Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm thứ bẩy- ngồi trên mông
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm thứ bẩy- ngồi trên mông

 Image result for sit on lotus position

 Không có hỗ trợ của bàn chân hay bàn tay, chỉ ngồi trên mông. Đột nhiên, có việc định tâm.

 

Kĩ thuật này đã được các Đạo nhân sử dụng ở Trung Quốc trong nhiều thế kỉ, và nó là kĩ thuật tuyệt vời - một trong những kĩ thuật dễ nhất. Thử điều này: Không có hỗ trợ của bàn chân hay bàn tay, chỉ ngồi trên mông. Đột nhiên, có việc định tâm.

Cái gì cần được làm? Bạn sẽ cần hai điều. Thứ nhất, một thân thể rất nhạy cảm, điều bạn không có. Bạn có một thân thể chết; nó chỉ là gánh nặng được mang - không nhạy cảm. Đầu tiên bạn phải làm cho thân thể bạn nhạy cảm; bằng không kĩ thuật này sẽ không có tác dụng. Cho nên thứ nhất tôi sẽ nói cho bạn cái gì đó về làm sao làm cho thân thể bạn nhạy cảm, và đặc biệt là mông bạn, vì bình thường mông bạn là phần không nhạy cảm nhất trong thân thể bạn. Chúng phải vậy. Chúng phải vậy vì bạn ngồi cả ngày trên mông. Nếu chúng quá nhạy cảm, sẽ khó khăn.

Cho nên mông của bạn là không nhạy cảm - chúng cần phải nhạy cảm. Cũng giống như lòng bàn chân, chúng là không nhạy cảm. Liên tục ngồi trên chúng, bạn không bao giờ cảm thấy bạn đang ngồi trên mông của mình. Bạn đã bao giờ cảm thấy nó trước việc nói này chưa? Bây giờ bạn có thể cảm thấy bạn đang ngồi trên mông của bạn, nhưng trước đây bạn đã không bao giờ cảm thấy nó - và bạn đã từng ngồi trên mông bạn cả đời, không bao giờ nhận biết. Vận hành của chúng là tới mức chúng không thể rất nhạy cảm.

Cho nên đầu tiên bạn phải làm cho chúng nhạy cảm. Thử một phương pháp rất dễ dàng... Và phương pháp này có thể được làm cho bất kì phần nào của thân thể; thế thì thân thể sẽ trở nên nhạy cảm. Chỉ ngồn trên ghế, thảnh thơi, và nhắm mắt lại. Cảm thấy bàn tay trái hay bàn tay phải của bạn - cái nào cũng được. Cảm thấy bàn tay trái của bạn. Quên toàn thân và chỉ cảm thấy bàn tay trái. Bạn càng cảm thấy nó nhiều, tay trái sẽ càng trở nên nặng hơn.

Liên tục cảm thấy tay trái. Quên toàn thân, chỉ liên tục cảm thấy tay trái dường như bạn chỉ là tay trái. Tay trái sẽ liên tục trở nên mỗi lúc một nặng hơn. Khi nó liên tục trở thành nặng, liên tục cảm thấy nó trở nên nặng hơn. Thế rồi cố cảm thấy cái gì đang xảy ra trong tay. Bất kì cảm giác nào, ghi nhớ điều đó: bất kì cảm giác nào, bất kì co giật nào, bất kì hơi chút chuyển động nào - ghi nhớ nó vào tâm trí rằng điều này đang xảy ra. Và liên tục làm điều đó mọi ngày trong ít nhất ba tuần. Vào bất kì lúc nào trong ngày, làm nó trong mười phút, mười lăm phút. Chỉ cảm thấy bàn tay trái và quên toàn thân.

Trong vòng ba tuần bạn sẽ cảm thấy bạn có bàn tay trái mới, hay bàn tay phải mới. Nó sẽ nhạy cảm thế. Và bạn sẽ trở nên nhận biết về những cảm giác rất chi li và tinh tế trong tay.

Khi bạn thành công với tay, thế thì thử với mông. Thế thì thử: nhắm mắt lại và cảm thấy rằng chỉ hai mông tồn tại; bạn không còn nữa. Để toàn thể ý thức của bạn đi xuống mông. Điều đó không khó. Nếu bạn thử, nó là tuyệt vời. Và việc cảm về tính sống động đó tới trong thân thể là rất phúc lạc trong bản thân nó. Thế rồi, khi bạn có thể cảm thấy mông của bạn và chúng có thể trở nên rất nhạy cảm, khi bạn có thể cảm thấy bất kì cái gì xảy ra bên trong - hơi chút chuyển động, hơi chút đau hay bất kì cái gì - thế thì bạn có thể quan sát và bạn có thể biết. Thế thì ý thức của bạn được nối với mông.

Đầu tiên thử nó với bàn tay. Vì bàn tay là rất nhạy cảm, điều đó là dễ. Một khi bạn thu được tự tin rằng bạn có thể nhạy cảm hoá bàn tay của bạn, sự tự tin này sẽ giúp bạn nhạy cảm hoá mông của bạn. Thế rồi làm kĩ thuật này. Cho nên bạn sẽ cần ít nhát sáu tuần trước khi bạn có thể đi vào kĩ thuật này - ba tuần với bàn tay bạn và thế rồi ba tuần với mông của bạn, chỉ làm cho chúng ngày càng nhạy cảm hơn.

Nằm trên giường, quên toàn thân. Chỉ nhớ rằng mỗi hai mông còn lại. Cảm thấy cái chạm - ga trải giường, cái lạnh hay hơi ấm đang tới dần. Cảm thấy nó. Nằm ra trong bồn tắm, quên toàn thân. Chỉ nhớ tới mông - cảm. Đứng trước tường với mông chạm tường - cảm thấy cái lạnh của tường. Đừng cùng người yêu của bạn, với vợ hay chồng bạn, mông chạm mông - cảm thấy người kia qua mông. Điều này chỉ để “tạo ra” mông của bạn, để đem chúng tới tình huống mà chúng bắt đầu cảm.

Thế rồi làm kĩ thuật này: Không có hỗ trợ của bàn chân hay bàn tay… Ngồi trên đất. Không có hỗ trợ của bàn chân hay bàn tay chỉ ngồi trên mông. Tư thế Phật sẽ có tác dụng; padmasana sẽ có tác dụng. Hay siddhasana sẽ có tác dụng, hay bất kì asana thông thường nào, nhưng điều tốt là không dùng bàn tay của bạn. Vẫn còn trên mông; ngồi chỉ trên mông. Thế rồi làm gì? Cứ nhắm mắt lại. Cảm thấy mông chạm đất. Và bởi vì mông đã trở nên nhạy cảm, bạn sẽ cảm thấy rằng một mông chạm nhiều hơn. Bạn đang nghiêng sang một mông, và mông kia ít chạm hơn. Thế rồi chuyển việc nghiêng sang bên kia. Lập tức chuyển sang bên kia; thế rồi nghiêng trở lại bên thứ nhất. Liên tục chuyển từ bên nọ sang bên kia, và thế rồi dần dần, cân bằng.

Việc cân bằng nghĩa là cả hai mông bạn đều cảm thấy như nhau. Trọng lượng của bạn trên cả hai mông là đích xác như nhau. Và khi mông bạn nhạy cảm điều này sẽ không khó, bạn sẽ cảm thấy nó. Một khi cả hai mông của bạn được cân bằng, đột nhiên, việc định tâm. Với cân bằng đó, đột nhiên bạn bị ném vào trung tâm rốn của bạn, và bạn sẽ được định tâm bên trong. Bạn sẽ quên mông, bạn sẽ quên thân thể. Bạn sẽ bị ném vào trung tâm bên trong.

Đó là lí do tại sao tôi nói các trung tâm là không có nghĩa, nhưng việc định tâm mới có nghĩa - dù nó cuất hiện ở tâm hay ở đầu hay ở mông, hay ở bất kì chỗ nào. Bạn đã thấy chư phật ngồi. Bạn có thể đã không tưởng tượng rằng họ đang cân bằng mông của họ. Bạn đi vào đền và thấy Mahavir ngồi, Phật ngồi; bạn có thể không bao giờ tưởng tượng rằng việc ngồi này chỉ là việc cân bằng trên mông. Nó là vậy - và khi không có mất cân bằng, đột nhiên cân bằng đó cho bạn việc định tâm.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập