Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật thảnh thơi 1 - yêu
 
 
Mật tông

Kĩ thuật thảnh thơi 1 - yêu

Image result for love

 

Những khoảnh khắc tự phát này sẽ không được lặp lại nữa đâu, vậy nên phải làm gì? Làm sao ở trong trạng thái thảnh thơi liên tục? Ba kinh này dành cho điều này. Đây là ba kĩ thuật liên quan tới cảm giác thoải mái, kĩ thuật để thảnh thơi thần kinh.

Làm sao vẫn còn trong hiệu hữu? Làm sao không di chuyển vào trong trở thành? Điều đó là khó khăn, gian nan, nhưng những kĩ thuật nào có thể giúp đỡ. Những kĩ thuật này sẽ ném bạn về bản thân bạn.

 

Kĩ thuật thứ nhất:

 

Trong khi là công chúa dịu dàng, được âu yếm, đi vào sự âu yếm như cuộc sống vĩnh viễn.

 

Shiva bắt đầu bằng yêu. Kĩ thuật thứ nhất liên quan tới yêu, vì yêu là thứ gần gũi nhất trong kinh nghiệm của bạn, trong đó bạn được thảnh thơi. Nếu bạn không thể yêu được, không thể có khả năng cho bạn thảnh thơi. Nếu bạn có thể thảnh thơi, cuộc sống của bạn sẽ trở thành cuộc sống đáng yêu.

Người căng thẳng không thể yêu được. Tại sao? Người căng thẳng bao giờ cũng sống cùng các mục đích. Người đó có thể kiếm tiền, nhưng người đó không thể yêu được vì yêu là vô mục đích. Yêu không phải là món hàng. Bạn không thể tích luỹ nó; bạn không thể tạo ra số dư ngân hàng của nó; bạn không thể làm mạnh bản ngã của bạn từ nó. Thực sự, yêu là hành động ngớ ngẩn nhất, không có nghĩa bên ngoài nó, không có mục đích bên ngoài nó. Nó tồn tại trong bản thân nó, không vì bất kì cái gì khác.

Bạn kiếm tiền cái gì đó - nó là phương tiện. Bạn xây nhà cho ai đó sống trong - nó là phương tiện. Yêu không phải là phương tiện. Tại sao bạn yêu? Bạn yêu để làm gì? Yêu là mục đích lên bản thân nó. Đó là lí do tại sao tâm trí mang tính tính toán, logic, tâm trí nghĩ dưới dạng mục đích, không thể yêu được. Và tâm trí bao giờ cũng nghĩ dưới dạng mục đích sẽ căng thẳng, vì mục đích chỉ có thể được hoàn thành trong tương lai, không bao giờ ở đây và bây giờ.

Chúng ta đang xây ngôi nhà - bạn không thể sống được trong nó ngay bây giờ, bạn sẽ phải xây nó trước. Bạn có thể sống trong nó trong tương lai, không phải bây giờ. Bạn kiếm tiền - số dư ngân hàng sẽ được tạo ra trong tương lai, không phải bây giờ. Phương tiện bạn sẽ phải dùng bây giờ, còn mục đích sẽ tới trong tương lai.

Yêu bao giờ cũng ở đây; không có tương lai cho nó. Đó là lí do tại sao yêu gần thiền thế. Đó là lí do tại sao chết cũng gần thiền thế - vì chết bao giờ cũng ở đây và bây giờ, nó không bao giờ có thể xảy ra trong tương lai. Bạn có thể chết trong tương lai không? Bạn chỉ có thể chết trong hiện tại. Không người nào đã bao giờ chết trong tương lai. Làm sao bạn có thể chết trong tương lai được? Hay làm sao bạn có thể chết trong quá khứ được? Quá khứ đã qua rồi, nó không còn nữa, cho nên bạn không thể chết được trong nó. Tương lai còn chưa tới, cho nên làm sao bạn có thể chết trong nó được?

Chết bao giờ cũng xuất hiện trong hiện tại. Chết, yêu, thiền - tất cả chúng xuất hiện trong hiện tại. Cho nên nếu bạn sợ chết, bạn không thể yêu. Nếu bạn sợ yêu, bạn không thể thiền. Nếu bạn sợ thiền, cuộc sống của bạn sẽ là vô dụng. Vô dụng không theo nghĩa của bất kì mục đích nào, nhưng vô dụng theo nghĩa rằng bạn sẽ không bao giờ có khả năng cảm thấy bất kì phúc lạc nào trong nó. Nó sẽ là vô tích sự.

Điều có thể kì lạ là kết nối ba sự kiện này: yêu, thiền, chết. Nó không phải vậy! Có những kinh nghiệm tương tự. Cho nên nếu bạn có thể đi vào một sự kiện, bạn có thể đi vào trong hai sự kiện còn lại.

Shiva bắt đầu bằng yêu. Ông ấy nói, Trong khi là công chúa dịu dàng, được âu yếm, đi vào sự âu yếm như cuộc sống vĩnh viễn. Điều đó ngụ ý cái gì? Nhiều thứ! Một: trong khi bạn đang được yêu, quá khứ đã dừng lại, tương lai không có. Bạn di chuyển theo chiều hướng của hiện tại. Bạn di chuyển vào bây giờ. Bạn đã bao giờ yêu người nào đó chưa? Nếu bạn đã từng yêu, thế thì bạn biết rằng tâm trí không còn đó.

Đó là lí do tại sao cái gọi là người trí huệ nói rằng những người yêu là mù, dại, điên. Về bản chất điều họ nói là đúng. Những người yêu là mù vì họ không có mắt cho tương lai, để tính toán điều họ sẽ làm. Họ mù; họ không thể thấy được quá khứ. Điều gì đã xảy ra cho những người yêu? Họ chỉ di chuyển đây đó mà không cân nhắc gì tới quá khứ hay tương lai, không có bất kì cân nhắc nào về hậu quả. Đó là lí do tại sao họ được gọi là mù. Họ là vậy! Họ là mù đối với những người tính toán, và họ là người thấy đối với những người không tính toán. Những người không tính toán sẽ thấy yêu là mắt thực, cái nhìn thực.

Cho nên điều đầu tiên: trong khoảnh khắc của yêu, quá khứ và tương lai không còn nữa. Thế thì, một điểm tinh tế cần được hiểu. Khi không có quá khứ và tương lai, bạn có thể gọi khoảnh khắc này là hiện tại được không? Nó là hiện tại chỉ ở giữa hai điều này - giữa quá khứ và tương lai. Nó là tương đối. Nếu không có quá khứ và tương lai, còn có nghĩa gì để gọi nó là hiện tại? Nó là vô nghĩa. Đó là lí do tại sao Shiva không dùng từ ‘hiện tại'. Ông ấy nói, cuộc sống vĩnh viễn. Ông ấy ngụ ý vĩnh hằng... đi vào vĩnh hằng.

Chúng ta chia thời gian thành ba phần - quá khứ, hiện tại, tương lai. Phân chia đó là sai, tuyệt đối sai. Thời gian thực sự là quá khứ và tương lai. Hiện tại không phải là một phần của thời gian. Hiện tại là một phần của vĩnh hằng. Cái đã trôi qua là thời gian; cái sắp tới là thời gian. Cái đang đó không phải là thời gian vì nó không bao giờ trôi qua - nó bao giờ cũng ở đây. Bây giờ bao giờ cũng ở đây. Nó bao giờ cũng ở đây! Bây giờ này là vĩnh hằng.

Nếu bạn di chuyển từ quá khứ, bạn không bao giờ di chuyển vào trong hiện tại. Từ quá khứ bạn bao giờ cũng di chuyển vào tương lai; không khoảnh khắc nào tới mà là hiện tại. Từ quá khứ bạn bao giờ cũng di chuyển vào trong tương lai. Từ hiện tại bạn không bao giờ có thể di chuyển vào tương lai được. Từ hiện tại bạn đi ngày càng sâu hớn vào trong ngày càng nhiều hiện tại hơn. Đây là cuộc sống vĩnh viễn.

Chúng ta có thể nói điều đó theo cách này: từ quá khứ tới tương lai là thời gian. Thời gian có nghĩa bạn di chuyển trên mặt phẳng, theo đường thẳng. Hay chúng ta có thể gọi nó là chiều ngang. Khoảnh khắc bạn ở trong hiện tại chiều thay đổi: bạn di chuyển theo chiều đứng - lên hay xuống, hướng tới đỉnh cao hay hướng tới chiều sâu. Nhưng thế thì bạn không bao giờ di chuyển theo chiều ngang. Một Phật, một Shiva sống trong vĩnh hằng, không trong thời gian.

Jesus được hỏi, "Cái gì sẽ xảy ra trong vương quốc Thượng đế của ông?" Người đã hỏi ông ấy đã không hỏi về thời gian. Ông ta đã hỏi về cái gì sẽ xảy ra cho ham muốn của ông ta, và làm sao chúng sẽ được đáp ứng. Ông ta hỏi liệu sẽ có cuộc sống vĩnh viễn hay liệu sẽ có chết không; liệu có bất kì khổ nào không, liệu có người thấp kém và người cao siêu không. Ông ta hỏi các thứ của thế giới này khi ông ta hỏi, "Cái gì sẽ xảy ra trong vương quốc Thượng đế của ông?" Và Jesus đáp - lời đáp giống như lời của Thiền sư - "Sẽ không còn thời gian."

Người đã được đáp lại theo cách này có thể đã không hiểu chút nào: "Sẽ không còn thời gian." Duy nhất một điều này Jesus đã nói - "Sẽ không còn thời gian," vì thời gian là chiều ngang còn vương quốc của Thượng đế là chiều đứng... nó là vĩnh hằng. Nó bao giờ cũng ở đây! Bạn chỉ phải di chuyển xa khỏi thời gian để đi vào trong nó.

Cho nên yêu là cánh cửa thứ nhất. Qua nó, bạn có thể đi chuyển xa khỏi thời gian. Đó là lí do tại sao mọi người muốn được yêu, mọi người muốn yêu. Và không người nào biết tại sao nhiều ý nghĩa thế được trao cho yêu, tại sao có khao khát sâu sắc thế về yêu. Và chừng nào bạn chưa biết nó một cách đúng đắn, bạn không thể yêu mà cũng không thể được yêu, vì yêu là một trong những hiện tượng sâu nhất trên trái đất này.

Chúng ta liên tục nghĩ rằng mọi người đều có năng lực yêu như người đó vậy. Đây không phải là hoàn cảnh - nó không phải vậy. Đó là lí do tại sao bạn bị thất vọng. Yêu là chiều hướng khác, và nếu bạn cố yêu người nào đó trong thời gian, bạn sẽ bị thất bại trong nỗ lực của bạn. Trong thời gian, yêu là không thể được.

Tôi nhớ tới một giai thoại. Meera trong yêu với Krishna. Cô ấy là người nội trợ  -  vợ của một hoàng tử. Hoàng tử này trở nên ghen với Krishna. Krishna không còn nữa; Krishna đã không hiện diện, Krishna đã không là thân thể vật lí. Có kẽ hở năm nghìn năm giữa sự tồn tại vật lí của Krishna và sự tồn tại vật lí của Meera. Cho nên thực sự, làm sao Meera có thể trong yêu với Krishna được? Kẽ hở thời gian là lớn thế.

Một hôm, hoàng tử, chồng cô ấy, hỏi Meera, "Em liên tục nói về tình yêu của em, em liên tục nhảy múa và ca hát quanh Krishna, nhưng anh ta đâu? Em yêu nhiều thế với ai vậy? Em liên tục nói với ai vậy?" Meera đang nói với Krishna, vừa hát, cười, tranh đấu. Cô ấy có vẻ điên - cô ấy là vậy, trong con mắt của chúng ta. Hoàng tử nói, "Em có phát điên không? Krishna của em ở đâu? Em đang yêu ai? Em đang chuyện trò với ai? Anh ở đây, và em đã hoàn toàn quên mất anh."

Meera nói, "Krishna mới ở đây - anh không ở đây - vì Krishna là vĩnh hằng; anh thì không. Ông ấy bao giờ cũng sẽ ở đây, ông ấy đã từng ở đây, ông ấy đang ở đây. Anh sẽ không ở đây; anh đã không ở đây. Anh đã không ở đây một ngày nào đó, anh sẽ không ở đây ngày khác nào đó, cho nên làm sao em có thể tin được rằng giữa  hai cái không tồn tại này anh đang ở đây? Làm sao sự tồn tại là có thể ở giữa hai sự không tồn tại?"

Hoàng từ là trong thời gian, nhưng Krishna là trong vĩnh hằng. Cho nên bạn có thể ở gần hoàng tử, nhưng khoảng cách này không thể bị phá huỷ. Bạn sẽ ở cách xa. Bạn có thể ở rất, rất xa trong thời gian với Krishna, nhưng bạn có thể là gần. Tuy nhiên, nó là chiều hướng khác.

Tôi nhìn phía trước tôi và có bức tường; tôi chuyển mắt tôi và có bầu trời. Khi bạn nhìn trong thời gian bao giờ cũng có tường. Khi bạn nhìn bên ngoài thời gian có bầu trời mở...  vô hạn. Yêu mở ra điều vô hạn, sự vĩnh viễn của sự tồn tại. Cho nên thực sự, nếu bạn đã từng bao giờ yêu, yêu có thể được làm thành kĩ thuật thiền. Đây là kĩ thuật đó: Trong khi là công chúa dịu dàng, được âu yếm, đi vào sự âu yếm như cuộc sống vĩnh viễn.

Đừng là người yêu đứng tách rời, bên ngoài. Trở thành việc yêu và chuyển vào trong vĩnh hằng. Khi bạn yêu ai đó, bạn có ở đó như người yêu không? Nếu bạn có đó, thế thì bạn ở trong thời gian và yêu chỉ là giả, chỉ là rởm. Nếu bạn vẫn có đó và bạn có thể nói, "Tôi hiện hữu," thế thì bạn có thể ở gần về vật lí nhưng về tâm linh các bạn là các cực rời nhau.

Khi trong yêu, bạn phải không hiện hữu - chỉ yêu hiện hữu, chỉ việc yêu có đó. Trở thành việc yêu đi. Trong khi âu yếm người yêu của bạn, trở thành việc âu yếm đi. Trong khi hôn, đừng là người hôn hay người được hôn - là nụ hôn. Quên bản ngã hoàn toàn, làm tan biến nó vào trong hành động này. Đi vào trong hành động này sâu sắc tới mức người hành động không còn nữa. Và nếu bạn không thể đi vào trong yêu, sẽ khó đi vào trong ăn hay trong bước đi - rất khó, vì yêu là cách tiếp cận dễ nhất để làm tan biến bản ngã. Đó là lí do tại sao những người bản ngã không thể yêu được. Họ có thể nói về nó, họ có thể hát về nó, họ có thể viết về nó, nhưng họ không thể yêu được. Bản ngã không thể yêu được!

Shiva nói, trở thành việc yêu. Khi bạn ở trong vòng ôm, trở thành vòng ôm, trở thành nụ hôn đi. Quên bản thân bạn toàn bộ tới mức bạn có thể nói, "Tôi không còn nữa. Chỉ yêu tồn tại." Thế thì trái tim không đập mà yêu đang đập. Thế thì máu không tuần hoàn, yêu đang tuần hoàn. Và mắt không nhìn, yêu nhìn. Thế thì tay không di chuyển để chạm, yêu đang di chuyển để chạm.

Trở thành yêu và đi vào cuộc sống vĩnh viễn đi. Yêu đột nhiên thay đổi chiều hướng của bạn. Bạn bị ném ra khỏi thời gian và bạn đang đối diện với vĩnh hằng. Yêu có thể trở thành thiền sâu - sâu nhất có thể được. Người yêu đôi khi biết điều các thánh nhân đã không biết. Và người yêu đã chạm tới trung tâm đó, điều nhiều nhà yogis đã bỏ lỡ. Nhưng nó sẽ chỉ là thoáng nhìn chừng nào bạn chưa biến đổi yêu của bạn thành thiền. Mật tông ngụ ý điều này: biến đổi của yêu thành thiền. Và bây giờ bạn có thể hiểu tại sao mật tông nói nhiều thế về yêu và dục. Tại sao? Vì yêu là cánh cửa tự nhiên dễ nhất từ đó bạn có thể siêu việt trên thế giới này, chiều ngang này.

Nhìn Shiva với bạn tình của ông ấy, Devi. Nhìn vào họ đi! Họ dường như không là hai - họ là một. Tính một này là sâu tới mức nó thậm chí đã đi vào trong biểu tượng. Tất cả chúng ta đều đã thấy Shivalinga. Nó là biểu tượng dương vật - cơ quan dục của Shiva - nhưng nó không một mình, nó dựa trên âm đạo của Devi. Người Hindu của thời xưa đã rất bạo dạn. Bây giờ khi bạn thấy Shivalinga bạn không bao giờ nhớ rằng nó là biểu tượng dương vật. Chúng ta đã quên; chúng ta đã cố quên nó hoàn toàn.

Jung nhớ lại trong bản tự tiểu sử của ông ấy, trong tự truyện của ông ấy, một sự vụ rất hay và vui. Ông ấy tới Ấn ĐỘ và đi tới thăm Konark, và trong ngôi đền ở Konark có nhiều, nhiều Shivalingas, nhiều biểu tượng dương vật. Nhà bác học đưa ông ấy đi thăm giải thích mọi thứ cho ông ấy ngoại trừ Shivalingas. Và chúng có nhiều thế, khó mà thoát khỏi điều này. Jung đã nhận biết rõ, nhưng chỉ để trêu chọc ông bác học này, ông ấy cứ hỏi mãi, "Nhưng đây là cái gì?" Thế là nhà bác học cuối cùng nói vào tai ông ấy, vào tai của Jung, "Đừng hỏi tôi ở đây, tôi sẽ nói cho ông về sau. Đây là chuyện riêng tư."

Jung chắc phải đã cười thầm - đây là những người Hindu thời nay. Thế rồi bên ngoài ngôi đền ông bác học tới gần và nói, "Điều không hay của ông là hỏi trước những người khác. Tôi sẽ nói cho ông bây giờ. Nó là bí mật." Và thế rồi lần nữa ông ta lại nói vào tai Jung, "Chúng là phần riêng tư của chúng ta."

Khi Jung quay về, ông ấy gặp một học giả lớn - học giả về tư tưởng, huyền môn, triết lí phương đông - Heinrich Zimmer. Ông ấy kể lại giai thoại này cho Zimmer. Zimmer là một trong những tâm trí có tài nhất, người đã từng cố xuyên thấu vào ý nghĩ người Ấn Độ và ông ta là người yêu Ấn Độ và cách tư duy của Ấn Độ - về cách tiếp cần huyền bí, phi logic hướng tới cuộc sống. Khi ông ta nghe điều này từ, ông ta cười và nói, "Điều này là tốt cho thay đổi. Tôi bao giờ cũng nghe nói về những người Ấn Độ vĩ đại - Phật, Krishna, Mahavir. Điều ông kẻ nói cái gì đó không về những người Ấn Độ vĩ đại này, mà về người Ấn Độ thôi."

Yêu đối với Shiva là cánh cửa lớn. Và với ông ấy dục không phải là cái gì đó để bị kết án. Với ông ấy dục là hạt mầm và yêu là việc nở hoa của nó, và nếu bạn kết án hạt mầm, bạn kết án hoa. Dục có thể trở thành yêu. Nếu nó không bao giờ trở thành yêu, nó bị què. Kết án sự què, không kết án dục. Yêu phải nở hoa, dục phải trở thành yêu. Nếu nó không trở thành yêu, đó không phải là lỗi của dục, đó là lỗi của bạn.

Dục phải không vẫn còn là dục; đó là giáo huấn của mật tông. Nó phải được biến đổi thành yêu. Và yêu cũng phải không vẫn còn là yêu. Nó phải được biến đổi thành ánh sáng, thành kinh nghiệm thiền, thành đỉnh huyền bí tối thượng cuối cùng. Làm sao biến đổi yêu? Là việc diễn và quên diễn viên đi. Trong khi yêu, là yêu - đơn giản là yêu. Thế thì nó không phải là yêu của bạn hay yêu của tôi hay yêu của bất kì người nào khác - nó đơn giản là yêu. Khi bạn không có đó, bạn ở trong tay của cội nguồn tối thượng, của dòng chảy, bạn là yêu, không phải là bạn là trong yêu. Khi yêu đã nhận chìm bạn, bạn đã biến mất; bạn đã chỉ trở thành năng lượng tuôn chảy.

D. H. Lawrence, một trong những tâm trí sáng tạo nhất của thời đại này, đã là một người tinh thông mật tông một cách chủ ý hay vô tình. Ông ấy đã bị kết án hoàn toàn ở phương Tây, sách của ông ấy bị cấm. Có nhiều vụ kiện ở toà án chỉ bởi vì ông ấy đã nói, "Năng lượng dục là năng lượng duy nhất, và nếu bạn kết án nó và kìm nén nó, bạn đang chống lại vũ trụ. Thế thì bạn sẽ không bao giờ có năng lực biết việc nở hoa cao hơn của năng lượng này. Và khi nó bị kìm nén nó trở thành xấu - đây là cái vòng luẩn quẩn."

Các tu sĩ, nhà đạo đức, cái gọi là người tôn giáo - giáo hoàng, shankaracharyas và những người khác - họ liên tục kết án dục. Họ nói rằng đây là thứ xấu xa. Và khi bạn kìm nén nó, nó trở thành xấu. Cho nên họ nói, "Trông đấy! Điều chúng tôi nói là đúng. Nó được bạn chứng minh. Trông đấy! Bất kì cái gì bạn đang làm đều xấu và bạn biết nó là xấu."

Nhưng không phải dục là xấu, chính các tu sĩ này đã làm cho nó thành xấu. Một khi họ đã làm cho nó thành xấu, họ đã được chứng minh là đúng. Và khi họ được chứng minh là đúng, bạn liên tục làm cho nó ngày càng xấu hơn.

Dục là năng lượng hồn nhiên - cuộc sống tuôn chảy trong bạn, sự tồn tại sống trong bạn. Đừng làm nó què quặt! Cho phép nó di chuyển hướng tới các chiều cao. Tức là, dục phải trở thành yêu. Khác biệt là gì? Khi tâm trí bạn mang tính dục, bạn đang khai thác người khác; người khác chỉ là công cụ để được dùng và bị vứt đi. Khi dục trở thành yêu, người khác không phải là công cụ, người khác không bị khai thác; người khác không thực sự là người khác. Khi bạn yêu, nó không phải là được định tâm vào cái ta. Thay vì thế, người khác trở thành có ý nghĩa, duy nhất.

Không phải là bạn đang khai thác người đó - không! Ngược lại, cả hai bạn được nối lại trong kinh nghiệm sâu sắc. Các bạn là những đối tác của một kinh nghiệm sâu sắc, không phải là người khai thác và người bị khai thác. Các bạn đang giúp lẫn nhau để chuyển vào một thế giới yêu khác. Dục là việc khai thác. Yêu là di chuyển cùng nhau vào trong một thế giới khác.

Nếu việc di chuyển này không phải là nhất thời và nếu việc di chuyển này trở thành có tính thiền - tức là, nếu bạn có thể quên bản thân bạn hoàn toàn và người yêu và người được yêu biến mất, và chỉ có yêu tuôn chảy - thế thì, Shiva nói, cuộc sống vĩnh viễn là của bạn.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập