Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Phương pháp liên tục nhớ mình hiện hữu
 
 
Mật tông

Phương pháp liên tục nhớ mình hiện hữu

Image result for I am

 

Cho nên đây là một cách. Thế rồi có phương pháp thứ hai ở cực kia. Phương pháp này làm thành cực này; phương pháp kia làm thành cực kia của cùng một điều. Phương pháp này là bắt đầu cảm, nhớ, rằng mọi thứ là mơ. Phương pháp kia là không nghĩ bất kì cái gì về thế giới này, mà chỉ liên tục nhớ rằng mình hiện hữu.

Gurdjieff đã dùng phương pháp thứ hai. Phương pháp thứ hai này tới từ truyền thống Sufi, từ Hồi giáo. Họ đã làm việc trên nó rất sâu. Nhớ "mình hiện hữu" - dù bạn đang làm bất kì cái gì. Bạn đang uống nước, bạn đang ăn thức ăn - nhớ, "mình hiện hữu." Liên tục ăn và liên tục nhớ, "mình hiện hữu, mình hiện hữu." Không quên điều đó! Nó là khó vì bạn đã nghĩ rằng bạn biết bạn hiện hữu, cho cần gì liên tục nhớ điều này? Bạn không bao giờ nhớ nó, nhưng đó là một kĩ thuật rất, rất tiềm năng.

Khi bước đi nhớ, "mình hiện hữu." Để việc bước đi có đó, liên tục bước đi, nhưng thường xuyên được cố định trong việc nhớ về bản thân mình này rằng "mình hiện hữu, mình hiện hữu, mình hiện hữu." Không quên điều này. Bạn đang nghe tôi - làm điều đó ở đây đi. Bạn đang nghe tôi. Đừng bị hội nhập, bị tham gia, bị đồng nhất nhiều thế. Bất kì cái gì tôi đang nói, nhớ, liên tục nhớ. Lắng nghe có đó, lời có đó, ai đó đang nói, bạn hiện hữu - "mình hiện hữu, mình hiện hữu, mình hiện hữu." Để “mình hiện hữu” này là yếu tố nhận biết thường xuyên.

Điều đó rất khó. Bạn không thể liên tục nhớ cho dù một phút. Thử nó đi. Để đồng hồ trước mắt bạn và nhìn vào kim di chuyển. Một giây, hai giây, ba giây... liên tục nhìn nó. Làm hai điều: nhìn vào chuyển động của kim đang chỉ giây, và liên tục nhớ "mình hiện hữu, mình hiện hữu." Với mọi giây liên tục nhớ "mình hiện hữu." Trong vòng năm hay sáu giây bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đã quên. Đột nhiên bạn sẽ nhớ rằng "Nhiều giây đã trôi qua và mình đã không nhớ ‘mình hiện hữu.'"

Ngay cả để nhớ trong đủ một phút đã là phép màu rồi. Và nếu bạn có thể nhớ trong một phút, kĩ thuật này là dành cho bạn. Thế thì làm nó đi. Qua nó bạn sẽ có khả năng đi ra ngoài mơ và có khả năng biết rằng mơ là mơ.

Nó làm việc thế nào? Nếu cả ngày bạn có thể nhớ “mình hiện hữu," thế thì điều này sẽ xuyên thấu vào giấc ngủ của bạn nữa. Và khi bạn sẽ mơ, liên tục bạn sẽ nhớ, "mình hiện hữu." Nếu bạn có thể nhớ "mình hiện hữu" trong mơ, đột nhiên mơ trở thành chỉ là mơ. Thế thì mơ không thể lừa bạn, thế thì mơ không thể được cảm thấy như thực tại. Đây là cơ chế: mơ được cảm thấy là thực tại vì bạn đang bỏ lỡ việc nhớ tới cái ta; bạn bỏ lỡ “mình hiện hữu." Nếu không có việc nhớ tới bản thân người ta, thế thì mơ trở thành thực tại. Nếu có việc nhớ tới bản thân người ta, thế thì thực tại, cái gọi là thực tại, trở thành chỉ là mơ.

Đây là khác biệt giữa mơ và thực tại. Với tâm trí có tính thiền, hay với khoa học về thiền, đây là khác biệt duy nhất. Nếu bạn hiện hữu, thế thì toàn thể thực tại chỉ là mơ. Nếu bạn không hiện hữu, thế thì mơ trở thành thực tại.

Long Thọ nói, "Bây giờ tôi hiện hữu, vì thế giới không hiện hữu. Trong khi tôi không hiện hữu, thế giới đã hiện hữu. Chỉ một thứ có thể tồn tại." Điều đó không có nghĩa rằng thế giới đã biến mất. Long Thọ không nói về thế giới này, ông ấy đang nói về thế giới của mơ. Hoặc bạn có thể hiện hữu hoặc mơ có thể hiện hữu - cả hai không thể hiện hữu.

Cho nên bước thứ nhất sẽ là liên tục nhớ “mình hiện hữu” thường xuyên; đơn giản, "mình hiện hữu." Không nói "Ram," không nói "Shyam." Không dùng bất kì cái tên nào, vì bạn không là cái đó. Đơn giản dùng, "mình hiện hữu."

Thử nó trong bất kì hoạt động nào và thế rồi cảm nó. Bạn càng trở thành thực bên trong, thế giới bao quanh càng trở thành không thực. Thực tại trở thành "mình", và thế giới trở thành không thực. Thế giới là thực hay cái "mình" là thực - cả hai không thể là thực. Bạn cảm thấy rằng bạn chỉ là mơ bây giờ; thế thì thế giới là thực. Đổi nhấn mạnh đi. Trở thành thực, và thế giới sẽ trở thành không thực.

Gurdjieff đã làm việc trên phương pháp này liên tục. Đại đệ tử của ông ấy, P. D. Ouspensky, kể lại rằng khi Gurdjieff làm việc trên ông ấy bằng phương pháp này, và ông ấy thực hành trong ba tháng liên tục, việc nhớ này về “mình hiện hữu, mình hiện hữu, mình hiện hữu," sau ba tháng mọi thứ dừng lại. Ý nghĩ, mơ, mọi thứ dừng lại. Chỉ một lưu ý còn lại bên trong như âm nhạc vĩnh hằng: "mình hiện hữu, mình hiện hữu, mình hiện hữu, mình hiện hữu." Nhưng thế thì đây không phải là nỗ lực. Đây là hoạt động tự phát liên tục diễn ra: "mình hiện hữu." Thế rồi Gurdjieff gọi Ouspensky ra khỏi nhà. Trong ba tháng ông ấy đã bị giữ trong nhà và đã không được phép đi ra.

Thế rồi Gurdjieff nói, "Đi cùng ta." Họ cư ngụ trong một thị trấn Nga, Tiflis. Gurdjieff gọi ông ấy ra và họ đi vào phố. Ouspensky viết trong nhật kí, "Lần đầu tiên tôi có thể hiểu điều Jesus ngụ ý khi ông ấy nói rằng con người là ngủ. Toàn thành phố với tôi có vẻ như nó ngủ. Mọi người đi trong giấc ngủ của họ; chủ tiệm đang bán hàng trong giấc ngủ của họ; khách hàng đang mua trong giấc ngủ của họ. Toàn thành phố là giấc ngủ. Tôi nhìn Gurdjieff: chỉ ông ấy là thức. Toàn thành phố đã ngủ. Họ đã giận, họ đã đánh nhau, họ đã yêu, mua, bán, làm mọi thứ."

Ouspensky nói, "Bây giờ tôi có thể thấy mặt họ, mắt họ: họ ngủ. Họ không có đó. Trung tâm bên trong bị thiếu; nó không có đó." Ouspensky nói với Gurdjieff, "Tôi không muốn đi tới đó thêm nữa. Điều gì đã xảy ra cho thành phố này? Mọi người dường như ngủ, bị uống thuốc ngủ."

Gurdjieff nói, "Chẳng cái gì đã xảy ra cho thành phố, cái gì đó đã xảy ra cho ông. Ông đã được giải thuốc ngủ; thành phố vẫn như nó vậy. Đó là cùng chỗ mà ông đã đi quanh trong ba tháng trước, nhưng ông đã không thể thấy được rằng những người khác đang ngủ vì ông cũng ngủ. Giờ ông có thể thấy được vì phẩm chất nào đó của nhận biết đã tới với ông. Trong ba tháng thực hành “mình hiện hữu” liên tục, ông đã trở nên nhận biết trong phạm vi rất nhỏ. Ông đã trở nên nhận biết! Một phần tâm thức ông đã đi ra ngoài việc mơ. Đó là lí do tại sao ông có thể thấy rằng mọi người ngủ, chết, di chuyển, bị uống thuốc ngủ, dường như bị thôi miên."

Ouspensky nói, "Tôi không thể chịu đựng được hiện tượng đó - mọi người đều ngủ! Bất kì cái gì họ làm, họ không chịu trách nhiệm cho nó. Họ không hiện hữu! Làm sao họ có thể có trách nhiệm được?" Ông ấy trở về và ông ấy hỏi Gurdjieff, "Cái này là cái gì? Bằng cách nào đó tôi đã bị lừa sao? Thầy đã làm cái gì đó cho tôi mà toàn thể thành phố dường như ngủ? Tôi không thể tin được vào mắt riêng của mình."

Nhưng điều này sẽ xảy ra cho bất kì người nào. Nếu bạn có thể nhớ được bản thân bạn, thế thì bạn sẽ biết rằng không người nào đang nhớ tới bản thân mình, và theo cách này từng người cứ chuyển động. Toàn thế giới là ngủ. Nhưng bắt đầu khi bạn thức. Bất kì khoảnh khắc nào bạn nhớ, bắt đầu “mình hiện hữu."

Tôi không ngụ ý rằng bạn phải lặp lại từ "mình hiện hữu," thay vì thế, có cảm giác đó. Lấy hơi thở, cảm thấy “mình hiện hữu." Để cho có cái chạm của nước tắm lạnh, và để cho bản thân bạn ở đó đằng sau, cảm thấy nó và nhớ "mình hiện hữu." Nhớ lấy, tôi không nói rằng bạn phải lặp lại bằng việc nói thành lời "mình hiện hữu." Bạn có thể lặp lại nó, nhưng việc lặp lại đó sẽ không cho bạn nhận biết. Việc lặp lại thậm chí có thể tạo ra ngủ nhiều hơn. Có nhiều người đang lặp lại nhiều thứ. Họ liên tục lẩm nhẩm "Ram, Ram, Ram..." và nếu họ chỉ lặp lại mà không có nhận biết thế thì "Ram, Ram, Ram..." này trở thành thuốc ngủ. Họ có thể ngủ ngon qua nó.

Đó là lí do tại sao Mahesh Yogi có nhiều hấp dẫn thế ở phương Tây, vì ông ấy đang trao mật chú cho mọi người lẩm nhẩm. Và ở phương Tây giấc ngủ đã trở thành một trong những vấn đề nghiêm trọng nhất. Việc ngủ bị quấy rối toàn bộ. Ngủ tự nhiên đã biến mất. Chỉ qua thuốc an thần và thuốc ngủ mà bạn có thể ngủ được; bằng không việc ngủ đã trở thành không thể được. Đây là lí do cho sự hấp dẫn của Mahesh Yogi'. Đó là vì nếu bạn thường xuyên lặp lại cái gì đó, việc lặp lại đó cho bạn ngủ sâu; có vậy thôi.

Cho nên cái gọi là thiền siêu việt thì không là gì ngoài thuốc an thần tâm lí. Nó không là gì cả - chỉ là thuốc an thần. Nó giúp đỡ, nhưng nó là tốt cho ngủ, không cho thiền. Bạn có thể ngủ ngon, ngủ bình thản hơn sẽ có đó. Nó là tốt, nhưng nó không phải là thiền chút nào. Nếu bạn lẩm nhẩm một lời thường xuyên điều đó tạo ra sự chán nào đó, và chán là tốt cho ngủ.

Cho nên bất kì cái gì đơn điệu, lặp lại đều có thể giúp cho ngủ. Trẻ em trong bụng mẹ ngủ chín tháng liên tục, và lí do cho điều này bạn có thể không biết. Lí do chỉ là tiếng "thình thịch, thình thịch" của tim của người mẹ. Liên tục có tiếng đập, tim đập. Nó là một trong những thứ đơn điệu nhất trên thế giới. Với cùng việc đập liên tục lặp lại, đứa trẻ bị cho thuốc ngủ. Nó liên tục ngủ.

Đó là lí do tại sao bất kì khi nào đứa trẻ khóc, la hét, tạo ra bất kì vấn đề gì, người mẹ để đầu nó gần tim mình. Thế thì đột nhiên nó cảm thấy thoải mái và đi vào giấc ngủ. Lần nữa chính do nhịp tim đập. Nó lại trở thành một phần của bụng mẹ. Đó là lí do tại sao cho dù bạn không là đứa trẻ và vợ bạn, người yêu của bạn để đầu bạn vào tim cô ấy, bạn sẽ cảm thấy buồn ngủ từ nhịp đập đơn điệu.

Các nhà tâm lí gợi ý rằng nếu bạn không thể ngủ được, thế thì tập trung vào đồng hồ. Chỉ tập trung vào tiếng tích tắc, tích tắc của đồng hồ. Nó lặp lại tiếng tim đập, và bạn có thể rơi vào giấc ngủ. Bất kì cái gì lặp lại sẽ giúp ích.

Cho nên cái “mình hiện hữu” này, việc nhớ về “mình hiện hữu”, không phải là mật chú nói ra. Nó sẽ không được lặp lại bằng mồm - cảm thấy nó đi! Nhạy cảm với bản thể của bạn đi. Khi bạn chạm tay ai đó đừng chỉ chạm tay người đó, cảm thấy cái chạm của bạn nữa, cảm thấy bản thân bạn nữa - rằng bạn ở đây trong cái chạm này, hiện diện hoàn toàn. Khi ăn, không chỉ ăn, cảm thấy bản thân bạn ăn nữa. Việc cảm thấy, sự nhạy cảm này phải xuyên thấu ngày càng sâu hơn vào trong tâm trí bạn.

Một ngày nào đó, đột nhiên, bạn thức ở trung tâm của bạn, việc hoạt động lần đầu tiên. Và thế rồi toàn thế giới trở thành mơ, thế rồi bạn có thể biết rằng việc mơ của bạn là việc mơ. Và khi bạn biết rằng việc mơ của bạn là việc mơ, việc mơ dừng lại. Nó chỉ có thể tiếp tục nếu nó được cảm thấy là thực. Nó bị dừng lại nếu nó được cảm thấy là không thực.

Và một khi việc mơ dừng lại trong bạn, bạn là người khác. Người cũ chết đi; người ngủ chết đi. Sinh linh đó mà bạn đã từng là, không còn nữa. Lần đầu tiên bạn trở nên nhận biết; lần đầu tiên trong toàn thế giới là ngủ, bạn là thức. Bạn trở thành vị phật, người thức tỉnh.

Với việc thức tỉnh này không có khổ, sau việc thức tỉnh này không có chết, qua việc thức tỉnh này không còn sợ nữa. Bạn lần đầu tiên trở thành tự do khỏi mọi thứ. Tự do khỏi ngủ, tự do khỏi việc mơ, là tự do khỏi mọi thứ. Bạn đạt tới tự do. Ghét, giận, tham biến mất. Bạn trở thành là yêu. Không phải là đáng yêu, bạn trở thành chính việc yêu!

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - Tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập