Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm thứ ba- đóng các lỗ hổng trên đầu
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm thứ ba- đóng các lỗ hổng trên đầu

 Related image

Đóng bẩy lỗ hổng trên đầu bằng tay, không gian giữa hai mắt ông trở thành bao hàm tất cả.

 

Đây là một trong những kĩ thuật cổ nhất - được dùng rất nhiều, và là một trong những kĩ thuật đơn giản nhất nữa. Đóng mọi lỗ hổng của đầu - mắt, tai, mũi, mồm. Khi tất cả lỗ hổng của đầu bị đóng lại, tâm thức bạn, mà liên tục chảy ra, được dừng lại tức khắc: nó không thể di chuyển ra ngoài.

Bạn có thể đã không quan sát, nhưng ngay cả bạn dừng thở trong một khoảnh khắc, đột nhiên tâm trí bạn sẽ dừng lại - vì với việc thở tâm trí tiếp tục di chuyển. Đó là việc tạo điều kiện cho tâm trí. Bạn phải hiểu ‘tạo điều kiện’ ngụ ý gì, chỉ thế lời kinh này sẽ dễ hiểu.

Pavlov, một trong những nhà tâm lí học Nga nổi tiếng nhất, đã tạo ra thuật ngữ này "tạo điều kiện" - hay "phản xạ có điều kiện" - một từ thường ngày được dùng khắp thế giới. Những người quen thuộc với tâm lí thậm chí ít biết tới từ này. Hai quá trình ý nghĩ - bất kì hai quá trình nào - cũng có thể trở nên được liên kết tới mức nếu bạn bắt đầu quá trình này, quá trình kia cũng được lẩy cò.

Đây là ví dụ nổi tiếng của Pavlov. Pavlov làm việc với chó. Ông ấy thấy rằng nếu bạn để thức ăn chó ra trước chó, nước dãi nó bắt đầu chảy ra. Lưỡi chó thè ra và nó bắt đầu sẵn sàng, chuẩn bị để ăn. Điều này là tự nhiên. Khi nó thấy thức ăn, hay thậm chí tưởng tượng thức ăn, nước dãi bắt đầu chảy ra. Nhưng Pavlov đã tạo điều kiện cho quá trình này với quá trình khác. Bất kì khi nào nước dãi sẽ chảy ra và thức ăn có đó, ông ấy sẽ làm những điều khác. Chẳng hạn, ông ấy sẽ rung chuông, và chó sẽ nghe tiếng chuông kêu. Trong mười lăm ngày, bất kì khi nào thức ăn được đặt ra, chuông sẽ rung. Thế rồi ngày thứ mười sáu thức ăn không được đặt ra trước cho, chỉ chuông được rung. Nhưng dầu vậy nước dãi bắt đầu chảy ra và lưỡi thè ra, dường như thức ăn có đó.

Nhưng không có thức ăn, chỉ có tiếng chuông rung. Không có liên kết tự nhiên giữa chuông rung và nước dãi, liên kết tự nhiên là với thức ăn. Nhưng bây giờ việc rung chuông liên tục đã trở nên được liên kết với nó, và ngay cả việc rung chuông sẽ bắt đầu quá trình nước dãi.

Theo Pavlov - và ông ấy đúng - toàn thể cuộc sống của chúng ta là quá trình tạo điều kiện, ước định. Tâm trí là việc ước định. Vậy, nếu bạn dừng cái gì đó trong việc ước định, mọi thứ được liên kết khác cũng dừng.

Chẳng hạn, bạn chưa bao giờ nghĩ mà không thở. Suy nghĩ bao giờ cũng là cùng với việc thở. Bạn không ý thức tới việc thở, nhưng việc thở có đó liên tục, cả ngày lẫn đêm. Mọi ý nghĩ, mọi quá trình suy nghĩ đều được liên kết với việc thở. Nếu bạn dừng việc thở một cách bất thần, ý nghĩ cũng sẽ dừng lại. Và nếu cả bẩy lỗ - bẩy chỗ mở của đầu - bị đóng lại, ý thức của bạn đột nhiên không thể di chuyển ra ngoài. Nó vẫn còn ở trong, và việc còn ở trong đó tạo ra không gian giữa bạn và mắt bạn. Không gian đó được biết là con mắt thứ ba.

Nếu mọi lỗ hổng của đầu bị đóng lại bạn không thể di chuyển được ra ngoài, vì bạn bao giờ cũng di chuyển ra ngoài từ các lỗ hổng này. Bạn vẫn còn ở trong, và với ý thức của bạn vẫn còn ở trong nó trở nên được tập trung vào giữa hai mắt này, giữa hai mắt thường này. Nó vẫn còn ở giữa hai mắt này, được hội tụ. Điểm đó được biết là con mắt thứ ba.

Không gian này trở thành bao hàm tất cả. Kinh này nói rằng trong không gian này mọi thứ đều được bao hàm; toàn thể sự tồn tại được bao hàm. Nếu bạn có thể cảm thấy không gian này, bạn đã cảm thấy tất cả. Một khi bạn có thể cảm thấy bên trong không gian này giữa hai con mắt, thế thì bạn đã biết sự tồn tại, tính toàn bộ của nó, vì không gian bên trong này là bao hàm tất cả. Không cái gì bị bỏ ra khỏi nó.

Upanishads nói, "Biết cái một, cái một biết tất cả." Hai mắt này chỉ có thể nhìn cái hữu hạn. Con mắt thứ ba nhìn cái vô hạn. Hai mắt này chỉ có thể thấy vật chất. Con mắt thứ ba thấy cái phi vật chất, tâm linh. Với hai mắt này bạn không bao giờ có thể cảm thấy năng lượng, bạn không bao giờ có thể thấy năng lượng; bạn chỉ có thể thấy vật chất. Nhưng với con mắt thứ ba, năng lượng như vậy là thấy được.

Việc đóng lại các lỗ hổng này là cách định tâm, vì một khi luồng ý thức không thể chảy ra, nó vẫn còn ở cội nguồn của nó. Cội nguồn ý thức đó là con mắt thứ ba. Nếu bạn được định tâm ở con mắt thứ ba, nhiều thứ xảy ra. Điều thứ nhất là khám phá ra rằng toàn thế giới là bên trong bạn.

Swami Ramateertha thường nói rằng "Mặt trời di chuyển trong ta, sao di chuyển trong ta, trăng mọc trong ta. Toàn thể vũ trụ ở trong ta." Khi ông ấy nói điều này lần đầu tiên, các đệ tử của ông ấy tưởng ông ấy đã phát rồ. Làm sao sao có thể ở trong Ramateertha được?

Ông ấy đã nói về con mắt thứ ba, không gian bên trong. Khi lần đầu tiên không gian bên trong trở nên được chói sáng, đây là cảm giác đó. Khi bạn thấy rằng mọi thứ là ở trong bạn, bạn trở thành vũ trụ.

Con mắt thứ ba không phải là một phần của thân thể vật lí của bạn. Không gian giữa hai mắt chúng ta không phải là không gian được chứa trong thân thể bạn. Nó là không gian vô hạn đã xuyên thấu vào trong bạn. Một khi không gian này được biết tới, bạn sẽ không bao giờ là cùng con người trước nữa. Khoảnh khắc bạn biết không gian bên trong này, bạn đã biết cái bất tử. Thế thì không có chết.

Khi bạn biết không gian này lần đầu tiên, cuộc sống của bạn sẽ là đích thực, mãnh liệt, lần đầu tiên thực sự sống. Bây giờ không an ninh nào được cần, bây giờ không sợ nào là có thể có. Bây giờ bạn không thể bị chết. Bây giờ không cái gì có thể bị lấy đi khỏi bạn. Bây giờ toàn thể vũ trụ thuộc về bạn: bạn là vũ trụ. Những người đã biết tới không gian bên trong này, họ đã kêu lên trong cực lạc, "Aham Brahmasmi! Ta là vũ trụ, ta là sự tồn tại."

Nhà huyền bí người Sufi, Mansoor đã bị sát hại chỉ bởi vì kinh nghiệm này về con mắt thứ ba. Khi lần đầu tiên ông ấy trở nên nhận biết về không gian bên trong này, ông ấy bắt đầu kêu lên, "Ta là Thượng đế!" Ở Ấn Độ ông ấy chắc đã được tôn thờ, vì người Ấn Độ đã biết nhiều, nhiều người đã đi tới biết không gian bên trong này của con mắt thứ ba. Nhưng ở một nước Mô ha mét giáo điều đó là khó khăn. Và phát biểu của Mansoor rằng "Ta là Thượng đế - ana'l hak!" - đã bị coi là cái gì đó phản tôn giáo, vì Mô ha mét giáo không thể quan niệm được rằng người và Thượng đế có thể trở thành một. Con người là con người - được sáng tạo ra - và Thượng đế là đấng sáng tạo, cho nên làm sao người được sáng tạo có thể trở thành đấng sáng tạo được? Cho nên phát biểu này của Mansoor's, "Ta là Thượng đế," không thể được hiểu; do vậy, ông ấy đã bị sát hại. Nhưng khi ông ấy bị sát hại, bị giết, ông ấy đã cười. Cho nên ai đó hỏi, "Tại sao ông cười, Mansoor?"

Mansoor tương truyền đã nói, "Ta cười vì các ông không giết ta, và các ông không thể giết được ta. Các ông bị lừa bởi thân thể này, nhưng ta không là thân thể này. Ta là đấng sáng tạo của vũ trụ này, và chính ngón tay của ta di chuyển toàn thể vũ trụ này từ lúc bắt đầu."

Ở Ấn Độ ông ấy chắc đã được hiểu dễ dàng. Ngôn ngữ này đã từng được biết tới trong nhiều thế kỉ. Chúng ta đã biết rằng một khoảnh khắc tới khi không gian bên trong được biết. Thế thì người ta đơn giản phát điên. Và việc nhận ra này là chắc chắn tới mức cho dù bạn giết một Mansoor ông ấy sẽ không thay đổi phát biểu của mình - vì thực sự, bạn không thể giết được ông ấy khi có liên quan tới ông ấy. Bây giờ ông ấy đã trở thành cái toàn thể. Không có khả năng nào phá huỷ ông ấy.

Sau Mansoor, người Sufis biết rằng điều tốt hơn cả là im lặng. Cho nên trong truyền thống Sufi, sau Mansoor, điều đã được nhất quán dạy cho đệ tử là, "Bất kì khi nào ông đi tới con mắt thứ ba, vẫn còn im lặng và không nói gì. Bất kì khi nào điều này xảy ra, thế thì giữ yên tĩnh đi. Không nói bất kì cái gì, hay chỉ liên tục nói một cách chính thức những điều mọi người tin."

Cho nên Hồi giáo bây giờ có hai truyền thống. Một truyền thống chỉ là bình thường, hướng ra ngoài, công truyền; truyền thống kia, Hồi giáo thực, là Sufi giáo - bí truyền. Nhưng người Sufis vẫn còn im lặng, vì từ Mansoor họ đã biết rằng nói trong ngôn ngữ đó, cái tới khi con mắt thứ ba mở ra là gây khó khăn không cần thiết - và điều đó không giúp người nào.

Lời kinh này nói:

 

Đóng bẩy lỗ hổng trên đầu bằng tay, không gian giữa hai mắt ông trở thành bao hàm tất cả.

 

Không gian bên trong của bạn trở thành tất cả không gian này.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập