Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm- Tưởng tượng sợi bạc trong cột sống
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm- Tưởng tượng sợi bạc trong cột sống

Image result for silver cord in spinal column 

Đặt toàn thể chú ý của ông vào dây thần kinh, tinh tế như sợi sen, ở trung tâm của cột sống của ông. Trong điều như thế được biến đổi.

 

Với lời kinh này, với kĩ thuật thiền này, người ta phải nhắm mắt và hình dung cột sống của mình, xương sống của mình. Điều tốt là tra cứu trong một số sách sinh lí học về cấu trúc của thân thể, hay đi tới đại học y nào đó hay bệnh viện và nhìn vào cấu trúc thân thể. Thế rồi nhắm mắt lại và hình dung xương sống của bạn. Để xương sống dựng thẳng đứng. Hình dung nó, nhìn nó, và ngay ở giữa nó hình dung dây thần kinh, tinh tế như sợi sen, chạy trong trung tâm cột sống của bạn. Trong điều như thế được biến đổi.

Nếu bạn có thể, tập trung vào cột sống, và thế rồi vào sợi thần kinh ở giữa nó - vào dây thần kinh rất tinh tế như sợi sen chạy qua nó. Tâp trung vào nó, và chính việc tập trung này ném bạn vào trung tâm của bạn. Tại sao?

Cột sống là cơ sở cho toàn thể cấu trúc thân thể bạn. Mọi thứ được nối vào nó. Thực sự, não của bạn không là gì ngoài một cực của cột sống của bạn. Các nhà sinh lí học nói nó không là gì ngoài việc tăng trưởng cột sống; não của bạn thực sự là việc tăng trưởng của cột sống của bạn.

Xương sống của bạn được nối với toàn thân của bạn - mọi thứ được nối với nó. Đó là lí do tại sao nó được gọi là xương sống, cơ sở. Trong xương sống này thực sự có một thứ như sợi chỉ, nhưng sinh lí học sẽ không nói gì về nó vì nó không phải là vật chất. Trong xương sống này, ở ngay chính giữa, có một sợi dây bạc - dây thần kinh rất tinh tế. Nó không thực sự là dây thần kinh theo nghĩa sinh lí học. Bạn không thể mổ và tìm thấy nó; nó sẽ không được tìm thấy ở đó.

Nhưng trong thiền sâu nó được thấy. Nó có đó; nó là phi vật chất. Nó là năng lượng, không phải là vật chất. Và thực sự, sợi năng lượng đó trong xương sống của bạn là cuộc sống của bạn. Qua đó bạn có quan hệ với sự tồn tại vô hình, và cũng qua đó bạn có quan hệ với cái thấy được. Đó là chiếc cầu giữa cái không thấy được và cái thấy được. Qua sợi chỉ đó bạn có quan hệ với thân thể, và qua sợi chỉ đó bạn cũng có quan hệ với linh hồn của bạn.

Đầu tiên, hình dung xương sống. Ban đầu bạn sẽ cảm thấy rất kì lạ, bạn sẽ có khả năng hình dung nó, nhưng như việc tưởng tượng. Và nếu bạn liên tục nỗ lực, thế thì nó sẽ không chỉ là tưởng tượng của bạn. Bạn sẽ trở nên có năng lực thấy cột sống của bạn.

Tôi đã làm việc với người tìm kiếm trên kĩ thuật này. Tôi đã cho anh ta bức tranh về cấu trúc thân thể để tập trung vào để cho anh ta sẽ bắt đầu cảm thấy cách cột sống có thể được hình dung từ bên trong. Thế rồi anh ta bắt đầu. Trong một tuần anh ta tới và nói, "Điều này rất kì lạ. Tôi đã thử nhìn bức tranh thầy cho tôi, nhưng nhiều lần bức tranh đó biến mất và tôi thấy một xương sống khác. Nó không đích xác giống như bức tranh thầy đã cho tôi."

Thế là tôi bảo anh ta, "Bây giờ bạn đang trên đường đúng rồi. Quên hoàn toàn bức tranh kia đi, và liên tục nhìn xương sống mà đã trở thành thấy được cho bạn."

Con người có thể thấy cấu trúc thân thể riêng của mình từ bên trong. Chúng ta đã không thử điều đó vì nó rất, rất kinh khủng, đáng sợ; vì khi bạn thấy xương, máu, ven, bạn trở nên sợ. Cho nên thực sự, chúng ta đã hoàn toàn chắn đường tâm trí của chúng ta không nhìn vào bên trong. Chúng ta thấy thân thể từ bên ngoài, dường như ai đó khác đang nhìn vào thân thể. Điều đó cũng giống như bạn đi ra ngoài phòng này và nhìn vào nó - thế thì bạn biết các bức tường bên ngoài. Đi vào và nhìn vào nhà - thế thì bạn có thể nhìn vào các bức tường bên trong. Bạn thấy thân thể của bạn từ bên ngoài dường như ai đó khác nhìn thấy thân thể bạn. Bạn đã không nhìn thấy thân thể bạn từ bên trong. Chúng ta có khả năng nhìn đó, nhưng vì nỗi sợ này nó đã trở thành thứ kì lạ.

Các sách yoga Ấn Độ nói nhiều điều về thân thể mà đã được thấy là đích xác đúng bởi nghiên cứu khoa học mới, và khoa học không có khả năng giải thích điều này. Làm sao họ có thể biết được? Giải phẫu và tri thức về bên trong thân thể người mới được phát triển rất gần đây. Làm sao họ có thể biết được về mọi dây thần kinh, về mọi trung tâm, về mọi cấu trúc bên trong? Họ thậm chí còn biết về những phát kiến mới nhất; họ đã nói về chúng, họ đã làm việc trên chúng. Yoga bao giờ cũng nhận biết về mọi điều cơ bản, có ý nghĩa trong thân thể. Nhưng họ đã không mổ xẻ thân thể, cho nên làm sao họ có thể biết được?

Thực sự, có cách khác để nhìn vào thân thể riêng của bạn - nhìn từ bên trong. Nếu bạn có thể tập trung ở bên trong, đột nhiên bạn bắt đầu thấy thân thể bạn - lớp bên trong của thân thể. Điều này là tốt cho những người hướng theo thân thể sâu sắc. Nếu bạn cảm thấy bản thân bạn là người duy vật, nếu bạn cảm thấy bản thân bạn không là gì ngoài thân thể, kĩ thuật này sẽ rất có ích cho bạn. Nếu bạn cảm thấy bản thân bạn là thân thể, nếu bạn là người tin vào Charvak hay vào Marx, nếu bạn tin rằng con người không là gì ngoài thân thể, kĩ thuật này sẽ rất có ích cho bạn. Thế thì đi và xem cấu trúc xương của con người.

Trong các trường phái mật tông và yoga cổ họ đã dùng nhiều bộ xương. Ngay cả ngày nay người mật tông bao giờ cũng sẽ được tìm thấy cùng bộ xương nào đó, với sọ người. Thực sự, điều đó là để giúp việc tập trung từ bên trong. Đầu tiên người đó tập trung vào cái sọ đó, thế rồi người đó nhắm mắt và cố hình dung sọ riêng của mình. Người đó liên tục cố nhìn cái sọ bên ngoài từ bên trong, và dần dần người đó bắt đầu cảm thấy cái sọ riêng của mình. Ý thức của người đó bắt đầu được hội tụ. Cái sọ bên ngoài đó, việc tập trung vào nó và việc hình dung, chỉ là những giúp đỡ. Một khi bạn được hội tụ bên trong, bạn có thể chuyển từ ngón chân tới đầu bạn. Bạn có thể di chuyển bên trong - và nó là một vũ trụ lớn. Thân thể nhỏ của bạn là vũ trụ lớn.

Kinh này dùng cột sống vì bên trong cột sống có sợi sống. Đây là lí do tại sao có nhiều nhấn mạnh thế vào xương sống dựng thẳng, vì nếu xương sống không thẳng bạn sẽ không có khả năng thấy sợi bên trong. Nó rất tinh tế, nó rất tinh vi - nó nhỏ. Nó là luồng năng lượng. Cho nên nếu cột sống thẳng, tuyệt đối thẳng, chỉ thế thì bạn mới có thể có thoáng nhìn về sợi đó.

Nhưng cột sống của chúng ta lại không thẳng. Người Hindus đã cố gắng làm cho cột sống của mọi người được thẳng từ chính thời thơ ấu. Cách họ ngồi, cách họ ngủ, cách họ bước đi tất cả về căn bản đều dựa trên cột sống thẳng. Nếu cột sống không thẳng, thế thì rất khó thấy cốt lõi bên trong. Nó là tinh tế - và thực sự, nó không là vật chất. Nó là phi vật chất; nó là lực. Khi cột sống tuyệt đối thẳng, lực như sợi chỉ đó được nhìn thấy dễ dàng.

... Trong điều như thế được biến đổi. Một khi bạn có thể cảm nhận, tập trung và nhận ra sợi chỉ này, bạn sẽ được rót đầy bằng ánh sáng mới. Ánh sáng sẽ tới từ cột sống của bạn. Nó sẽ lan toả khắp thân thể bạn; nó thậm chí có thể đi ra ngoài thân thể bạn. Khi nó đi ra ngoài, hào quanh được nhìn thấy.

Mọi người đều có hào quang, nhưng hào quanh của bạn bình thường không là gì ngoài cái bóng mà không có ánh sáng trong chúng - chỉ là bóng tối bao quanh bạn. Và những hào quanh đó phản xạ mọi tâm trạng của bạn. Khi bạn giận, thế thì hào quanh của bạn trở thành dường như được rót đầy máu; chúng trở nên được rót bằng cách biểu diễn đỏ, giận dữ. Khi bạn buồn, mờ xỉn, kiệt sức, thế thì hào quanh của bạn được rót bằng những sợi chỉ đen, dường như bạn ở gần chết - mọi thứ chết, nặng nề.

Khi sợi chỉ cột sống này được nhận ra, hào quanh của bạn trở nên được chiếu sáng. Cho nên một Phật, một Mahavir, một Krishna, một Christ không được vẽ với hào quang chỉ như trang trí, những hào quang đó tồn tại. Cột sống của bạn bắt đầu ném ra ánh sáng. Bên trong, bạn trở nên được chứng ngộ - toàn thể thân thể bạn trở thành thân thể ánh sáng - thế thì nó xuyên thấu ra phần ngoài. Cho nên thực sự, với vị phật, với bất kì người nào được chứng ngộ, không có nhu cầu hỏi bất kì ai ông ấy là gì. Hào quang chỉ ra mọi thứ. Và khi ai đó trở nên chứng ngộ thầy biết điều đó, vì hào quang tiết lộ mọi thứ.

Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện... Huệ Năng, một thầy Trung Quốc, đã làm việc dưới thầy của ông ấy. Khi Huệ Năng đi tới thầy, thầy nói, "Ông tới đây để làm gì? Không cần tới ta." Huệ Năng không thể hiểu được. Ông ấy tưởng rằng ông ấy còn chưa sẵn sàng để được chấp nhận, nhưng thầy đã thấy cái gì đó khác. Thầy đã thấy hào quang đang phát triển của ông ấy. Thầy đã nói điều này: "Cho dù ông không tới ta, việc này sớm hay muộn nhất định xảy ra, ở bất kì đâu. Ông đã ở trong nó, cho nên không cần tới ta."

Nhưng Huệ Năng nói, "Xin đừng từ chối tôi." Thế là thầy chấp nhận ông ấy và bảo ông ấy đi ra sau chùa, vào bếp của chùa. Đó là một chùa lớn với năm trăm sư. Thầy nói với Huệ Năng, "Cứ đi ra sau chùa và giúp việc trong bếp, và đừng tới gặp ta lần nữa. Bất kì khi nào việc được cần, ta sẽ tới ông."

Không thiền nào được trao cho Huệ Năng, không kinh sách để đọc, học hay thiền. Không cái gì được dạy cho ông ấy, ông ấy chỉ bị tống vào bếp. Cả chùa đều làm việc. Có các học sĩ, học giả và có những thiền nhân, và có những người yogis, và toàn thể chùa đang hoạt động. Mọi người đều làm việc và Huệ Năng này chỉ vo gạo và làm việc bếp núc.

Mười hai năm trôi qua. Huệ Năng đã không đi tới thầy vì điều đó không được phép. Ông ấy đã đợi, ông ấy đã đợi, ông ấy đã đợi... ông ấy đơn giản đợi. Ông ấy bị coi như người hầu. Các học sĩ sẽ tới, các thiền nhân sẽ tới, và không ai thậm chí chú ý tới ông ấy. Và đã có những học sĩ lớn trong thiền viện.

Thế rồi thầy tuyên bố rằng cái chết của thầy đã cận kề, và giờ thầy muốn chỉ định ai đó vào vị trí của thầy, cho nên thầy nói, "Những người nghĩ họ đã chứng ngộ phải soạn ra một bài kệ bốn dòng. Trong bốn dòng đó các ông phải đưa vào mọi điều các ông đã ngộ. Và nếu ta chấp thuận bất kì bài kệ này và thấy rằng những dòng đó chỉ ra rằng chứng ngộ đã xảy ra, ta sẽ chọn ai đó làm người kế tục của ta."

Đã có một học sĩ lớn trong chùa, và không ai làm bài kệ vì mọi người đều biết rằng ông ta mới xứng đáng. Ông ta là một người nổi tiếng về kinh sách, cho nên ông ấy soạn ra bốn dòng. Bốn dòng đó chỉ giống thế này... nghĩa của nó là như thế này: "Tâm như gương, và bụi đọng trên nó. Lau sạch bụi, và ông chứng ngộ." (Thân ấy Bồ đề thọ, Tâm như minh cảnh đài, Giờ giờ cần phủi sạch, Chớ để dính trần ai.)

Nhưng ngay cả học giả lớn này cũng sợ vì thầy chắc sẽ biết. Thầy đã biết ai chứng ngộ và ai không. Mặc dầu mọi điều ông ta đã viết là hay, nó là chính bản chất của mọi kinh sách - tâm như gương, và bụi đọng trên nó; loại bỏ bụi, và ông chứng ngộ - đây đã là toàn thể ý chính của mọi Vedas, nhưng ông ta biết mọi điều chỉ như vậy thôi. Ông ta đã không biết gì, cho nên ông ta sợ.

Ông ta đã không đi thẳng tới thầy, nhưng nửa đêm ông ta đi tới phòng, tới phòng của thầy, và viết bốn dòng này lên tường mà không kí - không có chữ kí nào. Theo cách này, nếu thầy chấp nhận và nói, "Được, điều này là đúng," thế thì ông ấy sẽ nói, "Tôi đã viết chúng." Nếu thầy nói, "Không! Ai đã viết những dòng này?" thế thì ông ấy sẽ im luôn, ông ấy nghĩ vậy.

Nhưng thầy chấp nhận. Đến sáng thầy nói, "Được!" Thầy cười và nói, "Được! Người đã viết bài kệ này là người chứng ngộ." Thế là cả chùa bắt đầu nói về nó. Mọi người đều biết ai đã viết nó. Họ đã thảo luận và ca ngợi, và các dòng này là hay - thực sự hay. Thế rồi một số sư đi xuống bếp. Họ uống trà và họ nói chuyện, và Huệ Năng ở đó phục vụ họ. Ông ấy nghe về điều đã xảy ra. Khoảnh khắc ông ấy nghe thấy bốn dòng đó, ông ấy cười. Thế là ai đó hỏi, "Sao ông cười, ông ngu? Ông không biết gì; trong mười hai năm ông đã từng phục vụ trong bếp. Sao ông cười?"

Không ai thậm chí đã nghe thấy ông ấy cười trước đây. Ông ấy chỉ bị coi như kẻ ngốc, người thậm chí không nói. Cho nên ông ấy nói, "Tôi không biết viết, và tôi cũng không là người chứng ngộ, nhưng những dòng này là sai. Cho nên nếu ai đó đi cùng tôi, tôi sẽ soạn ra bốn dòng. Nếu ai đó đi cùng tôi, người đó có thể viết nó lên tường. Tôi không biết viết; tôi không biết viết."

Thế là ai đó đi theo ông ấy - chỉ như trò đùa. Một đám đông tới đó và Huệ Năng nói, "Viết đi: Không tâm và không gương, cho nên bụi có thể đọng ở đâu? Người biết điều này là chứng ngộ." (Bồ-Đề vốn chẳng thọ, Gương sáng cũng chẳng đài, Bản lai không một vật, Chỗ nào dính bụi dơ?)

Nhưng thầy bước ra và thầy nói với Huệ Năng, "Ông sai." Huệ Năng chạm chân thầy và trở về bếp.

Nửa đêm khi mọi người đã ngủ, thầy đi tới Huệ Năng và nói, "Ông đúng, nhưng ta không thể nói thế trước những kẻ ngốc kia - và họ là những kẻ ngốc thông thái. Nếu mà ta nói rằng ông được chọn là người kế tục ta, họ chắc sẽ giết ông. Cho nên trốn khỏi đây đi! Ông là người kế tục của ta, nhưng đừng nói điều đó cho bất kì ai. Và ta biết điều này từ ngày ông tới. Hào quang của ông đang phát triển; đó là lí do tại sao không thiền nào được trao cho ông. Không có nhu cầu. Ông đã trong thiền rồi. Và im lặng của mười hai năm - không làm bất kì cái gì, thậm chí không thiền - đã làm trống rỗng hoàn toàn tâm trí ông, và hào quang đã trở thành đầy đủ. Ông đã trở thành trăng tròn. Nhưng trốn khỏi đây đi! Bằng không họ sẽ giết ông.

"Ông đã ở đây trong mười hai năm, và ánh sáng đã thường xuyên lan toả từ ông, nhưng không người nào quan sát nó. Và họ đã tới bếp, mọi người đã tới bếp mọi ngày - ba lần, bốn lần. Mọi người đi qua đây; đó là lí do tại sao ta đã bố trí ông vào bếp. Nhưng không ai đã nhận ra hào quang của ông. Cho nên ông trốn khỏi đây đi."

Khi sợi chỉ cột sống được chạm tới, được thấy, được nhận ra, hào quang bắt đầu phát triển quanh bạn. ... Trong điều như thế được biến đổi. Được rót đầy bằng ánh sáng và được biến đổi. Điều này cũng là việc định tâm - việc định tâm vào cột sống. Nếu bạn là người hướng thân thể, kĩ thuật này sẽ giúp bạn. Nếu bạn là người không hướng thân thể, sẽ rất khó, sẽ rất khó để hình dung từ bên trong. Thế thì nhìn vào thân thể bạn từ bên trong sẽ là khó.

Kinh này sẽ giúp ích nhiều cho đàn bà hơn cho đàn ông. Họ hướng thân thể nhiều hơn. Họ sống nhiều trong thân thể hơn; họ cảm nhiều hơn. Họ có thể hình dung thân thể nhiều hơn. Đàn bà là hướng thân thể hơn đàn ông, nhưng với bất kì người nào có thể cảm nhận thân thể, người cảm nhận thân thể, người có thể hình dung, người có thể nhắm mắt và cảm thấy thân thể mình từ bên trong, kĩ thuật này sẽ rất hữu ích cho người đó.

Thế rồi hình dung cột sống của bạn, và ở giữa là một sợi dây bạc chạy qua nó. Đầu tiên nó có thể có vẻ như tưởng tượng, nhưng dần dần bạn sẽ cảm thấy rằng tưởng tượng đã biến mất và tâm trí bạn đã trở nên được hội tụ vào cốt sống đó. Và thế rồi bạn sẽ thấy xương sống riêng của bạn. Khoảnh khắc bạn thấy cốt lõi bên trong này, đột nhiên bạn sẽ cảm thấy bùng nổ ánh sáng bên trong bạn.

Đôi khi điều này cũng có thể xảy ra mà không có nỗ lực nào. Đôi khi điều đó xảy ra. Lần nữa, trong hành động dục sâu nó đôi khi xảy ra. Mật tông biết: trong hành động dục sâu toàn thể năng lượng của bạn được tập trung gần xương sống. Thực sự, trong hành động dục sâu xương sống bắt đầu tiết ra điện. Và đôi khi, thậm chí nếu bạn chạm vào xương sống bạn sẽ bị giật. Nếu giao hợp rất sâu và rất yêu và lâu - thực sự, nếu hai người yêu chỉ trong ôm nhau sâu sắc, im lặng, không chuyển động, chỉ được rót đầy với nhau, chỉ vẫn còn trong ôm nhau sâu - điều đó xảy ra. Điều đã xảy ra nhiều lần là căn phòng tối sẽ đột nhiên trở nên được rót đầy bởi ánh sáng, và cả hai thân thể sẽ được bao quanh bởi hào quang xanh.

Nhiều, nhiều trường hợp như vậy đã xảy ra. Ngay cả trong một số kinh nghiệm của bạn nó có thể đã xảy ra, nhưng bạn có thể đã không để ý điều đó trong phòng tối, trong yêu sâu sắc, đột nhiên bạn cảm thấy ánh sáng quanh cả hai thân thể các bạn, và ánh sáng đó lan toả vả rót đầy toàn thể phòng. Nhiều lần việc xảy ra là đột nhiên mọi thứ rơi từ bàn trong phòng mà không có bất kì nguyên nhân thấy được nào. Và bây giờ các nhà tâm lí nói rằng trong hành động dục sâu, điện được phát ra. Điện đó có thể có nhiều ảnh hưởng và tác động. Nhiều thứ có thể đột nhiên rơi, di chuyển hay bị vỡ, và thậm chí ảnh đã được chụp trong đó ánh sáng là thấy được. Nhưng ánh sáng đó bao giờ cũng tập trung quanh cột sống.

Cho nên đôi khi, cũng trong hành động dục sâu - và mật tông biết rõ điều này và đã làm việc trên nó - bạn có thể trở nên nhận biết, nếu bạn có thể nhìn vào trong tới sợi chỉ chạy ở giữa cột sống. Và mật tông đã dùng hành động dục cho việc nhận ra này, nhưng thế thì hành động dục phải là khác toàn bộ, phẩm chất phải là khác. Nó không phải là cái gì đó để được làm xong; nó không phải là cái gì đó được làm để xả ra; nó không phải là cái gì đó để được kết thúc một cách vội vàng; thế thì nó không phải là hành động thân thể. Thế thì nó là giao cảm tâm linh sâu. Thực sự, qua hai thân thể nó là việc gặp gỡ sâu của hai cái bên trong, của hai chủ thể, xuyên thấu vào nhau.

Cho nên tôi sẽ gợi ý cho bạn thử kĩ thuật này khi trong hành động dục sâu - nó sẽ dễ dàng hơn. Cứ quên dục đi. Khi trong vòng ôm sâu sắc, vẫn còn ở bên trong. Quên cả người kia đi, chỉ đi vào bên trong và hình dung cột sống của bạn. Nó sẽ dễ dàng hơn, vì thế thì nhiều năng lượng hơn đang tuôn chảy gần cột sống, và sợi chỉ này là thấy được nhiều hơn vì bạn im lặng, vì thân thể bạn đang nghỉ ngơi. Yêu là thảnh thơi sâu sắc, nhưng chúng ta đã làm cho yêu cũng thành căng thẳng lớn. Chúng ta đã làm cho nó thành lo âu, gánh nặng.

Trong hơi ấm của yêu, được rót đầy, được thảnh thơi, nhắm mắt lại. Nhưng đàn ông bình thường không nhắm mắt. Bình thường, đàn bà nhắm mắt. Đó là lí do tại sao tôi nói rằng đàn bà hướng thân thể nhiều hơn trong khi đàn ông thì không. Trong ôm nhau sâu sắc trong hành động dục, đàn bà sẽ nhắm mắt. Thực sự, họ không thể yêu với mắt mở. Với mắt nhắm, họ cảm thấy thân thể nhiều hơn từ bên trong.

Nhắm mắt lại và cảm thấy thân thể bạn. Thảnh thơi. Tập trung vào xương sống. Trong điều như thế được biến đổi Và bạn sẽ được biến đổi qua nó.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập