Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm thứ năm
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm thứ năm

Related image

 

Tâm trí không để ý, giữ ở giữa - tới cùng.

 

Kinh này chỉ chừng này vậy. Cũng giống như bất kì kinh khoa học nào nó là ngắn, nhưng ngay cả vài từ này cũng có thể biến đổi cuộc sống của bạn toàn bộ. Tâm trí không để ý, giữ ở giữa - tới cùng.

Giữ ở giữa... Phật đã phát triển toàn thể kĩ thuật thiền của ông ấy trên lời kinh này. Con đường của ông ấy được biết là majjhim nikaya - trung đạo. Phật nói, "Bao giờ cũng còn ở giữa - trong mọi thứ."

Hoàng tử Shrown nhận khai tâm, Phật đã khai tâm cho anh ta vào phẩm hạnh sannyas. Hoàng tử đó là người hiếm hoi, và khi anh ta nhận phẩm hạnh sannyas, khi anh ta được khai tâm, toàn thể vương quốc của anh ta rất đỗi ngạc nhiên. Vương quốc không thể tin được điều đó, mọi người không thể tin được rằng Hoàng tử Shrown có thể trở thành một sannyasin. Không ai đã bao giờ tưởng tượng được điều đó, vì anh ta đã là con người của thế gian này - mê đắm mọi thứ, mê đắm tới cực điểm. Rượu và đàn bà đã là toàn thể chỗ của anh ta.

Thế rồi đột nhiên Phật tới thị trấn đó, và hoàng tử tới gặp ông ấy trong buổi darshan - cuộc đương đầu tâm linh. Anh ta quì xuống dưới chân Phật và anh ta nói, "Xin khai tâm cho tôi. Tôi sẽ bỏ thế gian này." Những người đã tới cùng anh ta thậm chí không nhận biết... điều này bất ngờ thế. Cho nên họ hỏi Phật, "Cái gì đang xảy ra? Đây là phép màu. Shrown không phải là kiểu người đó, và anh ta đã sống rất xa hoa. Mãi cho tới giờ chúng tôi thậm chí không thể tưởng tượng được rằng Shrown sẽ nhận phẩm hạnh sannyas, cho nên cái gì đã xảy ra? Thầy đã làm cái gì đó."

Phật nói, "Ta không làm gì cả. Tâm trí có thể chuyển dễ dàng từ cực điểm này sang cực điểm kia. Đó là cách thức của tâm trí - chuyển từ cực điểm này sang cực điểm kia. Cho nên Shrown không làm cái gì đó mới. Điều đó là được mong đợi. Vì các ông không biết luật của tâm trí, đó là lí do tại sao các ông ngạc nhiên đến thế."

Tâm trí chuyển từ cực điểm này sang cực điểm kia, đó là cách thức của tâm trí. Cho nên điều đó xảy ra mọi ngày: người đã điên theo đuổi của cải thì từ bỏ mọi thứ, trở thầy tu trần trụi. Chúng ta nghĩ, "Phép màu làm sao!" Nhưng điều đó không là gì cả - chỉ là luật bình thường. Người không điên theo đuổi của cải không thể được mong đợi từ bỏ, vì chỉ từ cực điểm này bạn mới có thể chuyển sang cực điểm kia - cũng giống con lắc, từ cực điểm này sang cực điểm kia.

Cho nên một người theo đuổi của cải, điên vì chạy theo của cải, sẽ trở điên chống lại nó, nhưng việc điên sẽ còn lại - đó là tâm trí. Người sống chỉ vì dục có thể trở thành vô dục, có thể chuyển vào cô lập, nhưng việc điên sẽ vẫn còn. Trước đây người đó đã sống chỉ vì dục, giờ người đó sẽ sống chỉ chống dục - nhưng thái độ, cách tiếp cận, vẫn còn là một.

Cho nên brahmachari, người vô dục, không thực sự ra ngoài dục; toàn thể tâm trí người đó là hướng dục. Người đó chống lại, nhưng không đi ra ngoài. Cách đi ra ngoài bao giờ cũng là ở giữa, nó không bao giờ ở cực điểm. Cho nên Phật nói, "Điều này có thể đã được mong đợi. Không phép màu nào đã xảy ra. Đây là cách tâm trí vận hành."

Shrown đã trở thành người ăn xin, một sannyasin. Anh ta đã trở thành một bhikkhu khất sĩ, một sư, và các đệ tử khác của Phật cũng sớm quan sát rằng anh ta đã chuyển sang cực điểm kia. Phật không bao giờ yêu cầu bất kì ai phải trần trụi, nhưng Shrown đã trở nên trần trụi. Phật không ủng hộ trần trụi. Ông ấy nói, "Đó chỉ là cực điểm khác."

Có những người sống vì quần áo dường như đó là cuộc sống của họ, và có những người khác trở thành trần trụi - nhưng cả hai đều tin vào cùng một điều. Phật không bao giờ dạy trần trụi, nhưng Shrown đã trở thành trần trụi. Anh ta đã là đệ tử duy nhất của Phật mà sống trần trụi. Anh ta trở nên rất, rất tự hành hạ mình. Phật cho phép các sannyasin ăn một bữa mỗi ngày nhưng Shrown sẽ chỉ ăn một bữa xen kẽ ngày không ăn. Anh ta trở nên gầy còm. Trong khi mọi đệ tử khác ngồi thiền dưới cây, trong bóng cây, anh ta không bao giờ ngồi dưới bất kì cây nào. Anh ta bao giờ cũng vẫn còn ngồi dưới mặt trời nóng. Anh ta là người đẹp trai và anh ta có thân thể rất đáng yêu, nhưng trong vòng sáu tháng không ai có thể nhận ra rằng anh ta là cùng người cũ. Anh ta trở nên xấu, đen nhẻm, cháy xém.

Một đêm Phật đi tới Shrown và hỏi anh ta, "Shrown, ta đã nghe nói rằng khi ông còn là hoàng tử, trước khi khai tâm, ông thường chơi đàn veena, đàn sitar, và ông là nhạc sĩ lớn. Cho nên ta đã tới để hỏi ông một câu hỏi. Dây đàn veena rất chùng, điều gì xảy ra?" Shrown nói, "Nếu dây rất chùng, thế thì không âm nhạc nào là có thể." Và thế rồi Phật nói, "Và nếu dây đàn rất căng, quá căng, thế thì cái gì xảy ra?" Shrown nói, "Thế nữa âm nhạc cũng không thể được tạo ra. Dây đàn phải ở giữa - không chùng không căng, nhưng chỉ đích xác ở giữa." Shrown nói, "Dễ chơi đàn veena, nhưng chỉ một thầy mới có thể lên các dây này cho đúng, ở giữa."

Thế là Phật nói, "Chừng nấy là điều ta phải nói cho ông, sau khi quan sát ông trong sáu tháng qua - rằng trong cuộc sống âm nhạc cũng chỉ tới khi các dây không chùng không căng, nhưng ở giữa. Cho nên từ bỏ là dễ, nhưng chỉ một thầy mới biết làm sao là ở giữa. Cho nên Shrown, là thầy đi, và để những dây này của cuộc sống được ở chính giữa - trong mọi thứ. Đừng đi tới cực điểm này, đừng đi sang cực điểm kia. Mọi thứ đều có hai cực điểm, nhưng ông vẫn còn chỉ ở giữa."

Nhưng tâm trí rất không để ý. Đó là lí do tại sao kinh này nói, tâm trí không để ý... Bạn sẽ nghe điều này, bạn sẽ hiểu điều này, nhưng tâm trí sẽ không ghi chép. Tâm trí bao giờ cũng liên tục chọn các cực điểm.

Cực điểm có sức mê hoặc với tâm trí. Tại sao? Vì ở giữa, tâm trí chết. Nhìn vào con lắc mà xem: nếu bạn có bất kì đồng hồ cổ nào, nhìn vào con lắc. Con lắc có thể liên tục chuyển cả ngày nếu nó đi tới các cực điểm. Khi nó đi sang trái nó đang thu lấy đà để đi sang phải. Khi nó đi sang phải, đừng nghĩ rằng nó đang đi sang phải - nó đang tích luỹ đà để đi sang trái. Cho nên các cực điểm là phải-trái, phải-trái.

Để con lắc ở giữa, thế thì toàn thể đà bị mất. Thế thì con lắc không có năng lượng nào, vì năng lượng tới từ một trong các cực điểm. Thế thì cực điểm đó ném nó hướng tới cực điểm kia, thế rồi lần nữa, và đó là vòng tròn... con lắc liên tục chuyển. Để nó ở giữa, và toàn thể chuyển động vậy sẽ dừng lại.

Tâm trí cũng giống như con lắc và mọi ngày, nếu bạn quan sát, bạn sẽ đi tới biết điều này. Bạn quyết định điều này về một cực điểm, và thế rồi bạn chuyển sang cực điểm kia. Bạn giận; thế rồi bạn hối lỗi. Bạn quyết định, "Không, điều này là đủ rồi. Bây giờ mình sẽ không bao giờ giận." Nhưng bạn không thấy các cực điểm.

"Không bao giờ" là một cực điểm. Làm sao bạn chắc chắn thế rằng bạn sẽ không bao giờ giận? Bạn đang nói gì? Nghĩ thêm một lần nữa đi - không bao giờ sao? Thế thì quay về quá khứ và nhớ xem bao nhiêu lần bạn đã quyết định rằng "Mình sẽ không bao giờ giận." Khi bạn nói, "Mình sẽ không bao giờ giận," bạn không biết rằng bằng việc giận bạn đã tích luỹ đà để đi sang cực điểm kia.

Bây giờ bạn cảm thấy hối lỗi, bạn cảm thấy tồi tệ. Hình ảnh tự tạo của bạn bị xáo động, run chuyển. Bây giờ bạn không thể nói bạn là người tốt, bạn không thể nói rằng bạn là người tôn giáo. Bạn đã giận rồi, và làm sao người tôn giáo có thể giận được? Làm sao người tốt có thể giận được? Cho nên bạn hối lỗi để lấy lại cái tốt của bạn lần nữa. Ít nhất trong con mắt riêng của bạn, bạn có thể cảm thấy thoải mái - rằng bạn đã hối lỗi và bạn đã quyết định rằng bây giờ sẽ không còn giận nữa. Hình ảnh bị lung lay đã quay lại nguyên trạng cũ. Bây giờ bạn cảm thấy thoải mái, bạn đã chuyển sang cực điểm khác.

Nhưng tâm trí mà nói, "Bây giờ mình sẽ không bao giờ giận," sẽ lại giận nữa. và khi bạn lại giận, bạn sẽ quên hoàn toàn việc hối lỗi của bạn, quyết định của bạn - mọi thứ. Sau giận, lần nữa quyết định sẽ tới và hối lỗi sẽ tới, và bạn sẽ không bao giờ thấy sự lừa dối của nó. Điều này bao giờ cũng là như vậy.

Tâm trí chuyển từ giận sang hối lỗi, từ hối lỗi sang giận. Vẫn còn ở giữa đi. Không giận và không hối lỗi. Nếu bạn đã giận, thế thì xin bạn, ít nhất làm điều này: không hối lỗi. Không chuyển sang cực điểm kia. Vẫn còn ở giữa. Nói, "Mình đã giận và mình là người xấu, người bạo hành. Mình đã giận. Đây là cách mình là vậy." Nhưng không hối lỗi; không chuyển sang cực điểm kia. Vẫn còn ở giữa. Nếu bạn có thể vẫn còn ở giữa, bạn sẽ không thu lấy đà, lấy năng lượng cho việc giận nữa.

Cho nên lời kinh này, tâm trí không để ý, giữ ở giữa - tới cùng. Và tới cùng được ngụ ý gì? Cho tới khi bạn bùng nổ! Giữ ở giữa cho tới khi tâm trí chết. Giữ ở giữa cho tới khi không có tâm trí. Cho nên, tâm trí không để ý, giữ ở giữa - tới cùng không có tâm trí. Nếu tâm trí ở các cực điểm, thế thù chỗ giữa sẽ là vô trí.

Nhưng đây là điều khó nhất trên thế giới để làm. Nó có vẻ dễ, nó có vẻ đơn giản; có thể dường như bạn có thể làm được điều này. Và bạn sẽ cảm thấy thoải mái nếu bạn nghĩ rằng không có nhu cầu về bất kì hối lỗi nào. Thử điều này đi, và thế thì bạn sẽ biết rằng khi bạn nổi giận tâm trí sẽ khăng khăng vào hối lỗi.

Chồng và vợ liên tục cãi nhau, và trong hết thế kỉ nọ tới thế kỉ kia đã từng có những người khuyên bảo, những cố vấn, những người vĩ đại đã từng dạy cách sống và yêu - nhưng họ liên tục cãi nhau. Freud, lần đầu tiên, đã trở nên nhận biết về hiện tượng rằng bất kì khi nào bạn trong yêu - cái gọi là yêu - bạn cũng trong ghét. Buổi sáng nó là yêu, buổi tối nó là ghét, và con lắc liên tục chuyển. Mọi người chồng, mọi người vợ đều biết điều này, nhưng Freud có cái nhìn sâu sắc rất phi thường. Freud nói rằng nếu một đôi đã dừng tranh đấu, biết rõ rằng yêu đã chết.

Yêu đó mà đã tồn tại cùng ghét và tranh đấu không thể còn lại được, cho nên nếu bạn thấy một đôi không bao giờ tranh đấu, đừng nghĩ rằng đây là đôi lí tưởng. Nó ngụ ý không có đôi nào cả. Họ đang sống song song, nhưng không sống cùng nhau. Họ là những đường song song không bao giờ gặp gỡ ở bất kì chỗ nào, thậm chí không tranh đấu. Họ cả hai là một mình cùng nhau - song song.

Tâm trí phải chuyển sang cái đối lập, cho nên tâm lí học bâu giờ cho lời khuyên tốt hơn. Lời khuyên là tốt hơn, sâu hơn, xuyên thấu hơn. Nó nói rằng nếu bạn thực sự muốn yêu - với tâm trí - thế thì đừng sợ tranh đấu. Thực sự, bạn phải tranh đấu đích thực để cho bạn có thể chuyển sang cực điểm khác của yêu đích thực. Cho nên khi bạn tranh đấu với vợ bạn, đừng né tránh nó; bằng không yêu  cũng sẽ bị né tránh. Khi thời gian cho tranh đấu có đó, tranh đấu đến cùng. Thế thì đến tối bạn sẽ có khả năng yêu: tâm trí sẽ phải thu lấy đà. Yêu bình thường không thể tồn tại mà không có tranh đấu vì có chuyển động của tâm trí. Chỉ yêu mà không của tâm trí mới có thể tồn tại mà không có tranh đấu, nhưng thế thì nó là điều khác hoàn toàn.

Vị phật yêu... đó là điều khác hoàn toàn. Nhưng nếu Phật đi tới yêu bạn, bạn sẽ không cảm thấy thoải mái vì sẽ không có lỗi trong nó. Nó sẽ đơn giản dịu dàng và dịu dàng và dịu dàng - và chán, vì gia vị tới từ tranh đấu. Vị phật không thể giận, ông ấy chỉ có thể yêu. Bạn sẽ không cảm thấy tình yêu của ông ấy vì bạn có thể cảm thấy chỉ khi có cái đối lập; bạn có thể cảm nó chỉ trong tương phản.

Khi Phật quay về thành phố quê nhà sau mười hai năm, vợ của ông ấy không ta đón ông ấy. Cả thành phố tụ tập để đón ông ấy ngoại trừ vợ ông ấy. Phật cười, và ông ấy nói với đại đệ tử của mình, Ananda, "Yashodhara đã không tới. Ta biết rõ cô ấy. Dường như là cô ấy vẫn còn yêu ta. Cô ấy kiêu sa, và cô ấy cảm thấy bị tổn thương. Ta đã nghĩ rằng mười hai năm là thời gian đủ dài và cô ấy có thể không còn trong yêu bây giờ, nhưng dường như là cô ấy vẫn còn trong yêu - mặc dù giận. Cô ấy đã không ra đón ta. Ta sẽ phải đi về nhà."

Thế là Phật đi. Ananda đi cùng ông ấy; đó đã là một điều kiện với Ananda. Khi Ananda nhận khai tâm ông ấy đã làm ra điều kiện với Phật, theo đó Phật đã đồng ý, rằng ông ấy bao giờ cũng vẫn còn ở cùng Phật. Ông ấy là anh họ, cho nên Phật phải nhân nhượng.

Ananda đi theo ông ấy về nhà, vào trong cung điện, cho nên Phật nói, "Ít nhất với điều này ông ở lại sau và đừng đi cùng ta, vì cô ấy sẽ bực tức. Ta quay về sau mười hai năm, và ta đã chạy đi thậm chí không nói gì với cô ấy. Cô ấy vẫn còn giận, cho nên đừng tới cùng ta; bằng không cô ấy sẽ cảm thấy rằng ta thậm chí đã không cho phép cô ấy nói bất kì cái gì. Cô ấy phải đã cảm thấy cần nói nhiều điều, cho nên cứ để cô ấy giận, đừng tới cùng ta."

Phật đi vào. Tất nhiên, Yashodhara đã gần như núi lửa. Cô ấy bùng phát, bùng nổ. Cô ấy bắt đầu kêu khóc và nói nhiều thứ. Phật ở đó, chờ đợi ở đó, và dần dần cô ấy bình thản lại và nhận ra rằng Phật thậm chí đã không thốt ra một lời. Cô ấy lau mắt và nhìn Phật, và Phật nói, "Anh đã tới để nói rằng anh đã có được cái gì đó, anh đã biết cái gì đó, anh đã nhận ra cái gì đó. Nếu em trở nên bình tĩnh anh có thể cho em thông điệp - chân lí mà anh đã nhận ra. Anh đã chờ đợi nhiều thế để cho em có thể trải qua việc tẩy rửa. Mười hai năm là chuyện dài. Em phải đã thu thập nhiều vết thương, và giận của em là có thể hiểu được; anh mong đợi điều này. Điều đó chỉ ra em vẫn còn yêu anh. Nhưng có tình yêu vượt ra ngoài tình yêu này, và chỉ vì tình yêu đó mà anh đã quay lại để kể cho em cái gì đó."

Nhưng Yashodhara không thể cảm được tình yêu đó. Khó cảm thấy nó vì nó im lặng thế. Nó im lặng thế, nó dường như vắng bóng. Khi tâm trí dừng lại, thế thì tình yêu khác xảy ra. Nhưng tình yêu đó không có cái đối lập với nó. Khi tâm trí dừng lại, thực sự, bất kì cái gì xảy ra đều không có cái đối lập với nó. Với tâm trí bao giờ cũng có cực đối diện, và tâm trí di chuyển như con lắc. Kinh này là tuyệt vời, và phép màu là có thể qua nó: Tâm trí không để ý, giữ nó ở giữa - tới cùng.

Cho nên thử nó đi. Và kinh này là dành cho cả cuộc đời bạn. Bạn không thể thỉnh thoảng mới thực hành nó, bạn phải nhận biết liên tục. Làm, bước đi, ăn, trong quan hệ, mọi nơi - vẫn còn ở giữa. Ít nhất thử đi, và bạn sẽ cảm thấy sự phát triển bình thản nào đó, thanh bình tới với bạn, một trung tâm yên tĩnh trưởng thành bên trong bạn.

Cho dù bạn không thành công trong việc đích xác ở giữa, cố ở giữa đi. Dần dần bạn sẽ có cảm giác về chỗ giữa nghĩa là gì. Bất kì cái gì có thể là hoàn cảnh - ghét hay yêu, giận hay hối lỗi - bao giờ cũng nhớ các đối lập cực và vẫn còn ở giữa. Và sớm hay muộn bạn sẽ loạng choạng vớ được đích xác điểm giữa.

Một khi bạn biết nó bạn không bao giờ có thể quên được nó nữa, vì điểm giữa đó là ở ngoài tâm trí. Điểm giữa đó là tất cả mọi điều mà tâm linh ngụ ý.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập