới một.

Theo cùng cách, bạn phải đi ngược lại cùng kĩ thuật này. Cái gì sẽ xảy ra? Đi ngược lại, tháo tâm trí ra, bạn là nhân chứng. Bạn đang nhìn mọi thứ xảy ra cho bạn, nhưng bây giờ chúng không xảy ra cho bạn. Bây giờ bạn chỉ là người quan sát và chúng đang xảy ra trên màn ảnh của tâm trí.

Trong khi làm điều này hàng ngày, đột nhiên một hôm bạn sẽ trở nên nhận biết trong ngày, khi làm việc ở chợ, ở văn phòng hay bất kì chỗ nào, rằng bạn có thể là nhân chứng cho các biến cố đang xảy ra ngay bây giờ. Nếu bạn có thể là nhân chứng về sau, và nhìn ngược lại vào ai đó đã xúc phạm bạn mà không trở nên giận về điều đó, tại sao không làm ngay bây giờ, với điều đang hiện tại xảy ra?

Ai đó xúc phạm bạn: khó khăn là gì? Bạn có thể kéo bản thân bạn sang bên ngay bây giờ và bạn có thể thấy rằng ai đó đang xúc phạm bạn, và dầu vậy bạn là khác với thân thể bạn, khác với tâm trí bạn, khác với cái bị xúc phạm. Bạn có thể chứng kiến nó. Nếu bạn có thể là nhân chứng cho điều nà, bạn sẽ không giận; thế thì giận là không thể được. Giận là có thể chỉ khi bạn bị đồng nhất. Nếu bạn không bị đồng nhất, giận là không thể được - giận ngụ ý đồng nhất.

Kĩ thuật này nói, nhìn vào bất kì cái gì xảy ra của quá khứ - hình tướng của bạn sẽ có đó. Kinh này nói hình tướng của bạn không nói bạn. Bạn đã không bao giờ có đó. Bao giờ hình tướng của bạn cũng bị dính líu; bạn không bao giờ bị dính líu. Khi bạn xúc phạm tôi, bạn không xúc phạm tôi. Bạn không thể xúc phạm tôi được, bạn chỉ có thể xúc phạm hình tướng. Hình tướng mà tôi đang ở trong là có đó ngay ở đây bây giờ cho bạn. Bạn có thể xúc phạm hình tướng đó và tôi có thể tách rời khỏi hình tướng này. Đó là lí do tại sao người Hindus bao giờ cũng nhấn mạnh vào việc được tách rời khỏi cái tên và hình tướng. Bạn không là cái tên của bạn không là hình tướng của bạn. Bạn là tâm thức người biết hình tướng và cái tên, và tâm thức này là khác, khác toàn bộ.

Nhưng điều đó là khó. Cho nên bắt đầu với quá khứ đi, thế thì nó là dễ, vì bây giờ, với quá khứ không có sự khẩn thiết. Ai đó xúc phạm bạn hai mươi năm trước, cho nên không có khẩn thiết trong việc đó. Người này có thể đã chết và mọi thứ được kết thúc. Nó chỉ là chuyện chết, chỉ chết từ quá khứ; dễ dàng nhận biết về nó. Nhưng một khi bạn có thể trở nên nhận biết không có khó khăn trong việc làm cùng điều này với điều đang xảy ra ngay ở đây và bây giờ.

Nhưng bắt đầu từ ở đây và bây giờ là khó. Vấn đề là khẩn thiết thế và nó gần tới mức không có không gian để di chuyển. Khó tạo ra không gian và đi khỏi sự cố. Đó là lí do tại sao kinh này nói bắt đầu với quá khứ: nhìn vào hình tướng riêng của bạn, tách rời, đứng rời xa và khác biệt, và được biến đổi qua điều đó.

Bạn sẽ được biến đổi qua nó vì đó là việc lau sạch sâu sắc, việc tháo gỡ ra. Thế thì bạn có thể biết rằng thân thể bạn, tâm trí bạn, sự tồn tại của bạn trong thời gian không phải là thực tại cơ bản của bạn. Thực tại bản chất là khác. Mọi thứ tới và đi mà ít nhất không chạm vào nó. Bạn vẫn còn hồn nhiên, không bị động chạm; bạn vẫn còn trinh nguyên. Toàn thể sự việc trôi qua, toàn thể cuộc sống trôi qua: tốt và xấu, thành công và thất bại, ca ngợi và trách móc - mọi thứ trôi qua. Bệnh tật và mạnh khoẻ, thanh niên và tuổi già, sinh và chết - mọi thứ trôi qua, và bạn không bị động chạm bởi nó.

Nhưng làm sao biết thực tại không bị động chạm này bên trong bạn? Đó là chủ định của kĩ thuật này. Bắt đầu bằng quá khứ. Có kẽ hở khi bạn nhìn vào quá khứ của bạn; cảnh quan là có thể. Hay nhìn vào tương lai. Nhưng nhìn vào tương lai là khó.  Chỉ với vài người việc quan sát tương lai là không khó - với nhà thơ, với những người có trí tưởng tượng, người có thể nhìn vào tương lai dường như họ đang nhìn vào thực tại. Nhưng bình thường điều tốt là dùng quá khứ; bạn có thể nhìn vào quá khứ. Với thanh niên nhìn vào tương lai có thể là tốt. Với họ nhìn vào tương lai là dễ hơn vì thanh niên hướng tương lai.

Với người già không có tương lai ngoại trừ chết. Họ không thể nhìn vào tương lai; họ sợ. Đó là lí do tại sao người già bao giờ cũng bắt đầu nghĩ về quá khứ. Họ bao giờ cũng đi lại vào kí ức của họ, nhưng họ phạm cùng sai lầm. Họ bắt đầu từ quá khứ hướng tới trạng thái hiện tại của hiện hữu của họ - điều đó là sai, họ phải đi ngược lại.

Nếu họ có thể đi ngược lại nhiều lần, dần dần họ sẽ cảm thấy rằng toàn thể quá khứ của họ được gột đi khỏi họ. Và thế thì một người có thể chết mà không bị quá khứ níu bám lấy người đó. Nếu bạn có thể chết mà không có quá khứ níu bám lấy bạn, bạn sẽ chết một cách có ý thức; bạn sẽ chết đầy nhận biết. Thế thì chết sẽ không là chết với bạn. Thay vì thế, nó sẽ là việc gặp gỡ với cái bất tử.

Lau sạch toàn thể tâm thức về chiều sâu của quá khứ, và chính hiện hữu của bạn sẽ được biến đổi qua điều đó. Thử điều này đi. Phương pháp này không rất khó, chỉ nỗ lực bền bỉ là được cần; không có khó khăn cố hữu trong phương pháp này. Nó là đơn giản, và bạn có thể bắt đầu với ngày của bạn. Ngay đêm nay trên giường đi ngược lại, và bạn sẽ cảm thấy rất hay, bạn sẽ cảm thấy rất phúc lạc. Và thế thì cả ngày đã trôi qua. Nhưng không cần vội vàng, đi qua nó từ từ để cho không cái gì bị bỏ lỡ. Đó là một cảm giác rất lạ, vì nhiều thứ sẽ tới trước mắt bạn. Nhiều thứ bạn đã thực sự bỏ lỡ khi nhìn lại cả ngày vì bạn đã dính líu quá nhiều. Nhưng tâm trí liên tục thu thập ngay cả khi bạn vô nhận biết.

Bạn đã đi qua phố. Ai đó đang hát, nhưng bạn có thể đã không chú ý gì. Bạn có thể thậm chí đã không nhận biết rằng bạn đã nghe thấy âm thanh, chỉ đi qua phố. Nhưng tâm trí đã nghe thấy và ghi lại nó. Bây giờ cái đó sẽ bám theo; cái đó sẽ trở thành gánh nặng không cần thiết cho bạn. Cho nên đi ngược lại, nhưng đi rất từ từ, dường như cuốn phim đang được chiếu cho bạn theo cử động rất chậm. Đi ngược lại và nhìn các chi tiết, và thế thì một ngày của bạn sẽ có vẻ rất, rất dài. Thực sự, nó là vậy vì với tâm trí đã có nhiều thông tin thế, và tâm trí đã ghi lại mọi thứ. Giờ đi ngược lại.

Dần dần bạn sẽ trở nên có khả năng biết mọi thứ đã được ghi lại. Và một khi bạn có thể đi ngược lại, nó cũng giống như máy ghi âm: nó được chùi sạch đi. Đến lúc bạn sẽ đạt tới buổi sáng, bạn sẽ rơi vào giấc ngủ, và phẩm chất của giấc ngủ sẽ khác - nó sẽ có tính thiền. Thế thì lần nữa, vào buổi sáng khi bạn cảm thấy rằng bạn đã thức, đừng mở mắt ra ngay. Đi ngược lại trong đêm.

Điều đó sẽ là khó lúc bắt đầu. Bạn có thể đi được một chút. Phần nào đó, đoạn nào đó của mơ mà bạn mới đang mơ trước khi giấc ngủ bị phá vỡ có thể trở lại tâm trí bạn. Nhưng dần dần, với nỗ lực dần dần, bạn sẽ có khả năng xuyên vào ngày càng nhiều hơn, và sau thời kì ba tháng bạn sẽ có năng lực đi ngược lại tới điểm khi bạn rơi vào giấc ngủ. Và nếu bạn có thể đi ngược lại sâu bên trong giấc ngủ của bạn, phẩm chất ngủ và thức của bạn sẽ thay đổi hoàn toàn, vì thế thì bạn không thể mơ được; việc mơ đã trở thành vô tích sự. Nếu bạn có thể đi ngược lại ban ngày và ban đêm, việc mơ không được cần.

Bây giờ các nhà sinh lí học nói rằng việc mơ thực sự là việc tháo dỡ ra. Nếu bản thân bạn đã làm điều đó, thế thì không có nhu cầu. Mọi thứ đã từng treo trong tâm trí, mọi thứ đã còn lại không được hoàn thành, không đầy đủ, sẽ cố làm đầy đủ bản thân nó trong mơ.

Bạn đã đi qua và bạn đã thấy cái gì đó - ngôi nhà đẹp - và một ham muốn tinh tế đã nảy sinh trong bạn để sở hữu nó. Nhưng bạn đang đi tới văn phòng và không có thời gian cho việc mơ ngày, cho nên bạn chỉ đi qua. Bạn thậm chí không để ý rằng tâm trí đã tạo ra ham muốn để sở hữu ngôi nhà này. Nhưng bây giờ ham muốn đó đang treo đó, tạm dừng, và nếu nó không thể bị loại bỏ sẽ khó để ngủ.

Khó ngủ về căn bản chỉ có nghĩa một điều, rằng ngày của bạn vẫn còn lơ lửng trên bạn và bạn không thể được làm nhẹ khỏi nó. Bạn đang bám lấy nó. Thế thì trong đêm bạn sẽ thấy giấc mơ rằng bạn đã đã trở thành người chủ của ngôi nhà này - bây giờ bạn đang sống trong ngôi nhà này. Khoảnh khắc mơ này tới với bạn, tâm trí bạn được làm nhẹ đi.

Cho nên người thường thì nghĩ rằng mơ là việc làm rối cho giấc ngủ - điều đó là tuyệt đối sai. Mơ không làm rối giấc ngủ của bạn. Chúng không quấy rối giấc ngủ của bạn, chúng thực sự giúp đỡ; không có chúng bạn không thể ngủ được chút nào. Như bạn vậy, bạn không thể ngủ được mà không có mơ, vì mơ của bạn giúp làm đầy đủ mọi thứ vẫn còn chưa đầy đủ.

Và đây là những thứ không thể được làm đầy đủ. Tâm trí bạn liên tục mơ những ham muốn ngớ ngẩn, và chúng không thể được hoàn thành trong thực tại, cho nên phải làm gì? Những ham muốn không đầy đủ đó diễn ra mãi trong bạn, và chúng giữ cho bạn hi vọng, chúng giữ cho bạn nghĩ. Vậy phải làm gì? Bạn đã thấy một người đàn bà đẹp và bạn bị hấp dẫn tới cô ấy. Bây giờ ham muốn đã nảy sinh để sở hữu cô ấy. Điều đó có thể là không thể được, người đàn bà đó thậm chí có thể không nhìn bạn. Vậy phải làm gì? Mơ sẽ giúp bạn.

Trong mơ bạn có thể sở hữu người đàn bà này, và thế thì tâm trí được làm nhẹ đi. Khi có liên quan tới tâm trí, không có khác biệt giữa mơ và thực tại. Khác biệt là gì? Yêu người đàn bà trong thực tại và yêu người đàn bà trong mơ, khác biệt gì cho tâm trí? Không có khác biệt. Hay điều này có thể là khác biệt, rằng hiện tượng mơ có thể là đẹp hơn, vì thế thì người đàn bà này sẽ không quấy rầy bạn. Nó là mơ của bạn và bạn có thể làm bất kì cái gì, và người đàn bà này sẽ không tạo ra bất kì vấn đề nào cho bạn. Người kia vắng mặt hoàn toàn, bạn một mình. Không có rào chắn, cho nên bạn có thể làm bất kì cái gì bạn thích.

Không có khác biệt cho tâm trí; tâm trí không thể tạo ra bất kì phân biệt nào giữa cái gì là mơ và cái gì là thực tại. Chẳng hạn, nếu bạn có thể bị đặt vào cơn mê trong cả một năm, và bạn mơ mãi, trong một năm bạn sẽ không có khả năng cảm thấy theo bất kì cách nào rằng bất kì cái gì bạn thấy đều là mơ. Nó sẽ là thực, và mơ sẽ liên tục cho một năm.

Các nhà tâm lí nói rằng nếu bạn có thể để một người vào cơn mê trong một trăm năm người đó sẽ mơ trong một trăm năm, không một khoảnh khắc nào hoài nghi rằng bất kì cái gì người đó đang làm đều chỉ là mơ. Và nếu người đó chết người đó sẽ không bao giờ biết rằng cuộc sống của người đó chỉ là mơ, rằng nó không bao giờ là thực. Với tâm trí không có khác biệt: thực tại và mơ cả hai đều là như nhau. Cho nên tâm trí có thể tháo bản thân nó ra trong mơ.

Nếu bạn làm kĩ thuật này, thế thì sẽ không cần mơ. Phẩm chất của giấc ngủ của bạn sẽ được thay đổi toàn bộ, vì không có mơ bạn rơi vào tận đáy của sự hiện hữu của bạn, và không có mơ bạn sẽ nhận biết trong giấc ngủ của bạn.

Đó là điều Krishna nói trong Gita, rằng trong khi mọi người ngủ say người yogi không ngủ, người yogi thức. Điều dó không có nghĩa rằng người yogi không ngủ - người đó cũng ngủ, nhưng phẩm chất của giấc ngủ là khác. Giấc ngủ của bạn giống như người vô ý thức khi uống thuốc. Giấc ngủ của người yogi là việc thảnh thơi sâu mà không có vô ý thức. Toàn thân người đó được thảnh thơi; mọi thớ thịt và tế bào thân thể người đó được thảnh thơi, không căng thẳng nào còn lại. Nhưng người đó đầy nhận biết về toàn thể hiện tượng này.

Thử kĩ thuật này đi. Bắt dầu từ đêm nay, thử nó, và thế rồi làm nó vào cả buổi sáng nữa. Và khi bạn cảm thấy rằng bạn được hoà điệu với kĩ thuật này, rằng bạn có thể làm nó, sau một tuần thử cho toàn thể quá khứ của bạn. Lấy một ngày nghỉ. Đi tới chỗ cô lập nào đó. Sẽ là tốt nếu bạn nhịn ăn - nhịn ăn và im lặng. Nằm ra trên bãi biển đơn độc nào đó hay dưới cây nào đó, và chỉ chuyển tới quá khứ của bạn từ điểm này: bạn nằm trên bờ biển cảm thấy cát và mặt trời, và bây giờ đi ngược lại. Liên tục xuyên thấu, xuyên thấu, và tìm ra điều cuối cùng bạn có thể nhớ.

Bạn sẽ ngạc nhiên. Bình thường bạn không thể nhớ được nhiều, và bạn không thể đi qua được rào chắn của bốn hay năm tuổi. Những người có trí nhớ rất tốt có thể đi ngược về rào chắn ba tuổi, nhưng thế rồi đột nhiên một khối xuất hiện và mọi thứ đi vào tối tăm. Nhưng nếu bạn thử với kĩ thuật này, dần dần bạn sẽ phá vỡ rào chắn, và rất dễ dàng bạn có thể đi tới nhớ ngày đầu tiên bạn được sinh ra. Và đó là khải lộ.

Quay trở lại với mặt trời và bãi biển, bạn sẽ là người khác. Nếu bạn làm nhiều nỗ lực hơn, bạn có thể xuyên thấu vào bụng mẹ. Và bạn có kí ức về bụng mẹ - chín tháng kí ức cùng với mẹ bạn. Thời kì chín tháng đó cũng được ghi lại trong tâm trí. Khi mẹ bạn chán nản, bạn đã ghi lại điều đó vì bạn cảm thấy chán nản. Bạn đã được nối với người mẹ, được thống nhất, được là một tới mức bất kì cái gì xảy ra cho mẹ bạn đều đã xảy ra cho bạn. Khi bà ấy giận, bạn giận. Khi bà ấy hạnh phúc, bạn hạnh phúc. Khi bà ấy được ca ngợi, bạn cảm thấy được ca ngợi. Khi bà ấy ốm, bạn cảm thấy đau, khổ, mọi thứ.

Nếu bạn có thể xuyên thấu vào bụng mẹ, bây giờ bạn đang trên đường đúng. Và thế rồi, dần dần, bạn có thể xuyên thấu nhiều hơn và bạn có thể nhớ được khoảnh khắc đầu khi bạn đi vào bụng mẹ.

Chỉ bởi vì việc nhớ lại này, Mahavir và Phật có thể nói rằng có các kiếp quá khứ, tái sinh. Tái sinh không thực sự là nguyên tắc, nó chỉ là kinh nghiệm tâm lí sâu. Và nếu bạn có thể nhớ khoảnh khắc đầu tiên bạn đi vào bụng mẹ bạn, thế thì bạn có thể xuyên thấu nhiều hơn và bạn có thể nhớ cái chết của kiếp quá khứ của bạn. Một khi bạn chạm tới điểm đó thế thì phương pháp này là ở trong tay bạn; thế thì bạn có thể di chuyển rất dễ dàng tới mọi kiếp sống quá khứ của bạn.

Đây là một trải nghiệm, và kết quả có tính hiện tượng, vì thế thì bạn biết rằng qua nhiều, nhiều kiếp bạn đã sống cùng điều vô nghĩa mà bạn đang sống bây giờ. Bạn đã từng làm toàn thể điều vô nghĩa này nhiều lần thế, một cách lặp lại. Hình mẫu là như nhau, dạng thức là như nhau, chỉ chi tiết là khác. Bạn đã yêu người đàn bà khác nào đó, bây giờ bạn yêu người đàn bà này. Bạn đã thu thập tiền bạc... đồng tiền thuộc một loại, bây giờ đồng tiền là khác. Nhưng toàn thể hình mẫu là như nhau; nó có tính lặp lại.

Một khi bạn có thể thấy rằng nhiều, nhiều kiếp bạn đã sống cùng điều vô nghĩa, toàn thể cái vòng luẩn quẩn này đã là ngu xuẩn làm sao, đột nhiên bạn được thức tỉnh và toàn thể sự việc trở thành mơ. Bạn bị ném ra xa khỏi nó, và bây giờ bạn không muốn lặp lại cùng điều này trong tương lai.

Ham muốn dừng lại, vì ham muốn không là gì ngoài quá khứ được phóng chiếu vào tương lai. Ham muốn không là gì ngoài kinh nghiệm quá khứ của bạn trong việc tìm kiếm sự lặp lại khác lần nữa. Ham muốn nghĩa là chỉ kinh nghiệm cũ mà bạn muốn lặp lại lần nữa - không gì khác. Và bạn không thể bỏ được ham muốn chừng nào bạn chưa trở nên nhận biết về toàn thể hiện tượng này. Làm sao bạn có thể bỏ nó được? Quá khứ có đó như rào chắn lớn, rào chắn như tảng đá. Nó tựa lên đầu bạn; nó đẩy bạn hướng tới tương lai. Ham muốn được tạo ra bởi quá khứ và được phóng chiếu vào tương lai. Nếu bạn có thể biết được quá khứ là mơ, mọi ham muốn trở thành bất lực. Chúng sụp đổ, chúng khô héo đi - và tương lai biến mất. Trong sự biến mất đó của quá khứ và tương lai, bạn được biến đổi.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập