Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông
 
 
Mật tông

Image result for dream

 

Xin thầy vui lòng giải thích cho chúng tôi cái gì trong số những yếu tố khác có thể làm cho người ta ý thức trong khi mơ?

 

Đây là câu hỏi có ý nghĩa cho tất cả những người quan tâm tới thiền, vì thiền thực sự là việc siêu việt trên quá trình mơ. Bạn thường xuyên mơ - không chỉ ban đêm, không chỉ trong khi bạn ngủ; bạn mơ cả ngày. Đây là điểm đầu tiên cần được hiểu. Trong khi bạn thức bạn vẫn mơ.

Cứ nhắm mắt lại vào bất kì lúc nào trong ngày mà xem. Thảnh thơi thân thể và bạn sẽ cảm thấy rằng việc mơ có đó. Nó không bao giờ biến mất, nó chỉ bị đè nén bởi các hoạt động hàng ngày của chúng ta. Nó giống như sao ban ngày. Ban đêm bạn thấy sao. Ban ngày bạn không thể thấy được chúng, nhưng chúng bao giờ cũng có đó. Chúng đơn giản bị đè nén bởi ánh mặt trời.

Nếu bạn đi vào trong giếng sâu, thế thì bạn có thể thấy sao trên trời ngay cả trong ngày. Một loại tối nào đó được cần để thấy sao. Cho nên đi vào trong giếng sâu và nhìn từ đáy giếng, và bạn sẽ có khả năng thấy sao cả trong ban ngày nữa. Những ngôi sao có đó. Không phải là ban đêm chúng có đó và ban ngày chúng không có đó, chúng bao giờ cũng có đó. Ban đêm bạn có thể thấy chúng dễ dàng. Ban ngày bạn không thể thấy được chúng vì ánh sáng mặt trời trở thành rào cản.

Cùng điều này là đúng với việc mơ. Không phải là bạn mơ trong khi bạn ngủ. Trong ngủ bạn có thể cảm thấy mơ dễ dàng vì hoạt động ban ngày không có đó; do vậy hoạt động bên trong đó có thể được thấy và được cảm. Khi bạn dậy buổi sáng, việc mơ tiếp tục bên trong, trong khi bạn bắt đầu hoạt động ở bên ngoài.

Quá trình hoạt động này, hoạt động thường ngày này, đơn giản đè nén việc mơ. Việc mơ có đó. Nhắm mắt lại, thảnh thơi trong ghế bành, và đột nhiên bạn có thể cảm thấy: sao có đó, chúng đã không đi bất kì đâu. Mơ bao giờ cũng có đó. Có hoạt động liên tục.

Điểm thứ hai. Nếu mơ tiếp tục, bạn không thể được nói là thực sự thức tỉnh. Trong đêm bạn ngủ nhiều hơn, trong ngày bạn ngủ ít hơn. Khác biệt là tương đối, vì nếu việc mơ có đó bạn không thể được nói là thực sự thức tỉnh. Việc mơ tạo ra phim trên tâm thức. Phim này trở thành giống như khói - bạn bị bao quanh bởi nó. Bạn không thể thực sự thức tỉnh khi bạn đang mơ, dù ban ngày hay ban đêm. Cho nên điều thứ hai: bạn chỉ có thể được nói là thức tỉnh khi không có mơ chút nào.

Chúng ta gọi Phật là người đã thức tỉnh. Việc thức tỉnh này là gì? Thức tỉnh này thực sự là việc dừng của việc mơ bên trong. Không có mơ bên trong. Bạn di chuyển ở đó, nhưng không có mơ. Dường như không có ngôi sao nào trên trời; nó đã trở thành không gian thuần khiết. Khi không có việc mơ, bạn trở thành không gian thuần khiết.

Sự thuần khiết này, sự hồn nhiên nhày, tâm thức không mơ này, là điều được biết tới là chứng ngộ - việc thức tỉnh. Trong nhiều thế kỉ mọi người tâm linh trên khắp thế giới, Đông hay Tây, đều đã nói rằng con người ngủ. Jesus nói điều này, Phật nói điều này, Upanishad nói về điều này: con người ngủ. Cho nên khi bạn ngủ ban đêm bạn chỉ là ngủ tương đối nhiều hơn thôi; ban ngày bạn ngủ ít hơn. Nhưng người tâm linh nói rằng con người là ngủ. Điều này phải được hiểu.

Điều này được ngụ ý cái gì? Gurdjieff, trong thế kỉ này, đã nhấn mạnh sự kiện này rằng con người là ngủ. "Thực ra," ông ấy nói, "con người là một loại ngủ. Mọi người đều ngủ say."

Lí do gì để nói điều đó? Bạn không thể biết được, bạn không thể nhớ được bạn là ai. Bạn có biết bạn là ai không? Nếu bạn gặp một người trên phố và bạn hỏi anh ta là ai và anh ta không thể đáp lại được, bạn sẽ nghĩ gì? Bạn sẽ nghĩ rằng anh ta hoặc là điên, ngây ngô, hay chỉ ngủ. Nếu anh ta không thể trả lời được anh ta là ai, bạn sẽ nghĩ gì về anh ta? Trên con đường tâm linh mọi người đều giống điều đó. Bạn không thể trả lời được bạn là ai.

Đây là nghĩa thứ nhất khi Gurdjieff hay Jesus hay bất kì người nào nói rằng con người là ngủ: bạn không ý thức về bản thân bạn. Bạn không biết bản thân bạn; bạn không bao giờ gặp bản thân bạn. Bạn biết nhiều thứ trong thế giới đối thể, nhưng bạn không biết chủ thể. Trạng thái tâm trí của bạn là dường như bạn đã đi xem phim. Trên màn ảnh phim đang chiếu, và bạn đã trở nên bị cuốn hút vào trong nó tới mức điều duy nhất bạn biết là bộ phim, câu chuyện, bất kì cái gì đang xuất hiện trên màn ảnh. Thế rồi nếu ai đó hỏi bạn là ai, bạn không thể nói được bất kì cái gì.

Việc mơ chỉ là xem phim  - chỉ là phim! Nó là tâm trí phản ánh thế giới. Trong gương của tâm trí, thế giới được phản xạ; đó là điều mơ là gì. Và bạn được tham gia vào trong nó sâu sắc, bị đồng nhất với nó nhiều tới mức bạn đã hoàn toàn quên mất bạn là ai. Đây là điều là ngủ nghĩa là gì: người mơ bị mất đi trong việc mơ. Bạn thấy mọi thứ ngoại trừ bản thân bạn; bạn cảm thấy mọi thứ ngoại trừ bản thân bạn; bạn biết mọi thứ ngoại trừ bản thân bạn. Việc dốt nát về cái ta này là ngủ. Chừng nào việc mơ chưa dừng lại hoàn toàn, bạn không thể đánh thức bản thân bạn được.

Bạn có thể đã cảm thấy điều đó đôi khi xem phim trong ba giờ, và đột nhiên phim dừng lại và bạn quay lại với bản thân bạn. Bạn nhớ rằng ba giờ đã trôi qua, bạn nhớ rằng nó chỉ là phim. Bạn cảm thấy nước mắt của bạn... bạn đã từng khóc vì phim là thảm kịch cho bạn, hay bạn cười, hay bạn làm cái gì đó khác, và bây giờ bạn cười về bản thân bạn. Bạn đã làm điều vô nghĩa làm sao! Nó chỉ là phim, chỉ là câu chuyện. Chẳng có gì trên màn ảnh - chỉ là trò chơi của ánh sáng và bóng tối, chỉ là trò chơi điện. Bây giờ bạn cười: bạn đã quay lại bản thân bạn. Nhưng bạn đã ở đâu trong ba giờ này?

Bạn đã không ở trung tâm của bạn. Bạn đã di chuyển hoàn toàn ra ngoại vi. Ở đó, nơi phim đang chiếu, bạn đã đi. Bạn đã không ở trung tâm của bạn; bạn đã không ở cùng với bản thân bạn. Bạn đã ở chỗ nào đó khác.

Điều này xảy ra trong việc mơ; đây là điều cuộc sống của chúng ta là gì. Phim chỉ kéo dài ba giờ, nhưng việc mơ này kéo dài hết kiếp nọ tới kiếp kia. Cho dù đột nhiên việc mơ dừng lại bạn sẽ không có khả năng nhận ra bạn là ai. Đột nhiên bạn sẽ cảm thấy rất yếu ớt, thậm chí sợ hãi. Bạn sẽ cố di chuyển lần nữa vào trong phim vì cái đó được biết. Bạn quen thuộc với nó, bạn được điều chỉnh tốt với nó.

Để làm cho việc dừng mơ xảy ra, có một con đường, đặc biệt trong Thiền, được biết tới là con đường của chứng ngộ bất thần. Có những kĩ thuật trong một trăm mười hai phương pháp này, có nhiều kĩ thuật có thể cho bạn việc thức tỉnh bất thần. Nhưng nó có thể là quá nhiều, và bạn có thể không có khả năng chịu đựng được nó. Bạn có thể bùng nổ. Bạn thậm chí có thể chết, vì bạn đã sống với việc mơ lâu tới mức bạn không có kí ức nào về bạn là ai nếu không có việc mơ.

Nếu toàn thế giới này đột nhiên biến mất và bạn bị bỏ lại một mình, điều đó chắc sẽ là cú sốc lớn làm bạn chết. Cùng điều đó sẽ xảy ra nếu đột nhiên mọi việc mơ biến mất khỏi tâm thức. Thế giới của bạn sẽ biến mất, vì thế giới của bạn là việc mơ của bạn.

Chúng ta không thực sự trong thế giới. Thay vì thế, "thế giới" không bao gồm các thứ bên ngoài với chúng ta, mà bao gồm các giấc mơ của chúng ta. Cho nên mọi người đều sống trong thế giới mơ riêng của mình.

Nhớ, nó không phải là một thế giới mà chúng ta liên tục nói tới. Về mặt địa lí, nó là vậy, nhưng về mặt tâm lí có nhiều thế giới như có nhiều tâm trí. Từng tâm trí đều là thế giới của riêng nó. Và nếu việc mơ của bạn biến mất, bạn sẽ biến mất. Không có mơ sẽ khó cho bạn sống. Đó là lí do tại sao các phương pháp bất thần nói chung không được dùng, chỉ các phương pháp dần dần mới được dùng.

Điều tốt là lưu ý tới điều này: phương pháp dần dần được dùng không phải bởi vì có bất kì nhu cầu nào về quá trình dần dần. Bạn có thể bất thần nhảy vào trong việc nhận ra chính khoảnh khắc này. Không có rào chắn nào; đã không bao giờ có bất kì rào chắn nào. Bạn đã là việc nhận ra đó, bạn có thể nhảy chính khoảnh khắc này. Nhưng điều đó có thể chứng tỏ là nguy hiểm, định mệnh. Bạn có thể không có khả năng chịu được nó. Nó sẽ là quá nhiều với bạn.

Bạn được hài hoà chỉ với mơ giả. Bạn không thể đối diện được với thực tại; bạn không thể đương đầu được với nó. Bạn là cây trồng trong nhà kính - bạn sống trong mơ. Chúng giúp bạn theo nhiều cách. Chúng không chỉ là mơ, với bạn chúng là thực tại.

Phương pháp dần dần được dùng không phải vì việc nhận ra cần thời gian. Việc nhận ra không cần thời gian! Việc nhận ra không cần thời gian chút nào. Việc nhận ra không phải là cái gì đó cần được đạt tới trong tương lai, nhưng với phương pháp dần dần bạn sẽ đạt tới nó trong tương lai. Cho nên phương pháp dần dần đang làm cái gì? Chúng không thực sự giúp bạn để "nhận ra việc nhận ra," chúng giúp bạn chịu đựng nó. Chúng làm cho bạn có năng lực, mạnh mẽ, để cho khi việc xảy ra xảy ra, bạn có thể chịu đựng được nó.

Có bẩy phương pháp qua đó bạn có thể ngay lập tức áp đặt cách thức của bạn vào chứng ngộ. Nhưng bạn sẽ không có khả năng chịu đựng được nó. Bạn có thể bị loà - quá nhiều ánh sáng. Hay bạn có thể đột nhiên chết - quá nhiều phúc lạc.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập