Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật thảnh thơi 3- Vô trọng lượng
 
 
Mật tông

Kĩ thuật thảnh thơi 3- Vô trọng lượng

Image result for levitation monk

 

Khi trên giường hay trên ghế, để bản thân ông trở thành vô trọng lượng, bên ngoài tâm trí.

Bạn đang ngồi ở đây. Cứ cảm nhận rằng bạn đã trở thành vô trọng lượng, không có trọng lượng. Bạn sẽ cảm thấy rằng ở đâu đó này kia có trọng lượng, nhưng liên tục cảm nhận vô trọng lượng. Nó tới. Một khoảnh khắc tới khi bạn cảm thấy rằng bạn là vô trọng lượng, rằng không có trọng lượng. Khi không có trọng lượng bạn không còn là thân thể, vì trọng lượng là của thân thể - không của bạn. Bạn là vô trọng lượng.

Đó là lí do tại sao có nhiều thực nghiệm thế được làm. Ai đó sắp chết... nhiều nhà khoa học trên khắp thế giới đã thử cân con người. Nếu có hơi chút khác biệt, nếu khi một người còn sống trọng lượng là nhiều hơn và khi một người là chết trọng lượng là ít hơn, thế thì nhà khoa học có thể nói rằng cái gì đó đã đi khỏi thân thể, rằng linh hồn hay cái ngã hay cái gì đó mà đã có đó trước đây nay không còn nữa - vì với khoa học không cái gì có thể là vô trọng lượng, không cái gì!

Trọng lượng là cơ sở cho mọi vật chất. Ngay cả các tia nắng mặt trời cũng có trọng lượng. Nó là rất, rất nhẹ, chút xíu, và chúng là khó cân, nhưng các nhà khoa học đã cân chúng. Nếu bạn có thể thu thập mọi tia sáng mặt trời trên một khu đất năm dặm vuông, trọng lượng của chúng sẽ tương tự như trọng lượng của một sợi tóc. Nhưng tia sáng mặt trời có trọng lượng; chúng đã được cân. Không cái gì có thể là vô trọng lượng đối với khoa học. Và nếu cái gì đó có thể là vô trọng lượng, thế thì nó là phi vật chất, nó không thể là vật chất được. Và khoa học đã tin trong hai mươi hay hai mươi mốt năm rằng không có gì ngoại trừ vật chất.

Cho nên khi một người chết, nếu cái gì đó rời khỏi thân thể, trọng lượng phải khác. Nhưng nó không bao giờ khác; trọng lượng vẫn còn như cũ. Đôi khi thậm chí nó trở nên nhiều hơn - đó là vấn đề. Người sống cân nặng ít hơn; người chết trở nên nặng hơn. Điều đó tạo ra vấn đề mới, vì họ thực sự cố tìm ra xem liệu trọng lượng nào đó có bị mất không; thế thì họ có thể nói cái gì đó đã ra đi. Nhưng dường như là ngược lại, cái gì đó đã bước vào. Cái gì đã xảy ra? Trọng lượng là vật chất, nhưng bạn không phải là trọng lượng. Bạn là phi vật chất.

Nếu bạn thử kĩ thuật nào về vô trọng lượng, bạn chỉ phải quan niệm về bản thân bạn là vô trọng lượng - và không chỉ quan niệm, mà cảm thấy rằng thân thể bạn đã trở thành vô trọng lượng. Nếu bạn liên tục cảm, cảm, cảm, một khoảnh khắc tới khi đột nhiên bạn nhận ra rằng bạn là vô trọng lượng. Bạn đã là vậy, cho nên bạn có thể nhận ra nó bất kì lúc nào. Bạn chỉ phải tạo ra tình huống trong đó bạn có thể cảm thấy lần nữa rằng bạn là phi trọng lượng.

Bạn phải giải thôi miên cho bản thân bạn. Đây là việc thôi miên, niềm tin rằng "Mình là thân thể và đó là lí do tại sao mình cảm thấy trọng lượng." Nếu bạn có thể giải thôi miên cho bản thân bạn trong việc nhận ra rằng bạn không là thân thể, bạn sẽ không cảm thấy trọng lượng. Và khi bạn không cảm thấy trọng lượng bạn ở ngoài tâm trí, Shiva nói: Khi trên giường hay trên ghế, để bản thân ông trở thành vô trọng lượng, bên ngoài tâm trí. Thế thì sự việc xảy ra. Tâm trí cũng có trọng lượng; tâm trí của mỗi người đều có trọng lượng khác nhau.

Vào một lúc nào đó đã có một số đề nghị rằng tâm trí càng nặng, càng thông minh. Và nói chung điều đó là đúng, nhưng không tuyệt đối, vì đôi khi những người rất vĩ đại có tâm trí rất nhỏ, và đôi khi tâm trí của những kẻ ngốc nào đó lại rất nặng. Nhưng nói chung điều đó là đúng, vì khi bạn có cái máy tâm trí lớn hơn, trọng lượng của nó nặng hơn. Tâm trí cũng có trọng lượng, nhưng tâm thức của bạn là vô trọng lượng. Để cảm thấy tâm thức này, bạn phải cảm thấy vô trọng lượng. Cho nên thử nó đi: bước đi, ngồi, ngủ, bạn có thể thử nó.

Một số quan sát.... Tại sao đôi khi thân thể chết trở nên nặng hơn? Vì khoảnh khắc tâm thức rời khỏi thân thể, thân thể trở nên không được bảo vệ. Nhiều thứ có thể đi vào nó ngay lập tức. Chúng đã không đi vào vì bạn. Nhiều rung động có thể đi vào trong thân thể chết - chúng không thể đi vào trong bạn. Bạn có đó, thân thể sống, chống lại nhiều thứ. Đó là lí do tại sao một khi bạn ốm, nó trở thành một chuỗi dài; một người ốm, thế rồi người khác, và thế rồi người khác nữa - vì một khi bạn ốm, bạn trở nên không được bảo vệ, mong manh, không kháng cự được. Thế thì bất kì cái gì cũng có thể đi vào trong bạn. Sự hiện diện của bạn bảo vệ cho thân thể. Cho nên thỉnh thoảng thân thể chết có thể thu lấy trọng lượng. Khoảnh khắc bạn bỏ nó, bất kì cái gì cũng có thể đi vào trong thân thể.

Thứ hai, khi bạn hạnh phúc bạn bao giờ cũng cảm thấy vô trọng lượng; khi bạn buồn bạn bao giờ cũng cảm thấy nặng nề hơn, dường như cái gì đó đang kéo bạn xuống. Sức hút trở thành nhiều hơn. Khi bạn buồn, bạn nặng hơn. Khi bạn hạnh phúc, bạn nhẹ. Bạn cảm thấy điều đó. Tại sao? Vì khi bạn hạnh phúc, bất kì khi nào bạn cảm thấy khoảnh khắc phúc lạc, bạn quên thân thể hoàn toàn. Khi bạn buồn, khổ, bạn không thể quên được thân thể, bạn cảm thấy sức nặng của nó. Nó kéo bạn xuống - xuống đất, dường như bạn bị mọc rễ. Thế thì bạn không thể di chuyển; bạn có rễ trong đất. Trong hạnh phúc bạn vô trọng lượng. Trong buồn rầu, buồn bã, bạn trở thành nặng.

Trong thiền sâu, khi bạn quên thân thể bạn hoàn toàn, bạn có thể bay lên. Ngay cả thân thể cũng có thể bốc lên cùng bạn. Điều đó xảy ra nhiều lần. Các nhà khoa học đã từng quan sát một người đàn bà ở Bolivia. Trong khi thiền cô ấy bốc lên hơn một mét, và bây giờ điều đó đã được quan sát về mặt khoa học; nhiều phim đã được quay, nhiều ảnh chụp. Trước hàng nghìn và hàng nghìn người quan sát đột nhiên người đàn bà này bốc lên và sức hút trở thành không, bị triệt tiêu. Vì chưa có giải thích nào cho điều xảy ra, nhưng cùng người đàn bà đó không thể bốc lên khi không trong thiền. Và nếu việc thiền của cô ấy bị quấy rồi, đột nhiên cô ấy ngã xuống.

Cái gì xảy ra? Sâu trong thiền bạn quên mất thân thể bạn hoàn toàn, và sự đồng nhất bị phá vỡ. Thân thể là thứ rất nhỏ; bạn là rất lớn, bạn có quyền năng vô hạn. Thân thể không có gì trong so sánh với bạn.

Điều đó cũng dường như hoàng đế đã trở nên bị đồng nhất với nô lệ của mình, cho nên khi nô lệ đi ăn xin, hoàng đế đi ăn xin; khi nô lệ khóc, hoàng đế khóc. Khi nô lệ nói, "Tôi không là ai cả," hoàng đế nói, "Tôi là không ai cả." Một khi hoàng đế nhận ra bản thể riêng của mình, một khi ông ấy nhận ra rằng mình là hoàng đế và người này chỉ là nô lệ, mọi sự sẽ bất thần thay đổi.

Bạn là mạnh vô hạn bị đồng nhất với một thân thể rất hữu hạn. Một khi bạn nhận ra cái ta của bạn, thế thì vô trọng lượng trở thành nhiều hơn và trọng lượng của thân thể ít đi. Thế thì bạn có thể bay lên, thân thể có thể bốc lên.

Có nhiều, nhiều câu chuyện mà vẫn còn chưa được chứng minh về khoa học, nhưng chúng sẽ được chứng minh... vì nếu một người đàn bà có thể bốc lên hơn một mét, thế thì không có rào chắn nào. Người khác có thể đi một nghìn bước, người khác có thể hoàn toàn đi vào trong vũ trụ. Về lí thuyết không có vấn đề gì: bốn bước hay bốn trăm bước hay bốn nghìn bước, điều đó không tạo ra khác biệt.

Có những câu chuyện về Ram và về nhiều người khác đã biến mất hoàn toàn cùng thân thể. Thân thể họ không bao giờ được tìm thấy chết trên đất. Mohammed đã biến mất hoàn toàn - không chỉ với thân thể của ông ấy; người ta nói ông ấy đã biến mất cùng con ngựa của ông ấy nữa. Những câu chuyện này có vẻ như không thể được, chúng có vẻ huyền thoại, nhưng chúng không nhất thiết như vậy.

Một khi bạn biết lực vô trọng lượng, bạn đã trở thành người chủ của lực hút. Bạn có thể dùng nó; nó tuỳ thuộc vào bạn. Bạn có thể biến mất hoàn toàn cùng thân thể của bạn.

Nhưng với chúng ta vô trọng lượng sẽ là vấn đề. Kĩ thuật về siddhasan, cách Phật ngồi, là cách tốt nhất để là vô trọng lượng. Ngồi trên đất - không trên bất kì ghế nào hay bất kì cái gì, nhưng chỉ trên sàn. Và nếu sàn không phải xi măng hay bất kì cái gì nhân tạo là tốt. Cứ ngồi trên đất để cho bạn là gần tự nhiên nhất. Nếu bạn có thể ngồi trần trụi thì cũng tốt. Cứ ngồi trần trên đất trong tư thế Phật, siddhasan - vì siddhasan là tư thế tốt nhất theo đó sẽ là vô trọng lượng. Tại sao? Vì bạn cảm thấy nặng hơn nếu thân thể của bạn nghiêng theo cách này cách nọ. Thế thì thân thể của bạn có nhiều khu vực hơn bị ảnh hưởng bởi sức hút. Nếu tôi đang ngồi trên ghế này thế thì miền thân thể lớn hơn của tôi bị ảnh hưởng bởi lực hút.

Trong khi bạn đang đứng ít khu vực hơn bị ảnh hưởng, nhưng bạn không thể đứng quá lâu được. Mahavir bao giờ cũng thiền khi đứng - bao giờ cũng vậy, vì thế thì người ta che phủ khu vực nhỏ nhất. Chỉ bàn chân của bạn chạm vào đất. Khi bạn đang đứng trên chân, đứng thẳng, khối lượng lực hút ít nhất tác động lên bạn - và lực hút là trọng lượng.

Ngồi trong tư thế Phật, bị khoá - chân bạn bị khoá, tay bạn bị khoá - cũng giúp ích, vì thế thì điện bên trong của bạn trở thành một mạch. Để xương sống của bạn thẳng.

Bây giờ bạn có thể hiểu tại sao nhiều nhấn mạnh thế đã được nêu về xương sống thẳng, vì với xương sống thẳng càng ít khu vực bị che phủ, cho nên lực hút ảnh hưởng tới bạn ít. Với mắt nhắm, cân bằng bản thân bạn hoàn toàn, định tâm bản thân bạn. Nghiêng sang phải và cảm thấy sức hút; nghiêng sang trái và cảm thấy lực hút; nghiêng ra trước và cảm thấy lực hút; nghiêng ra sau và cảm thấy lực hút. Thế rồi tìm ra trung tâm nơi sức kéo của lực hút được cảm thấy ít nhất, trọng lượng ít nhất được cảm thấy, và vẫn còn ở đó. Thế rồi quên thân thể và cảm thấy rằng bạn không là trọng lượng - bạn là vô trọng lượng. Thế rồi liên tục cảm thấy sự vô trọng lượng này. Đột nhiên bạn trở thành vô trọng lượng; đột nhiên bạn không là thân thể; đột nhiên bạn ở trong thế giới khác của vô thân thể.

Vô trọng lượng là vô thân thể. Thế thì bạn cũng siêu việt trên tâm trí. Tâm trí cũng là một phần của thân thể, một phần của vật chất. Vật chất có trọng lượng; bạn không có trọng lượng nào. Đây là cơ sở của kĩ thuật này.

Thử bất kì kĩ thuật nào, nhưng bám vào nó trong vài ngày để cho bạn có thể cảm thấy liệu nó có tác dụng hay không.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập