Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Chấp nhận của Mật tông
 
 
Mật tông

Chấp nhận của Mật tông

Related image

Mật tông chấp nhận bạn trong tính toàn bộ của bạn, trong tính toàn thể của bạn, vì mật tông nói, hoặc chấp nhận một cách toàn thể hoặc bác bỏ một cách toàn thể; không có gì ở giữa. Con người là một toàn thể, một toàn thể hữu cơ. Bạn không thể phân chia nó. Bạn không thể nói, "Chúng tôi sẽ không chấp nhận điều này," vì cái bạn bác bỏ được nối một cách có tổ chức với cái bạn chấp nhận.

Nó giống thế này.... Thân thể tôi có đó. Ai đó tới và nói, "Chúng tôi chấp nhận tuần hoàn máu của anh, nhưng chúng tôi không chấp nhận tiếng động của tim anh. Việc đập liên tục này của tim anh chúng tôi không chấp nhận. Chúng tôi chấp nhận tuần hoàn máu của anh. Nó là được, nó im lặng." Nhưng tuần hoàn máu của tôi là qua tim tôi, và việc đập về căn bản có liên quan tới tuần hoàn máu; nó xảy ra vì điều đó. Cho nên tôi dự định làm gì? Tim tôi và tuần hoàn máu của tôi là một đơn vị thống nhất. Chúng không phải là hai thứ, chúng là một.

Cho nên hoặc chấp nhận tôi một cách toàn bộ hoặc bác bỏ tôi một cách toàn bộ, nhưng đừng cố phân chia tôi vì thế thì bạn sẽ tạo ra không chân thực, không chân thực sâu sắc. Nếu bạn liên tục kết án nhịp tim đập của tôi, thế thì tôi cũng sẽ bắt đầu kết án nhịp tim đập của tôi. Nhưng máu sẽ không có khả năng tuần hoàn và tôi không thể sống được nếu không có nó. Vậy làm gì? Tiếp tục như bạn vậy đi, và liên tục mọi lúc nói cái gì đó khác mà bạn không là vậy, cái mà bạn không thể là vậy.

Không khó thấy cách tim và việc tuần hoàn máu là có liên quan, nhưng khó thấy được cách yêu và ghét có quan hệ. Chúng là một. Khi bạn yêu ai đó, bạn làm gì? Nó là một chuyển động, như thở ra. Khi bạn yêu ai đó, bạn làm gì? Bạn đi ra để gặp người đó, nó là hơi thở đi ra. Khi bạn ghét ai đó, nó là hơi thở quay lại.

Khi bạn yêu, bạn bị hút tới ai đó. Khi bạn ghét, bạn bị đẩy ra. Hút và đẩy là là con sóng của một chuyển động. Hút và đẩy không phải là hai thứ; bạn không thể phân chia được chúng. Bạn không thể nói, "Anh có thể thở vào nhưng anh không thể thở ra, hoặc anh có thể thở ra nhưng anh không thể thở vào. Anh chỉ được phép một thứ thôi. Hoặc liên tục thở ra hoặc liên tục thở vào, không làm cả hai." Làm sao bạn có thể thở vào nếu bạn không được phép thở ra? Và nếu bạn không được phép ghét, bạn không thể yêu.

Mật tông nói, "Chúng ta chấp nhận con người toàn thể vì con người là sự thống nhất hữu cơ." Con người là sự thống nhất sâu sắc; bạn không thể bỏ đi bất kì cái gì. Và điều này là như nó phải vậy - vì nếu con người không phải là sự thống nhất hữu cơ, thế thì trong vũ trụ này không cái gì có thể là sự thống nhất hữu cơ. Con người là đỉnh của tính toàn thể hữu cơ. Hòn đá nằm trên phố là một sự thống nhất. Cây là một sự thống nhất. Hoa và chim là những sự thống nhất. Mọi thứ đều là sự thống nhất, vậy sao con người thì không? Và con người là đỉnh - sự thống nhất lớn, cái toàn thể hữu cơ rất phức tạp. Thực sự, bạn không thể phủ nhận bất kì cái gì.

Mật tông nói, "Chúng ta chấp nhận bạn như bạn vậy. Điều đó không ngụ ý không có nhu cầu thay đổi; điều đó không ngụ ý rằng bây giờ bạn phải dừng trưởng thành. Thay vì thế, ngược lại, nó ngụ ý rằng chúng ta chấp nhận cơ sở của sự trưởng thành." Bây giờ bạn có thể trưởng thành, nhưng trưởng thành này sẽ không là chọn lựa. Trưởng thành này sẽ là trưởng thành vô chọn lựa.

Nhìn xem! Chẳng hạn, khi vị Phật trở nên chứng ngộ chúng ta có thể hỏi, "Giận của ông ấy đã đi đâu rồi - ở đâu?" Ông ấy đã có giận, ông ấy đã có dục, cho nên dục của ông ấy đã đi đâu? Chỗ nào là chỗ mà giận của ông ấy đã đi tới? Tham của ông ấy ở đâu?" Chúng ta không thể nhận ra bất kì giận nào trong ông ấy bây giờ. Khi ông ấy chứng ngộ chúng ta không thể nhận ra bất kì giận nào trong ông ấy.

Bạn có thể nhận ra bùn trong sen không? Hoa sen tới từ bùn đấy. Nếu bạn chưa bao giờ thấy sen mọc lên từ bùn và hoa sen được mang tới cho bạn, bạn có thể quan niệm được rằng hoa sen đẹp này đã tới từ bùn bình thường trong ao không? Sen đẹp này tới từ bùn xấu! Bạn có thể nhận ra bùn ở bất kì chỗ nào trong nó không? Nó có đó, nhưng đã được biến đổi. Hương thơm của nó đang tới từ cùng bùn xấu. Mầu hồng của cánh hoa tới từ cùng bùn xấu. Nếu bạn giấu hoa sen này trong bùn, trong vòng vài ngày nó sẽ biến mất lại vào trong mẹ nó. Thế thì lần nữa bạn sẽ không có khả năng nhận ra sen đó đã đi đâu. Ở đâu? Hương thơm đâu rồi? Những cánh hoa đẹp đó đâu rồi?

Bạn không thể nhận ra bản thân bạn trong Phật, nhưng bạn có đó - tất nhiên, trên bình diện lớn hơn và cao hơn, đã được biến đổi. Dục có đó, giận có đó, ghét có đó. Mọi thứ thuộc vào con người đều có đó. Phật là người, nhưng ông ấy đã đi tới sự phát triển tối thượng của mình. Ông ấy đã trở thành hoa sen; bạn không thể nhận ra bùn được, nhưng điều đó không có nghĩa là bùn không có đó. Nó có đó, nhưng không như bùn. Nó là sự thống nhất cao hơn. Đó là lí do tại sao trong Phật bạn không thể cảm thấy ghét lẫn yêu. Điều đó còn khó hiểu hơn vì Phật dường như là việc yêu toàn bộ - không bao giờ ghét, bao giờ cũng im lặng - không bao giờ giận. Nhưng im lặng của ông ấy là khác với im lặng của bạn. Nó không thể là như nhau.

Im lặng của bạn là gì? Ở đâu đó Einstein đã nói rằng hoà bình của chúng ta không là gì ngoài việc chuẩn bị cho chiến tranh. Giữa hai cuộc chiến tranh chúng ta có kẽ hở của hoà bình, nhưng hoà bình đó không thực sự là hoà bình đâu. Nó chỉ là kẽ hở giữa hai cuộc chiến tranh, cho nên nó trở thành chiến tranh lạnh. Do vậy, chúng ta có hai kiểu chiến tranh - nóng và lạnh.

Sau chiến tranh thế giới thứ hai, Nga và Mĩ bắt đầu cuộc chiến tranh lạnh. Họ không trong hoà bình - chỉ trong chuẩn bị cho cuộc chiến tranh khác. Họ đang sẵn sàng rồi. Từng cuộc chiến tranh đều gây rối, phá huỷ. Bạn phải lại sẵn sàng, cho nên bạn cần kẽ hở, khoảng hở. Nhưng nếu các cuộc chiến tranh thực sự biến mất khỏi thế giới hoàn toàn, thế thì kiểu hoà bình này mà ngụ ý chiến tranh lạnh cũng sẽ biến mất, vì nó bao giờ cũng xảy ra giữa hai cuộc chiến tranh. Nếu chiến tranh biến mất hoàn toàn, chiến tranh lạnh này mà chúng ta gọi là hoà bình không thể tiếp tục.

In lặng của bạn là gì? Chỉ là chuẩn bị ở giữa hai cơn giận. Khi bạn dường như thoải mái, nó là gì? Bạn có thực sự được thảnh thơi, thực sự thoải mái không, hay bạn chỉ đang chuẩn bị cho việc bùng phát khác, cho bùng nổ khác? Giận là việc phí hoài năng lượng, cho nên bạn cũng cần thời gian. Khi bạn nổi giận bạn không nổi giận lần nữa ngay lập tức được. Khi bạn chuyển vào hành động dục, bạn không thể chuyển vào lần nữa ngay lập tức được. Bạn sẽ cần thời gian, cho nên bạn sẽ cần một thời kì của brahmacharya - vô dục - trong ít nhất hai hay ba ngày. Điều đó sẽ tuỳ thuộc vào tuổi của bạn. Vô dục này không thực sự là vô dục đâu, bạn chỉ đang lại chuẩn bị.

Giữa hai hành động dục có thể không có brahmacharya. Bạn liên tục gọi thời kì ở giữa hai bữa ăn là nhịn ăn. Đó là lí do tại sao vào buổi sáng bạn có ‘breakfast-ngắt nhịn ăn', nhưng nhịn ăn ở đâu? Bạn chỉ đang chuẩn bị. Bạn không thể cứ tống thức ăn vào bản thân bạn một cách liên tục được, bạn phải có kẽ hở, nhưng kẽ hở đó không phải là nhịn ăn. Thực sự, nó chỉ là việc chuẩn bị cho bữa ăn khác, không phải là nhịn ăn.

Cho nên khi chúng ta im lặng, nó bao giờ cũng ở giữa hai cơn giận. Khi chúng ta thoải mái, nó bao giờ cũng ở giữa hai đỉnh của căng thẳng. Khi chúng ta vô dục, nó chỉ là ở giữa hai hành động dục. Khi chúng ta yêu, nó bao giờ cũng ở giữa hai ghét - nhớ điều này.

Cho nên khi Phật im lặng, đừng nghĩ đây là im lặng của bạn. Khi giận của bạn đã biến mất, im lặng của bạn cũng biến mất. Cả hai chúng cùng tồn tại với nhau; chúng không thể bị tách rời. Cho nên khi Phật là brahmachari - người vô dục - đừng nghĩ rằng đây là vô dục của bạn. Khi dục đã biến mất, brahmacharya cũng đã biến mất. Cả hai chúng đều là một phần của một điều, cho nên cả hai chúng đã biến mất. Với vị Phật sự hiện hữu rất khác có đó, tới mức bạn không thể quan niệm được. Bạn chỉ có thể quan niệm được về phân loại bạn biết. Bạn không thể quan niệm được đây là kiểu người nào, về cái gì đã xảy ra cho ông ấy.

Toàn thể năng lượng đã đi tới mức độ khác, bình diện khác của sự tồn tại. Bùn đã trở thành sen, nhưng nó vẫn có đó. Bùn đã không bị bỏ đi khỏi sen; nó đã được biến đổi.

Cho nên mọi năng lượng bên trong bạn đều được chấp nhận bởi mật tông. Mật tông không ủng hộ việc vứt bỏ đi bất kì cái gì dù nó là thế nào, mà ủng hộ biến đổi. Và mật tông nói rằng bước đầu tiên là chấp nhận. Bước đầu tiên là rất khó - chấp nhận. Bạn có thể nổi giận nhiều lần mọi ngày, nhưng chấp nhận giận của bạn là rất khó. Là giận thì rất dễ; chấp nhận giận là rất khó. Tại sao? Bạn không cảm thấy khó mấy trong việc là giận, vậy tại sao bạn cảm thấy khó nhiều thế trong chấp nhận nó? Nổi giận dường như không tệ như chấp nhận nó. Mọi người nghĩ mình là người tốt và giận chỉ là nhất thời, nó tới và đi. Nó không phá huỷ hình ảnh tự tạo của bạn. Bạn liên tục vẫn còn là tốt. Bạn nói rằng "Nó chỉ xảy ra." Nó không có có tính phá huỷ bản ngã của bạn.

Cho nên những người tinh ranh sẽ hối hận ngay lập tức. Họ sẽ nổi giận và họ sẽ hối hận, họ sẽ hỏi xin tha thứ. Đây là những người tinh ranh. Tại sao tôi gọi họ là tinh ranh? Vì giận của họ cho sự run rẩy với hình ảnh tự tạo của họ. Họ bắt đầu cảm thấy không thoải mái. Họ bắt đầu cảm thấy, "Mình nổi giận sao? Mình tệ tới mức mình nổi giận sao?" Cho nên hình ảnh về người tốt run rẩy. Người đó phải cố gắng và làm cho nó được thiết lập lần nữa. Ngay lập tức người đó nói, "Điều này là xấu. Tôi sẽ không bao giờ làm điều đó nữa. Xin tha thứ cho tôi." Bằng việc hỏi xin tha thứ, hình ảnh tự tạo của người đó được thiết lập trở lại. Người đó là ổn - trở lại với trạng thái trước đây của mình khi không có giận. Người đó đã cắt bỏ giận của mình bằng việc hỏi xin tha thứ. Người đó đã gọi bản thân mình là xấu chỉ để vẫn còn là tốt.

Đó là lí do tại sao bạn có thể tiếp tục sống nhiều kiếp cùng với giận, dục, sở hữu, là cái này và cái nọ, nhưng không bao giờ chấp nhận. Đây là thủ đoạn của tâm trí. Bất kì cái gì bạn làm chỉ là trên ngoại vi. Ở trung tâm, bạn vẫn còn tốt. Nếu bạn chấp nhận rằng "Tôi có giận," ở trung tâm bạn cảm thấy xấu. Thế thì nó không chỉ là vấn đề về nổi giận, thế thì nó không phải là nhất thời. Thay vì thế, thế thì giận là một phần của kết cấu của bạn. Thế thì đấy không phải là ai đó làm cho bạn phát giận. Cho dù bạn một mình, giận có đó. Khi bạn không nổi giận, người giận vẫn có đó, vì giận là năng lượng của bạn, một phần của bạn.

Không phải là đôi khi nó loé lên và thế rồi tắt đi - không! Nó không thể loé lên nếu nó không bao giờ hiện diện. Bạn có thể tắt đèn này, bạn có thể bật đèn này; nhưng dòng điện phải vẫn liên tục có đó. Nếu dòng điện không có đó, bạn không thể bật và tắt nó được. Luồng chảy, luồng giận, bao giờ cũng có đó; luồng dục bao giờ cũng có đó, luồng tham bao giờ cũng có đó. Bạn có thể bật nó lên, bạn có thể tắt nó đi. Trong các tình huống bạn thay đổi, nhưng bên trong bạn vẫn còn là một.

Việc chấp nhận nghĩa là giận không phải là hành động. Thay vì thế, bạn là giận. Dục không chỉ là hành động; bạn là dục. Tham không chỉ là hành động; bạn là tham. Việc chấp nhận điều này nghĩa là vứt đi hình ảnh tự tạo. Và tất cả chúng ta đều đã xây dựng hình ảnh tự tạo đẹp. Mọi người đã xây dựng hình ảnh tự tạo đẹp - tuyệt đối đẹp. Và bất kì cái gì bạn đang làm không bao giờ chạm vào nó, bạn liên tục bảo vệ nó. Hình ảnh này được bảo vệ, cho nên bạn cảm thấy thoải mái. Đó là lí do tại sao bạn có thể trở nên giận, bạn có thể trở nên dâm dục, và bạn không bị rối loạn. Nhưng nếu bạn chấp nhận và nói, "Tôi là dục, tôi là giận, tôi là tham," thế thì hình ảnh tự tạo của bạn sụp đổ ngay lập tức.

Mật tông nói đây là bước đầu tiên, và khó nhất: chấp nhận bất kì cái gì bạn đang là. Đôi khi chúng ta cố gắng chấp nhận, nhưng bất kì khi nào chúng ta chấp nhận, chúng ta lại làm như vậy theo cách rất tính toán. Tinh ranh của chúng ta là sâu và tinh vi, và tâm trí có cách thức rất tinh vi để lừa dối. Đôi khi bạn chấp nhận và nói, "Vâng, tôi giận." Nhưng nếu bạn chấp nhận điều này, bạn chấp nhận chỉ khi bạn nghĩ về cách siêu việt trên giận. Thế thì bạn chấp nhận và nói, "Được, tôi giận. Giờ nói cho tôi cách đi ra ngoài nó." Bạn chấp nhận dục chỉ để là vô dục. Bất kì khi nào bạn cố gắng là cái gì đó khác bạn đều có khả năng chấp nhận, vì hình ảnh tự tạo của bạn lại được duy trì cho tương lai.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập