Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm thứ tư- dành cho người hướng tâm  
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm thứ tư- dành cho người hướng tâm  

Image result for loving person

 

Người phúc lạc, khi các giác quan được hấp thu vào trong tâm, đạt tới trung tâm hoa sen.

 

Từng kĩ thuật là hữu dụng cho kiểu tâm trí nào đó. Kĩ thuật chúng ta đã thảo luận, kĩ thuật thứ ba - đóng các lỗ hổng của đầu - có thể được nhiều người dùng. Nó rất đơn giản và không rất nguy hiểm. Bạn có thể dùng nó rất dễ dàng, và cũng không có nhu cầu đóng các lỗ hổng bằng tay của bạn. Việc đóng được cần, cho nên bạn có thể dùng cái nút tai và bạn có thể dùng cái che mắt. Điều thực là đóng các lỗ hổng của đầu bạn hoàn toàn trong vài khoảnh khắc - trong vài khoảnh khắc hay trong vài giây. Thử nó đi. Đừng thực hành nó - chỉ bất thần nó giúp ích. Khi nó là bất thần nó giúp ích. Khi đang nằm trên giường, bất thần đóng mọi lỗ hổng trong vài giây, và nhìn cái gì đang xảy ra bên trong.

Khi bạn cảm thấy ngạt, tiếp tục - chừng nào nó trở trở thành tuyệt đối không thể thở được, vì việc thở sẽ bị đóng lại. Tiếp tục, chừng nào nó chưa trở thành tuyệt đối không thể thở được. Và khi nó là tuyệt đối không thể thở được, bạn sẽ không có khả năng đóng các lỗ hổng thêm nữa, cho nên bạn không cần lo nghĩ. Lực bên trong sẽ ném mọi lỗ hổng thành mở. Cho nên khi có liên quan tới bạn, vẫn tiếp tục. Khi ngạt thở tới, đó là khoảnh khắc - vì ngạt thở sẽ phá vỡ các liên kết cũ. Nếu bạn có thể tiếp tục trong vài khoảnh khắc nữa, nó sẽ là tốt. Điều đó sẽ là khó và gian nan, và bạn sẽ cảm thấy rằng bạn sắp chết - nhưng đừng sợ, vì bạn không thể chết được. Bạn không thể chết chỉ bởi việc đóng các lỗ hổng. Nhưng khi bạn cảm thấy bây giờ bạn sắp chết, đó là khoảnh khắc.

Nếu bạn có thể kiên trì trong khoảnh khắc đó, đột nhiên mọi thứ sẽ được chói sáng. Bạn sẽ cảm thấy không gian bên trong liên tục lan rộng, và cái toàn thể được bao gồm trong nó. Thế rồi mở các lỗ hổng ra. Tiếp tục thử điều đó lặp đi lặp lại. Bất kì khi nào bạn có thời gian, thử nó. Nhưng không thực hành nó. Bạn có thể thực hành dừng hơi thở trong vài khoảnh khắc. Nhưng thực hành sẽ không giúp ích, cái giật bất thần được cần. Trong cái giật đó, việc chảy vào các kênh ý thức cũ của bạn dừng lại, và một thứ mới trở thành có thể.

Nhiều người thực hành điều này ngay cả ngày nay - nhiều người trên khắp Ấn Độ. Nhưng họ thực hành nó, và nó là phương pháp bất thần. Nếu bạn thực hành, thế thì không cái gì sẽ xảy ra. Nếu tôi ném bạn ra khỏi phòng này một cách bất thần, ý nghĩ của bạn sẽ dừng lại. Nhưng nếu chúng ta thực hành nó hàng ngày, thế thì không cái gì sẽ xảy ra. Nó sẽ trở thành thói quen máy móc. Cho nên không thực hành nó. Chỉ thử nó bất kì khi nào bạn có thể. Thế rồi đột nhiên, dần dần, bạn sẽ trở nên nhận biết về không gian bên trong. Không gian bên trong đó chỉ tới với ý thức của bạn khi bạn ở trên bờ vực của chết. Khi bạn cảm thấy, "Bây giờ mình không thể tiếp tục một khoảnh khắc được; bây giờ chết là gần," đó là đúng khoảnh khắc. Kiên trì đi! Đừng sợ. Chết không dễ thế. Ít nhất mãi cho tới giờ không một người nào đã chết khi dùng phương pháp này.

Có an ninh dựng sẵn, đó là lí do tại sao bạn không thể chết. Trước chết người ta trở thành vô ý thức. Nếu bạn có ý thức và cảm thấy rằng bạn sắp chết, đừng sợ. Bạn vẫn có ý thức, cho nên bạn không thể chết. Và nếu bạn trở nên vô ý thức, thế thì hơi thở của bạn sẽ bắt đầu. Thế thì bạn không thể ngăn cản được nó. Cho nên bạn có thể dùng cái nút tai, v.v. Tay là không cần thiết. Tay đã được dùng chỉ bởi vì nếu bạn đang rơi vào trong vô thức, tay sẽ trở thành chùng lỏng và quá trình sống sẽ phục hồi lại bởi chính nó.

Bạn có thể dùng cái nút cho tai, vải che cho mắt, nhưng đừng dùng bất kì nút nào cho mũi hay cho mồm, vì thế thì nó có thể trở thành tai hoạ. Ít nhất mũi phải vẫn còn mở. Đóng nó bằng tay bạn. Thế thì khi bạn thực tại rơi vào vô thức, tay sẽ trở nên lỏng và việc thở sẽ bước vào. Cho nên có an ninh dựng sẵn. Phương pháp này có thể được nhiều người dùng.

Phương pháp thứ tư dành cho những người có tâm rất phát triển, người thuộc kiểu yêu, tình cảm, kiểu xúc cảm.

 

Người phúc lạc, khi các giác quan được hấp thu vào trong tâm, đạt tới trung tâm hoa sen.

 

Phương pháp này có thể được dùng chỉ bởi những người hướng tâm. Do đó, trước hết hiểu người hướng tâm là gì. Thế thì phương pháp này có thể được hiểu.

Với người hướng tâm, mọi thứ dẫn tới tâm, mọi thứ. Nếu bạn yêu người đó, tâm người đó sẽ cảm thấy tình yêu của bạn, không phải đầu người đó. Người hướng đầu, ngay cả khi được yêu, cảm thấy nó bằng não, trong đầu. Người đó nghĩ về nó; người đó lập kế hoạch về nó. Ngay cả tình yêu của người đó cũng là nỗ lực có chủ ý của tâm trí.

Kiểu cảm sống không dùng lí trí. Tất nhiên, tâm có lí trí riêng của nó, nhưng nó sống không dùng lí trí. Nếu ai đó hỏi bạn, "Tại sao bạn yêu?" nếu bạn có thể trả lời tại sao, thế thì bạn là người hướng đầu. Và nếu bạn nói, "Tôi không biết, tôi chỉ yêu," bạn là người hướng tâm.

Cho dù bạn nói rằng ai đó là đẹp và đó là lí do tại sao bạn yêu, nó là lí trí. Với người hướng tâm, ai đó là đẹp vì họ yêu người đó. Người hướng đầu yêu ai đó vì anh ta đẹp hay cô ta đẹp. Lí trí tới trước, và thế rồi yêu tới. Với người hướng tâm, yêu tới trước và thế rồi mọi thứ khác theo sau. Kiểu cảm được định tâm vào tâm, cho nên bất kì cái gì xảy ra đều chạm tới tâm người đó.

Quan sát bản thân bạn mà xem. Trong cuộc sống của bạn, nhiều thứ đang xảy ra mọi khoảnh khắc. Chúng chạm vào bạn ở đâu? Bạn đi qua, và người ăn xin cắt ngang qua phố. Bạn bị người ăn xin chạm ở đâu? Bạn có bắt đầu nghĩ về các điều kiện kinh tế không? Bạn có bắt đầu nghĩ về cách việc ăn xin nên được chấm dứt bởi luật pháp, hay về cách xã hội xã hội chủ nghĩa nên được tạo ra để cho không có những người ăn xin không? Đây là người hướng đầu. Người ăn xin này trở thành chỉ là luận cứ cho người đó. Tâm người đó không bị chạm tới, chỉ cái đầu của người đó bị chạm. Người đó sẽ không làm cái gì đó cho người ăn xin này ở đây và bây giờ - không! Người đó sẽ làm cái gì đó cho chủ nghĩa cộng sản, người đó sẽ làm cái gì đó cho tương lai, cho xã hội không tưởng nào đó. Người đó thậm chí có thể cống hiến cả đời mình, nhưng người đó không thể làm bất kì cái gì ngay bây giờ.

Tâm trí bao giờ cũng là trong tương lai; tâm bao giờ cũng ở đây và bây giờ. Người hướng tâm sẽ làm cái gì đó bây giờ cho người ăn xin này. Người ăn xin này là một cá nhân, không phải là luận cứ. Nhưng với người hướng đầu, người ăn xin này chỉ là một con số toán học. Với người đó, làm sao việc ăn xin phải được chấm dứt mới là vấn đề, không phải là người ăn xin này nên được giúp đỡ - điều đó là không liên quan. Cho nên cứ quan sát bản thân bạn đi. Trong nhiều tình huống, quan sát cách bạn hành động. Bạn quan tâm tới tâm hay bạn quan tâm tới đầu?

Nếu bạn cảm thấy rằng bạn là hướng hướng tâm, thế thì phương pháp này sẽ là rất hữu ích cho bạn. Nhưng biết rõ rằng mọi người đang cố tự lừa mình rằng mình là người hướng tâm. Mọi người đều cố cảm thấy rằng mình là người rất yêu thương, kiểu cảm - vì yêu là nhu cầu cơ bản tới mức không ai có thể cảm thấy thoải mái nếu người đó thấy rằng mình không có tình yêu, không có tâm yêu thương. Cho nên mọi người liên tục nghĩ và tin điều này, nhưng tin sẽ không có tác dụng. Quan sát thật vô tư đi, dường như bạn đang quan sát ai đó khác, và thế rồi quyết định - vì không có nhu cầu tự lừa bản thân mình, và điều đó sẽ không giúp ích gì. Cho dù bạn tự lừa bản thân bạn, bạn không thể lừa được kĩ thuật, cho nên khi bạn làm kĩ thuật này bạn sẽ cảm thấy rằng không cái gì xảy ra.

Mọi người tới tôi, và tôi hỏi họ thuộc vào kiểu nào. Họ thực sự không biết. Họ đã không bao giờ nghĩ về nó - về họ là kiểu nào. Họ chỉ có quan niệm mơ hồ về bản thân họ, và những quan niệm đó thực sự chỉ là tưởng tượng. Họ có những lí tưởng nào đó và hình ảnh riêng của mình, và họ nghĩ - hay đúng hơn, họ ước ao - rằng họ là những hình ảnh đó. Họ không là vậy, và thông thường điều xảy ra là họ bày tỏ chính điều ngược lại.

Có lí do cho điều đó. Người khăng khăng rằng mình là người hướng tâm có thể khăng khăng chỉ vì người đó cảm thấy thiếu vắng của tâm, và người đó sợ. Người đó không thể trở nên nhận biết về sự kiện rằng mình không có tâm.

Nhìn vào thế giới mà xem! Nếu mọi người là đúng về tâm của mình, thế thì thế giới này không thể vô tâm đến thế. Thế giới này là toàn bộ của chúng ta, cho nên ở đâu đó, cái gì đó bị sai. Tâm không có đó. Thực sự, nó không bao giờ được huấn luyện để có đó. Tâm trí được huấn luyện, cho nên nó có đó. Có trường học, cao đẳng, đại học để huấn luyện tâm trí, nhưng không có chỗ để huấn luyện tâm. Và huấn luyện tâm trí mang lợi, nhưng huấn luyện tâm là nguy hiểm. Nếu tâm của bạn được huấn luyện bạn sẽ trở thành tuyệt đối không khớp với thế giới này, vì toàn thế giới được vận hành qua lí trí.

Nếu tâm của bạn được huấn luyện, bạn sẽ chỉ là ngớ ngẩn trong hoàn cảnh của hình mẫu toàn thể. Khi toàn thế giới đi bên phải, bạn sẽ đi bên trái. Mọi nơi bạn sẽ cảm thấy khó khăn. Thực sự, con người càng trở nên được văn minh, tâm càng ít được huấn luyện. Chúng ta thực sự đã quên nó - rằng nó tồn tại, hay rằng có bất kì nhu cầu nào về đào tạo nó. Đó là lí do tại sao những phương pháp như vậy, mà có thể có tác dụng rất dễ dàng, lại không bao giờ có tác dụng.

Phần lớn các tôn giáo dựa trên các kĩ thuật hướng tâm - Ki tô giáo, Hồi giáo, Hindu giáo và nhiều tôn giáo khác. Họ dựa trên người hướng tâm. Tôn giáo càng cổ, nó càng dựa trên những người hướng tâm. Thực sự, khi Vedas được viết và Hindu giáo đang phát triển, đã có những người hướng tâm. Và để tìm ra người hướng tâm trí thì đã thực sự khó. Nhưng bây giờ điều đảo ngược là vấn đề. Bạn không thể cầu nguyện được, vì lời cầu nguyện là kĩ thuật hướng tâm. Đó là lí do tại sao ở phương Tây, nơi Ki tô giáo thịnh hành - chính là tôn giáo của lời cầu nguyện - lời cầu nguyện đã trở thành khó. Đặc biệt, nhà thờ Cơ đốc giáo là hướng lời cầu nguyện.

Không tồn tại những điều như thiền đối với Ki tô giáo, nhưng bây giờ ngay cả ở phương Tây mọi người đang trở nên phát rồ về thiền. Không người nào đi tới nhà thờ - và cho dù ai đó có đi, nó chỉ là thứ hình thức, chỉ là tôn giáo chủ nhật - vì lời cầu nguyện hướng tâm đã trở thành tuyệt đối không được biết cho con người như người đó ở phương Tây.

Thiền là hướng tâm trí nhiều hơn, lời cầu nguyện là hướng tâm nhiều hơn. Hay chúng ta có thể nói rằng lời cầu nguyện là kĩ thuật của thiền dành cho người hướng tâm. Kĩ thuật này cũng dành cho người hướng tâm:

 

Người phúc lạc, khi các giác quan được hấp thu vào trong tâm, đạt tới trung tâm hoa sen.

 

Vậy cái gì cần được làm trong kĩ thuật này? Khi các giác quan được hấp thu vào trong tâm... Thử đi! Nhiều cách là có thể. Bạn chạm người nào đó: nếu bạn là người hướng tâm, cái chạm lập tức đi tới tim bạn, và bạn có thể cảm thấy phẩm chất này. Nếu bạn cầm tay một người hướng đầu, bàn tay sẽ lạnh - không chỉ lạnh, mà chính phẩm chất sẽ là lạnh. Sự chết, sự chết nào đó sẽ có trong bàn tay này. Nếu người đó là hướng tâm thế thì có hơi ấm nào đó, thế thì tay người này sẽ thực sự tan chảy cùng bạn. Bạn sẽ cảm thấy thứ nào đó chảy từ tay người đó vào bạn, và sẽ có gặp gỡ, trao đổi hơi ấm.

Hơi ấm này tới từ tâm. Nó không bao giờ có thể tới từ đầu, vì đầu bao giờ cũng mát mẻ... lạnh, tính toán. Tâm là ấm, không tính toán. Đầu bao giờ cũng nghĩ về làm sao lấy nhiều hơn; tâm bao giờ cũng cảm thấy làm sao cho nhiều hơn. Hơi ấm đó chỉ là việc cho - việc cho năng lượng, việc cho rung động bên trong, việc cho sự sống. Đó là lí do tại sao bạn cảm thấy phẩm chất khác trong nó. Nếu người này thực sự ôm bạn, bạn sẽ cảm thấy sự tan chảy sâu sắc với người đó.

Chạm đi! Nhắm mắt lại; chạm bất kì cái gì. Chạm người yêu của bạn, chạm con của bạn hay mẹ bạn hay bạn của bạn, hay chạm cây hay hoa, hay chỉ chạm đất. Nhắm mắt lại và cảm thấy trao đổi từ tâm bạn tới đất, hay tới người yêu của bạn. Cảm thấy rằng tay bạn chính là tâm bạn duỗi ra để chạm đất. Để cho việc cảm của cái chạm được có quan hệ tới tâm.

Bạn đang nghe nhạc. Đừng nghe nó từ cái đầu. Cứ quên cái đầu bạn đi và cảm thấy rằng bạn là vô đầu, không có đầu chút nào. Điều hay là có bức tranh của bản thân bạn không có đầu trong phòng ngủ của bạn. Tập trung vào nó; bạn hiện hữu mà không có đầu, không cho phép cái đầu bước vào. Trong khi nghe nhạc, nghe nó từ tâm. Cảm thấy âm nhạc đang tới tâm bạn; để cho tâm bạn rung động cùng nó. Để cho các giác quan của bạn được nối với tâm, không với đầu. Thử điều này với mọi giác quan, và cảm thấy ngày càng nhiều rằng mọi giác quan đi vào trong tâm và tan biến trong nó.

 

Người phúc lạc, khi các giác quan được hấp thu vào trong tâm, đạt tới trung tâm hoa sen.

 

Tâm là hoa sen. Mọi giác quan chỉ là việc mở ra của hoa sen, các cánh của hoa sen. Thử đặt quan hệ các giác quan của bạn với tâm trước hết. Thứ hai, bao giờ cũng nghĩ rằng mọi giác quan đều đi sâu xuống vào trong tâm và trở nên được hấp thu trong nó. Khi hai điều này trở nên được thiết lập, chỉ thế thì các giác quan của bạn sẽ bắt đầu giúp bạn. Chúng sẽ dẫn bạn tới tâm, và tâm của bạn sẽ trở thành hoa sen.

Hoa sen này của tâm sẽ cho bạn việc định tâm. Một khi bạn biết trung tâm của tâm, rất dễ dàng rơi xuống vào trung tâm rốn, rất dễ dàng. Lời kinh này thậm chí không nhắc tới điều này - không có nhu cầu. Nếu bạn thực sự bị hấp thu vào trong tâm một cách toàn bộ, và lí trí đã dừng làm việc, thế thì bạn sẽ rơi xuống. từ tâm, cánh cửa được mở hướng tới rốn. Chỉ từ đầu mới khó đi xuống rốn. Hay nếu bạn ở giữa hai trung tâm này, giữa tâm và đầu, thế nữa cũng khó đi xuống rốn. Một khi bạn bị hấp thu vào trong rốn, bạn đột nhiên đã rơi xuống bên ngoài tâm. Bạn đã rơi vào trong trung tâm rốn mà là trung tâm cơ bản - nguyên gốc.

Đó là lí do tại sao lời cầu nguyện giúp đỡ. Đó là lí do tại sao Jesus có thể nói, "Yêu là Thượng đế." Nó không đích xác đúng, nhưng yêu là cánh cửa. Nếu bạn ở sâu trong yêu - với bất kì người nào, không thành vấn đề ai... Yêu thành vấn đề; đối thể của yêu không thành vấn đề. Nếu bạn ở trong yêu sâu sắc với bất kì người nào, nhiều trong yêu tới mức không có mối quan hệ từ cái đầu, nếu chỉ tâm vận hành, thế thì yêu này sẽ trở thành lời cầu nguyện và người yêu của bạn sẽ trở thành thiêng liêng.

Thực sự, mắt của tâm không thể thấy được cái gì khác, và đó là lí do tại sao nó xảy ra với yêu bình thường nữa. Nếu bạn rơi vào yêu với ai đó, ai đó đó trở thành thiêng liêng. Nó có thể không chứng tỏ là kéo dài lắm, và nó có thể không chứng tỏ là thứ rất sâu, nhưng trong khoảnh khắc đó người yêu hay người được yêu trở thành thiêng liêng. Cái đầu sẽ phá huỷ toàn thể câu chuyện sớm hay muộn, bởi vì cái đầu sẽ tới và cố quản lí mọi thứ. Ngay cả yêu cũng phải bị quản lí. Và một khi cái đầu quản lí, mọi thứ bị phá huỷ.

Nếu bạn có thể ở trong yêu mà không có việc quản lí của cái đầu bước vào, yêu của bạn nhất định trở thành lời cầu nguyện và người yêu của bạn sẽ trở thành cánh cửa. Yêu của bạn sẽ làm cho bạn được định tâm trong tâm - và một khi bạn được định tâm trong tâm, bạn tự động rơi sâu xuống vào trong trung tâm rốn.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập