Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm thứ tám- đung đưa có nhịp điệu
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm thứ tám- đung đưa có nhịp điệu

 Related image

 Trên xe đang di chuyển, bằng việc đung đưa có nhịp điệu, kinh nghiệm. Hay trong xe đứng yên, bằng việc để bản thân ông đung đưa theo những vòng tròn vô hình chậm chạp.

 

Nó là cùng vậy theo cách khác. Trên xe đang chuyển động... Bạn đang du hành trong tầu hoả hay trong xe bò kéo - khi kĩ thuật này được phát triển đã chỉ có xe bò kéo. Bạn đang di chuyển trong xe bò kéo trên con đường Ấn Độ - ngay cả ngày nay đường sá vẫn như vậy. Nhưng khi bạn đang di chuyển, toàn thân bạn chuyển động. Thế thì điều đó là vô dụng.

Trên xe đang di chuyển, bằng việc đung đưa có nhịp điệu... Đung đưa có nhịp điệu. Cố hiểu đi; điều này rất chi li. Bất kì khi nào bạn ở trong xe bò kéo hay trong bất kì xe cộ nào, bạn đang cưỡng lại. Xe bò kéo đung đưa sang trái, nhưng bạn cưỡng lại điều đó. Bạn đung đưa sang phải để làm cân bằng; nếu không bạn sẽ ngã xuống. Cho nên bạn thường xuyên cưỡng lại. Ngồi trong xe bò kéo bạn tranh đấu với chuyển động của nó. Nó chuyển sang bên này, còn bạn phải chuyển sang bên kia.

Đó là lí do tại sao khi ngồi trên tầu hoả bạn trở nên mệt mỏi. Bạn đã không làm bất kì cái gì. Tại sao bạn trở nên mệt thế? Bạn đã làm nhiều thứ một cách không chủ ý. Bạn đã tranh đấu lại tầu hoả liên tục; đã có cưỡng lại. Đừng cưỡng lại - đây là điều thứ nhất. Nếu bạn muốn làm kĩ thuật này, đừng cưỡng lại. Thay vì thế, di chuyển cùng với chuyển động, đung đưa cùng chuyển động. Trở thành một phần của chiếc xe bò kéo, không chống lại nó. Bất kì cái gì xe bò kéo đang làm trên đường, trở thành một phần của nó. Đó là lí do tại sao trẻ con không bao giờ mệt mỏi về đi đường.

Poonam, một đệ tử, mới tới từ London cùng hai con của cô ấy, và cô ấy sợ rằng chúng có thể bị ốm, rằng chúng có thể bị mệt vì cuộc hành trình dài thế. Cô ấy trở nên mệt, còn chúng tới vừa cười. Cô ấy trở nên hoàn toàn mệt mỏi khi cô ấy tới đây. Khoảnh khắc cô ấy bước vào phòng tôi cô ấy đã mệt gần chết, còn hai đứa trẻ bắt đầu chơi ngay đó. Cuộc hành trình mười tám tiếng đồng hồ từ London tới Bombay và chúng không mệt chút nào. Tại sao? Vì chúng chưa biết cách cưỡng lại.

Cho nên người say có thể ngồi trên xe bò kéo cả đêm, và đến sáng người đó sẽ tươi tắn như bao giờ, nhưng bạn sẽ không thế được. Chính bởi vì người say không thể cưỡng lại được. Người đó chuyển động cùng xe; không có tranh đấu. Tranh đấu không có đó, người đó là một. Trên xe đang di chuyển, bằng việc đung đưa có nhịp điệu... Cho nên làm một điều: không cưỡng lại. Và điều thứ hai, tạo ra nhịp điệu. Tạo ra nhịp điệu trong chuyển động của bạn. Làm nó thành hài hoà đẹp. Quên về con đường; không nguyền rủa con đường và chính phủ - quên họ đi. Không nguyền rủa con bò và chiếc xe, hay người đánh xe - quên họ đi. Nhắm mắt lại, không cưỡng lại. Chuyển động một cách nhịp điệu và tạo ra âm nhạc trong chuyển động của bạn. Làm nó thành dường như điệu vũ. Trên xe đang di chuyển, bằng việc đung đưa có nhịp điệu, kinh nghiệm. Kinh nói kinh nghiệm này sẽ tới với bạn.

Hay trong xe đứng yên... Không hỏi xe bò kéo đi đâu; không tự lừa dối bản thân bạn, vì lời kinh nói, Hay trong xe đứng yên, bằng việc để bản thân ông đung đưa theo những vòng tròn vô hình chậm chạp. Chỉ ngồi đây, đung đưa theo vòng tròn. Trước hết lấy một vòng tròn lớn, thế rồi liên tục làm chậm nó lại... chậm lại, chậm lại, làm cho nó thành nhỏ hơn và nhỏ hơn và nhỏ hơn, cho tới khi thân thể bạn không chuyển động thấy được, nhưng bên trong bạn cảm thấy sự chuyển động tinh tế.

Bắt đầu với vòng tròn lớn hơn, với mắt nhắm. Bằng không, khi thân thể sẽ dừng lại bạn sẽ dừng lại. Với mắt nhắm làm các vòng tròn lớn; chỉ ngồi, đung đưa trong vòng tròn. Liên tục đung đưa, làm cho vòng tròn thành nhỏ hơn và nhỏ hơn và nhỏ hơn. Về mặt thấy được bạn sẽ dừng; không ai sẽ có khả năng phát hiện ra rằng bạn vẫn đang chuyển động. Nhưng bên trong bạn sẽ cảm thấy chuyển động tinh tế. Bây giờ thân thể không chuyển động, chỉ tâm trí chuyển động. Liên tục làm cho nó chậm hơn và chậm hơn, và trải nghiệm. Điều đó sẽ trở thành việc định tâm. Trong xe, trong xe đang chuyển động, chuyển động theo nhịp điệu không cưỡng lại sẽ tạo ra việc định tâm bên trong bạn.

Gurdjieff đã tạo ra nhiều điệu vũ cho những kĩ thuật như vậy. Ông ấy đã làm việc trên kĩ thuật này. Mọi điệu vũ ông ấy dùng trong trường phái của ông ấy, thực sự, là đung đưa trong các vòng tròn. Mọi điệu vũ đều trong vòng tròn - chỉ xoay tít nhưng vẫn còn nhận biết bên trong, dần dần làm cho các vòng tròn mỗi lúc một nhỏ hơn. Một thời gian tới khi thân thể dừng lại, nhưng tâm trí bên trong liên tục di chuyển, di chuyển, di chuyển.

Nếu bạn đã đi du hành trong tầu hoả hai mươi giờ, sau khi bạn đã về tới nhà, sau khi bạn đã rời khỏi tầu hoả, nếu bạn nhắm mắt lại bạn sẽ cảm thấy rằng bạn vẫn đang du hành. Bạn vẫn đang đi. Thân thể đã dừng, nhưng tâm trí vẫn cảm thấy chiếc xe. Cho nên cứ làm kĩ thuật này.

Gurdjieff đã tạo ra các điệu vũ hiện tượng, rất hay. Trong thế kỉ này ông ấy đã làm ra các phép màu - không phải phép màu như Satya Sai Baba đâu. Đó không phải là phép màu; bất kì nhà ảo thuật đường phố nào cũng có thể làm được chúng. Nhưng Gurdjieff thực sự đã tạo ra phép màu. Ông ấy đã chuẩn bị một nhóm một trăm người cho nhảy múa thiền, và ông ấy đã biểu diễn điệu vũ đó cho khán giả ở New York lần đầu tiên. Hàng trăm vũ công đã ở trên sân khấu vẫn đang xoay tít. Nhưng người trong các khán giả, ngay cả tâm trí họ cũng bắt đầu xoay tít. Đã có một trăm vũ công áo choàng trắng chỉ quay tít.

Khi ông ấy dùng tay ra dấu hiệu, họ sẽ quay tít, và khoảnh khắc ông ấy nói, "Dừng lại," đã có im lặng chết người. Đó là việc dừng lại cho khán giả, nhưng không cho các vũ công - vì thân thể có thể dừng lại ngay lập tức, nhưng tâm trí vẫn lấy chuyển động bên trong; nó tiếp diễn mãi. Điều đó là đẹp ngay cả nhìn vào, vì một trăm người đột nhiên trở thành tượng chết. Điều đó tạo ra cú choáng bất thần trong khán giả nữa, vì một trăm chuyển động - những chuyển động đẹp, chuyển động theo nhịp điệu - đột nhiên dừng lại. Bạn sẽ nhìn họ đang chuyển động, xoay tít, và đột nhiên các vũ công dừng lại. Thế thì ý nghĩ của bạn cũng sẽ dừng lại.

Nhiều người ở New York đã cảm thấy rằng đó là hiện tượng kì quái: ý nghĩ của họ dừng lại ngay lập tức. Nhưng với những vũ công, điệu vũ liên tục bên trong, và bên trong những vòng tròn xoay tít đã trở nên mỗi lúc một nhỏ hơn cho tới khi họ trở nên được định tâm.

Một hôm việc xảy ra là họ đi tới ngay rìa sân khấu, vẫn đang múa. Điều được mong đợi, được giả định, là Gurdjieff sẽ dừng họ lại ngay trước khi họ nhảy múa rơi khỏi sân khấu vào khán giả. Một trăm vũ công đã ở ngay bên rìa sân khấu. Thêm một bước nữa và tất cả họ sẽ rơi vào trong phòng. Toàn thể phòng đã mong đợi rằng đột nhiên Gurdjieff sẽ nói dừng lại, nhưng ông ấy quay lưng lại để châm xì gà. Ông ấy đã quay lưng lại những vũ công để châm xì gà, và cả nhóm một trăm vũ công rơi khỏi sân khấu xuống sàn - trên sàn đá trần.

Toàn thể khán giả đứng dậy. Họ la hét, quát tháo, và họ tưởng rằng nhiều người phải đã bị gẫy xương - nó là việc đổ sầm xuống thế. Nhưng không một người nào bị thương; thậm chí không một vết thâm tím nào có đó.

Họ hỏi Gurdjieff cái gì đã xảy ra. Không ai bị thương, và cú đổ sầm tới mức dường như không thể được. Lí do chỉ là điều này: họ đã thực sự không trong thân thể vào khoảnh khắc đó. Họ đã làm chậm lại việc tạo vòng tròn bên trong. Và khi Gurdjieff thấy rằng bây giờ họ đã hoàn toàn quên lãng thân thể họ, ông ấy đã cho phép họ ngã xuống.

Nếu bạn hoàn toàn quên mất thân thể bạn, không có cưỡng lại. Xương bị gẫy vì việc cưỡng lại. Nếu bạn ngã xuống, bạn cưỡng lại: bạn đi ngược lại sức kéo của lực hút. Cái đi ngược lại đó, sự cưỡng lại đó, là vấn đề - không phải là lực hút. Nếu bạn có thể ngã xuống cùng sức hút, nếu bạn có thể hợp tác với nó, thế thì không khả năng bị thương nào sẽ nảy sinh.

Kinh này: Trên xe đang di chuyển, bằng việc đung đưa có nhịp điệu, kinh nghiệm. Hay trong xe đứng yên, bằng việc để bản thân ông đung đưa theo những vòng tròn vô hình chậm chạp. Bạn có thể làm điều đó. Không cần có xe, chỉ xoay tít như trẻ con cũng có tác dụng. Khi tâm trí bạn phát rồ, và bạn cảm thấy rằng bây giờ bạn sẽ ngã xuống, đừng dừng lại - cứ tiếp tục! Cho dù bạn ngã xuống, đừng lo nghĩ về nó, nhắm mắt lại và xoay tít. Tâm trí bạn sẽ bị xoay tít, và bạn sẽ ngã xuống. Khi thân thể bạn đã ngã xuống, bên trong, cảm đi! Việc xoay tít sẽ liên tục. Và nó sẽ tới gần hơn và gần hơn và gần hơn, và đột nhiên bạn sẽ được định tâm.

Trẻ con thích thú điều này lắm vì chúng có được sự thích thú lớn. Bố mẹ không bao giờ cho phép con cái họ xoay tít. Điều đó là không tốt: chúng nên được phép - hơn nữa, được khuyến khích. Và nếu bạn cũng có thể làm cho chúng nhận biết về việc xoay tít bên trong, bạn có thể dạy chúng thiền qua việc xoay tít của chúng. Chúng thích thú điều đó bởi vì chúng có cảm giác phi thân thể. Khi chúng xoay tít, đột nhiên trẻ con trở nên nhận biết rằng thân thể chúng đang xoay tít nhưng chúng thì không. Bên trong chúng cảm thấy việc định tâm mà chúng ta không thể cảm thấy được dễ dàng thế, vì thân thể và linh hồn của chúng vẫn còn hơi chút rời xa; có kẽ hở.

Khi bạn tới trong bụng mẹ bạn, bạn không thể ngay lập tức có được trong thân thể một cách toàn bộ; điều đó cần thời gian. Khi đứa trẻ được sinh ra, thế nữa nó cũng không tuyệt đối được cố định, linh hồn của nó không tuyệt đối bị cố định với thân thể; có kẽ hở. Đó là lí do tại sao có nhiều điều nó không thể làm được. Thân thể nó sẵn sàng làm điều đó, nhưng nó không thể làm được điều đó.

Nếu bạn đã quan sát, bạn có thể đã để ý rằng những đứa trẻ mới sinh không thể nhìn được bằng hai mắt, chúng bao giờ cũng nhìn bằng một mắt. Nếu bạn quan sát, thế thì bạn sẽ thấy rằng khi chúng quan sát và nhìn bất kì cái gì, chúng không thể nhìn bằng hai mắt. Chúng bao giờ cũng nhìn bằng một mắt - một mắt trở nên lớn hơn. Con ngươi của một mắt sẽ trở nên lớn hơn, và con người kia sẽ vẫn còn nhỏ. Ý thức của đứa trẻ mới sinh còn chưa được cố định, nó là chùng lỏng. Dần dần nó sẽ trở nên được cố định, và thế thì chúng sẽ nhìn bằng hai mắt.

Chúng chưa thể cảm thấy thân thể riêng của chúng và thân thể của người khác là khác biệt. Điều đó là khó. Chúng còn chưa được cố định, nhưng việc cố định sẽ tới, dần dần.

Thiền lại cố gắng tạo ra kẽ hở. Bạn đã trở nên bị cố định, bị cố định vững chắc trong thân thể bạn. Đó là lí do tại sao bạn cảm thấy, "Mình là thân thể." Nếu kẽ hở có thể được tạo ra, chỉ thế thì bạn mới có thể cảm thấy rằng bạn không là thân thể nhưng là cái gì đó bên ngoài thân thể. Đung đưa và xoay tít là hữu ích. Chúng tạo ra kẽ hở.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập