Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Thuần khiết của Mật tông
 
 
Mật tông

Thuần khiết của Mật tông

 

Image result for sage 

Mật tông ngụ ý gì bởi thuần khiết?

 

Một trong những điều được hỏi là: Mật tông ngụ ý gì bằng việc làm thuần khiết tâm trí, sự thuần khiết của tâm trí, như một điều kiện cơ bản cho tiến bộ xa hơn? Bất kì cái gì thường được ngụ ý bởi thuần khiết đều không phải là điều được mật tông ngụ ý. Bình thường, chúng ta phân chia mọi thứ thành xấu và tốt. Phân chia này có thể vì bất kì lí do nào. Nó có thể là về vệ sinh, về đạo đức hay theo bất kì cách nào khác, nhưng chúng ta phân chia cuộc sống thành hai - tốt và xấu. Và bình thường, bất kì khi nào chúng ta nói thuần khiết chúng ta ngụ ý tính tốt - phẩm chất "xấu" không nên được cho phép còn phẩm chất “tốt” nên có đó. Nhưng với mật tông phân chia này về tốt và xấu là vô nghĩa. Mật tông không nhìn cuộc sống qua bất kì phân loại nào, bất kì nhị nguyên nào, bất kì phân chia nào. Thế thì "Cái gì được ngụ ý bởi thuần khiết trong mật tông?" là câu hỏi rất liên quan.

Nếu bạn hỏi thánh nhân, ông ấy sẽ nói giận là xấu, dục là xấu, tham là xấu. Nếu bạn hỏi Gurdjieff, ông ấy sẽ nói rằng tiêu cực là xấu, rằng bất kì xúc động nào là tiêu cực đều là xấu và là tích cực là tốt. Nếu bạn hỏi người Jain, Phật tử, người Hindu, người Ki tô giáo hay Mô ha mét giáo, họ có thể khác nhau trong định nghĩa của họ về tốt và xấu - nhưng họ có các định nghĩa. Họ gọi những thứ nào đó là xấu và những thứ nào đó là tốt. Cho nên định nghĩa thuần khiết là không khó với họ. Bất kì cái gì họ coi là tốt đều là thuần khiết, bất kì cái gi họ coi là xấu đều là không thuần khiết.

Nhưng với mật tông nó là vấn đề sâu sắc. Mật tông không tạo ra phân chia bên ngoài giữa tốt và xấu. Thế thì thuần khiết là gì? Mật tông nói rằng phân chia là không thuần khiết và sống trong không phân chia là thuần khiết. Cho nên với mật tông thuần khiết ngụ ý hồn nhiên - hồn nhiên không phân biệt.

Đứa trẻ có đó; bạn gọi nó là thuần khiết. Nó có giận, nó có tham, vậy sao bạn gọi nó là thuần khiết? Thuần khiết là gì trong thời thơ ấu? Hồn nhiên đấy! Không có phân chia trong tâm trí đứa trẻ. Đứa trẻ là vô nhận biết về bất kì phân chia nào thành cái gì là tốt và cái gì là xấu. Vô nhận biết đó là hồn nhiên. Ngay cả nếu nó giận, nó không có tâm trí để giận, đó là hành động thuần khiết và đơn giản. Nó xảy ra, và khi giận diễn ra, nó diễn ra. Không cái gì bị bỏ lại đằng sau. Đứa trẻ lại là như nó vậy, dường như giận chưa bao giờ có đó. Thuần khiết này không bị chạm tới; thuần khiết vẫn là như vậy. Cho nên đứa trẻ là thuần khiết vì không có tâm trí.

Tâm trí càng phát triển, đứa trẻ sẽ càng trở nên không thuần khiết. Thế thì giận sẽ có đó như một thứ được cân nhắc, không một cách tự phát. Thế thì đôi khi đứa trẻ sẽ kìm nén giận - nếu tình huống không cho phép điều đó. Và khi giận trở nên bị kìm nén, thế thì thay vì thế đôi khi nó sẽ được chuyển vào tình huống khác. Khi thực sự không có nhu cầu giận nó sẽ trở nên giận, vì giận bị kìm nén sẽ cần lối ra nào đó. Thế thì mọi thứ sẽ trở thành không thuần khiết vì tâm trí đã bước vào.

Đứa trẻ có thể là kẻ cắp trong con mắt của chúng ta, nhưng bản thân đứa trẻ không bao giờ là kẻ cắp vì chính khái niệm rằng mọi thứ thuộc về các cá nhân là không tồn tại trong tâm trí nó. Nếu nó lấy đồng hồ của bạn, tiền của bạn, hay bất kì cái gì, đó không phải là việc ăn cắp cho nó vì chính khái niệm rằng mọi thứ thuộc vào ai đó là không tồn tại. Việc ăn cắp của nó là thuần khiết trong khi ngay cả việc không ăn cắp của bạn là không thuần khiết - tâm trí có đó.

Mật tông nói rằng khi ai đó lại trở thành đứa trẻ, người đó là thuần khiết. Tất nhiên, người đó không là trẻ con - chỉ giống trẻ con. Khác biệt có đó và tương đồng có đó. Tương đồng là hồn nhiên được thu lại. Lần nữa ai đó là giống đứa trẻ. Đứa trẻ đang đứng trần truồng - không ai cảm thấy sự trần truồng này vì đứa trẻ vẫn không nhận biết về thân thể. Việc trần truồng của nó có phẩm chất khác với việc trần truồng của bạn. Bạn nhận biết về thân thể.

Hiền nhân phải thu lại sự hồn nhiên này. Mahavir lại đứng trần truồng. Việc trần truồng đó lại có cùng phẩm chất của hồn nhiên. Ông ấy đã quên thân thể mình; ông ấy không còn là thân thể. Nhưng một khác biệt là có đó, và khác biệt này là lớn: đứa trẻ đơn giản dốt nát, do đó hồn nhiên. Nhưng hiền nhân là trí huệ, đó là lí do cho hồn nhiên của ông ấy.

Đứa trẻ một ngày nào đó sẽ trở nên nhận biết về thân thể của nó và sẽ cảm thấy sự trần truồng. Nó sẽ cố che giấu, nó sẽ trở nên mặc cảm, và nó sẽ cảm thấy xấu hổ. Nó sẽ đi tới nhận biết. Cho nên hồn nhiên của nó là hồn nhiên của dốt nát. Tri thức sẽ phá huỷ hồn nhiên đó.

Đó là nghĩa của câu chuyện Kinh thánh về Adam và Eve bị đuổi ra khỏi vườn Eden. Họ đã trần truồng như trẻ con. Họ đã không nhận biết về thân thể; họ đã không nhận biết về giận, tham, thèm khát, dục hay bất kì cái gì. Họ đã vô nhận biết. Họ đã giống như trẻ con, hồn nhiên.

Nhưng Thượng đế đã cấm họ không được ăn quả của cây tri thức. Cây tri thức bị cấm nhưng họ đã ăn, vì bất kì cái gì bị cấm đều trở thành việc mời chào. Bất kì cái gì bị cấm đều trở nên hấp dẫn! Họ đã sống trong khu vườn lớn với vô hạn cây, nhưng cây tri thức trở thành quan trọng và có ý nghĩa nhất vì nó bị cấm. Thực sự, việc cấm đoán này trở thành hấp dẫn, lời mời. Họ đã dường như bị lôi cuốn, bị thôi miên bởi cây này. Họ không thể thoát được nó, họ phải ăn.

Nhưng câu chuyện này là hay vì cây được mang tên là cây tri thức. Khoảnh khắc họ ăn quả của tri thức họ trở thành không hồn nhiên. Họ trở nên nhận biết; họ đi tới nhận ra rằng họ đã trần truồng. Ngay lập tức, Eve cố che giấu thân thể cô ấy. Với nhận biết về thân thể họ trở nên nhận biết về mọi thứ - giận, thèm khát, tham, mọi thứ. Họ trở thành người lớn, cho nên họ bị đuổi ra khỏi vườn.

Cho nên trong Kinh Thánh tri thức là tội lỗi. Họ bị tống ra khỏi vườn, họ bị trừng phạt, vì tri thức. Chừng nào họ chưa trở lại giống như trẻ con - hồn nhiên, không biết - họ không thể đi vào vườn được. Họ có thể đi vào vương quốc của Thượng đế lần nữa chỉ nếu họ hoàn thành điều kiện này về việc lại trở thành hồn nhiên.

Toàn thể việc này chính là câu chuyện về nhân loại. Mọi đứa trẻ đều bị đuổi khỏi vườn, không chỉ Adam và Eve. Mọi đứa trẻ sống thời thơ ấu của nó trong hồn nhiên không biết bất kì cái gì. Nó là thuần khiết, nhưng thuần khiết là từ dốt nát. Điều đó không thể tiếp tục. Chừng nào nó chưa trở thành thuần khiết của trí huệ, bạn không thể tin tưởng vào nó được. Sớm hay muộn điều đó sẽ phải ra đi, bạn sẽ phải ăn quả của tri thức.

Từng đứa trẻ sẽ phải ăn quả của tri thức. Điều đó là dễ dàng trong vườn Eden - cây có đó rồi. Như cái thay thế cho cây chúng ta có trường học, cao đẳng và đại học. Từng đứa trẻ sẽ phải trải qua, sẽ phải trở thành không hồn nhiên, sẽ phải đánh mất hồn nhiên của nó. Chính thế giới cần tri thức, chính sự tồn tại cần tri thức. Bạn không thể tồn tại trong nó mà không có tri thức. Và khoảnh khắc tri thức tới, phân chia bước vào. Bạn bắt đầu phân chia giữa cái gì là tốt và cái gì là xấu.

Cho nên với mật tông phân chia thành tốt và xấu là không thuần khiết. Trước nó bạn là thuần khiết, sau nó bạn là thuần khiết; trong nó bạn là không thuần khiết. Nhưng tri thức là cái ác cần thiết, bạn không thể thoát khỏi nó. Người ta phải đi qua nó; đó là một phần của cuộc sống. Nhưng người ta không cần bao giờ cũng còn trong nó, người ta có thể siêu việt trên nó. Siêu việt làm cho bạn lại là thuần khiết và hồn nhiên. Nếu phân chia bị mất nghĩa của chúng, nếu tri thức, cái làm khác biệt giữa tốt và xấu không còn nữa, bạn sẽ lại nhìn vào thế giới từ thái độ hồn nhiên.

Jesus nói, "Chừng nào ông chưa trở thành giống trẻ con, ông không thể đi vào trong vương quốc Thượng đế của ta." Chừng nào ông chưa trở thành giống như trẻ con... đây là thuần khiết của mật tông.

Lão Tử nói, "Một li phân chia, trời đất chia lìa." Không phân chia là tâm trí của hiền nhân - không phân chia chút nào! Hiền nhân không biết cái gì là tốt hay cái gì là xấu. Ông ấy giống như trẻ con nhưng cũng không giống chúng, vì ông ấy đã biết phân chia này. Ông ấy đã trải qua phân chia này và đã siêu việt trên nó; ông ấy đã đi ra ngoài nó. Ông ấy đã biết bóng tối và ánh sáng, nhưng bây giờ ông ấy đã đi ra ngoài nó. Bây giờ ông ấy thấy bóng tối như một phần của ánh sáng và ánh sáng như một phần của bóng tối, bây giờ không có phân chia. Ánh sáng và bóng tối cả hai trở thành một - các mức độ của một hiện tượng. Bây giờ ông ấy thấy mọi thứ như các mức độ của một; dù chúng là đối lập cực thế nào, chúng không phải là hai. Sống và chết, yêu và ghét, tốt và xấu, mọi thứ đều là một phần của một hiện tượng, một năng lượng. Khác biệt chỉ ở mức độ, và chúng không bao giờ có thể bị phân chia. Không thể phân ranh giới, rằng "Từ điểm này có phân chia." Không có phân chia.

Tốt là gì? Xấu là gì? Từ đâu bạn có thể định nghĩa chúng và phân ranh giới chúng như sự tách biệt? Chúng bao giờ cũng là một. Chúng chỉ là các mức độ khác nhau của cùng một điều. Một khi điều này được biết và được cảm, tâm trí bạn lại trở thành thuần khiết. Đây là sự thuần khiết được ngụ ý bởi mật tông. Cho nên tôi sẽ định nghĩa thuần khiết mật tông là hồn nhiên, không là sự tốt.

Nhưng hồn nhiên có thể là dốt nát - thế thì nó là vô dụng. Nó phải bị mất đi, bạn phải bị ném ra khỏi nó; bằng không bạn không thể trưởng thành được. Từ bỏ tri thức và siêu việt trên tri thức cả hai là một phần của trưởng thành, một phần của việc thực sự là người lớn. Cho nên đi qua nó, nhưng không vẫn còn ở đó. Di chuyển đi! Liên tục di chuyển! Một ngày sẽ tới khi bạn ở ngoài nó.

Đó là lí do tại sao thuần khiết mật tông là khó và có thể bị hiểu lầm. Nó là tinh tế! Cho nên nhận ra một hiền nhân mật tông gần như là không thể được. Các thánh nhân và hiền nhân bình thường có thể được nhận ra vì họ đi theo bạn - các chuẩn của bạn, định nghĩa của bạn, đạo đức của bạn. Hiền nhân mật tông thậm chí khó nhận ra vì ông ấy siêu việt trên mọi phân chia. Cho nên thực sự, trong toàn thể lịch sử của sự trưởng thành con người, chúng ta chẳng biết gì về các hiền nhân mật tông. Không điều gì được nhắc tới hay ghi lại về họ vì khó nhận ra họ thế.

Khổng tử đi tới Lão Tử. Tâm trí của Lão Tử là tâm trí của hiền nhân đã thức tỉnh về mật tông. Ông ấy không bao giờ biết về từ ‘mật tông'; từ này là vô nghĩa với ông ấy. Ông ấy không bao giờ biết bất kì cái gì về mật tông, nhưng bất kì cái gì ông ấy đã nói đều mật tông. Khổng Tử là đại diện của tâm trí chúng ta, ông ấy là đại diện cao nhất. Ông ấy liên tục nghĩ dưới dạng tốt và xấu, về cái gì phải được làm và cái gì phải không được làm. Ông ấy là người tuân thủ pháp luật tuyệt đối - người tuân thủ lớn nhất đã từng được sinh ra. Ông ấy tới gặp Lão Tử, và ông ấy hỏi Lão Tử, "Cái gì là tốt? Cái gì người ta nên làm? Cái gì là xấu? Định nghĩa nó cho rõ ràng đi."

Lão Tử nói, "Định nghĩa tạo ra lộn xộn, vì việc định nghĩa ngụ ý phân chia: cái này là cái này, và cái kia là cái kia." Ông phân chia và nói A là A và B là B... ông đã phân chia. Ông nói A không thể là B; thế thì ông đã tạo ra phân chia, phân loại, và sự tồn tại là một. A bao giờ cũng trở thành B, A bao giờ cũng chuyển vào B. Sống bao giờ cũng trở thành chết, sống bao giờ cũng chuyển vào trong chết, cho nên làm sao ông có thể định nghĩa được? Thời thơ ấu chuyển vào thanh niên và thanh niên đang chuyển vào tuổi già; mạnh khoẻ đang chuyển vào bệnh tật và bệnh tật đang chuyển vào mạnh khoẻ. Cho nên ông có thể phân ranh giới chúng như việc tách bạch ở đâu?

Sống là chuyển động, và chuyển động bạn định nghĩa tạo ra đống lộn xộn, vì định nghĩa sẽ là chết và sống là chuyển động sống động. Cho nên định nghĩa bao giờ cũng sai. Lão Tử nói, "Việc định nghĩa tạo ra cái không thật, cho nên đừng định nghĩa. Đừng nói cái gì là tốt và cái gì là xấu."

Cho nên Khổng Tử nói, "Ông nói gì vậy? Thế thì làm sao mọi người có thể được lãnh đạo và hướng dẫn? Thế thì làm sao họ có thể được dạy? Làm sao họ có thể được làm thành đạo đức và lương thiện?"

Lão Tử nói, "Khi ai đó cố làm cho ai đó khác tốt, đó là tội lỗi trong mắt ta. Ông là ai mà lãnh đạo? Ông là ai mà hướng dẫn? Và càng nhiều hướng dẫn viên có đó, càng nhiều lẫn lộn. Để mọi người là bản thân họ đi. Ông là ai?"

Kiểu thái độ này dường như nguy hiểm. Nó là vậy! Xã hội không thể được dựa trên nền tảng thái độ như vậy. Khổng Tử liên tục hỏi, và toàn thể vấn đề là ở chỗ Lão Tử nói, "Tự nhiên là đủ, không đạo đức nào được cần. Tự nhiên là tự phát. Tự nhiên là đủ, không luật pháp và kỉ luật bị áp đặt nào là được cần. Hồn nhiên là đủ; không đạo đức nào được cần. Tự nhiên là tự phát, tự nhiên là đủ. Không luật pháp và kỉ luật bị áp đặt nào là được cần. Hồn nhiên là đủ. Tri thức không được cần."

Khổng Tử quay về rất bối rối. Ông ấy không thể ngủ được trong nhiều đêm. Và đệ tử của ông ấy hỏi, "Thầy nói cho chúng tôi cái gì đó về cuộc gặp gỡ đi. Cái gì đã xảy ra?" Khổng Tử trả lời, "Ông ấy không phải là người, ông ấy là nguy hiểm, là con rồng. Ông ấy không là người. Đừng bao giờ đi tới chỗ đó nơi ông ấy ở. Bất kì khi nào các ông nghe nói về Lão Tử, trốn ngay khỏi chỗ đó. Ông ấy sẽ xáo lộn tâm trí các ông hoàn toàn."

Và điều đó là đúng, vì toàn thể mật tông quan tâm tới cách siêu việt trên tâm trí. Nó nhất định phá huỷ tâm trí. Tâm trí sống với các định nghĩa, luật lệ và kỉ luật; tâm trí là trật tự. Nhưng nhớ, mật tông không phải là mất trật tự, và đó là điểm rất tinh tế cần được hiểu.

Khổng Tử không thể hiểu được Lão Tử. Khi Khổng Tử ra về, Lão Tử cười mãi cho nên đệ tử của ông ấy hỏi, "Tại sao thầy cười nhiều thế? Cái gì đã xảy ra?"

Lão Tử tương truyền đã nói, "Tâm trí là rào chắn thế cho việc hiểu. Ngay cả tâm trí của một Khổng Tử cũng là rào chắn. Ông ta không thể hiểu được ta chút nào, và bất kì điều gì ông ta sẽ nói về ta sẽ là hiểu lầm. Ông ta nghĩ ông ta sẽ tạo ra trật tự trong thế giới. Ông không thể tạo ra trật tự trong thế giới được. Trật tự là cố hữu trong thế giới; nó bao giờ cũng có đó. Khi ông cố tạo ra trật tự ông tạo ra mất trật tự." Lão Tử nói, "Ông ta sẽ nghĩ rằng ta đang tạo ra mất trật tự, nhưng thực sự, ông ta là người đang tạo ra mất trật tự. Ta chống lại mọi trật tự bị áp đặt vì ta tin vào kỉ luật tự phát, cái tới và trưởng thành một cách tự động. Ông không cần áp đặt nó."

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập